[01] * * * Gió mây biến đổi lẽ thường Cõi đời vạn vật "Vô thường" luật chung Dù ai gắng sức vẩy vùng Nào đâu thoát khỏi khổ chung: sanh già... Ðầu gành giọt nước vừa sa Tinh sương biến dạng chiều tà bụi đông Có nhà tăng sĩ NGUYÊN KHÔNG Vân du hành cước chẳng lòng vương mang Che thân có chiếc y vàng Với bình bát nọ hành trang của Ngài Nối truyền phẩm hạnh Như Lai Bên trong Giới Ðịnh... bên ngoài bát y Dù rằng giới luật hành trì Nhưng không lập dị, chẳng khi người lầm Dù hằng giảng giải Pháp âm Nhưng không tự mãn, chẳng cầm rẽ ai Chẳng phân bỉ thử trong ngoài Ðêm đêm tịnh mặc, ngày ngày thiền cư Sống đời Thánh thiện vô tư Hóa duyên từng bữa, ngụ nhờ từng đêm Rao rao gió quyện đồi sim Lâng lâng một nữa trăng liềm xa xa * * * NGUYÊN KHÔNG hôm nọ ta bà Gặp người vấn đạo:- Tu là tại sao? Phải chăng lỡ cuộc hoa đào? Hay suy tài sản, hoặc đau khổ già Mỉm cười sư đáp nôm na: Tôi tu giải thoát sanh già khổ đau Thế gian không dưới quyền nào Tâm tư chẳng bận khó giàu hèn sang Cuộc đời Tu sĩ thênh thang Sớm vui rừng thẳm, tối hoàn non xanh Bạn cùng gió mát trăng thanh Nương theo đuốc tuệ thực hành đạo cao Trần hoàn như giấc chiêm bao "Túy sanh mộng tử" ra vào triền miên Ngủ trần càng nhiễm càng ghiền Càng vui dục lạc càng phiền não lung Không luyến ái, chẳng hãi hùng Không vương không lụy não nùng cũng không Dứt lời chủ khách thảy đồng Tâm vui lẽ đạo, NGUYÊN KHÔNG giả từ * * * Tiếp đường nhàn tịnh độc cư Xuất gia phóng khoáng như hư không hằng Một chiều đất lạnh trời băng Thanh thanh một vẻ dưới trăng từ từ Bước đi chầm chậm vô tư Già lam một kiểng ngụ nhờ đêm nay Cơ duyên lại gặp một Thầy Kính Sư cảm tác một bài kệ ngâm "Lành thay! Hạnh ngộ tri âm" "Tỏ thông lẽ đạo quyết tầm pháp tu" "Ấy nhà Tăng Sĩ vân du" "Ðêm nay dừng gót châu du chốn này" "Ðó là Bát, nọ là Y" "Hao hao vóc dáng đầy đầy trí tinh" "Gió ngàn cuốn nước rung rinh" "Viện tu tĩnh mịt, thiền sinh ngẫm nghiền" "Cảnh an lặng trí tâm yên" "Là cơ hội để tìm duyên Níp-Bàn" "Trên tòa Phật chiếu hào quang" "Dưới người Thích tử nghiêm trang tọa Thiền" "Thoạt đầu tỏ ngộ hữu duyên" "Chống ngăn Pháp lậu chầy triền giảm khinh" Ðêm tàn rạng ánh bình minh Ðến giờ thọ thực Tăng xin xả thiền Sau rồi lại thảo luận thêm Câu nào thắc mắc Thầy đem ra bàn * * * Thoạt đầu đề cặp nguyên nhân Do đâu thúc đẩy chúng sanh luân hồi? Theo dòng nước lũ nổi trôi Ðắm chìm muôn kiếp ngàn đời hãi kinh Sư rằng: -Duyên khởi Vô Minh Bởi do "Tam Lậu", quả gìn chuyển xoay "Chúng sanh muôn kiếp đọa đày" "Vì nhân "Tham ái", đổi thay luân hồi" Thầy thưa:- tội nghiệp lắm ôi! Chúng sanh đau khổ, khổ rồi khổ thêm Bao giờ Tam giới lặng êm Dứt dòng nhân quả ẩn tiềm thời gian Minh minh địa ngục thiên đàng Vơi vơi biển khổ, trần hoàn trắng tay Xót mình mà cũng thương ai Ðồng chung cảnh ngộ khổ dài Nhân, Thiên! Dứt lời Thầy với Sư Nguyên. Vái chào giả biệt vấn yên hội nào. * * * Dặm ngàn cất bước không nao Sá chi sương gió bạc màu huỳnh y Cuộc đời nhàn tịnh viễn ly Vui luôn kiếp sống kiên trì độc cư Chuyên lo đào thải thối hư Giới ngăn bất tịnh, Ðịnh trừ chướng khiên Tâm ưa ẩn dật rừng thiêng Tới giờ thọ thực hóa duyên tạm dùng Chí mong giải thoát thung dung Chán nơi trần thế hãi hùng Nhơn, Thiên Thoát ly hỷ lạc ách phiền Tham mê ngủ dục như ghiền gải da Sắc thinh hương vị trần sa Như cây lắm nhựa, như là xương khô Như thây trôi giữa bể hồ Như cầm đuốc ngược, như lò lửa than Như trong giấc mộng kê vàng Như đồ tạm mượn, như giàn trái say Như gươm lao nhọn bén dài Như dao với thớt ngày ngày mòn hao Như đầu rắn độc khổ đau Ích chi trần dục rạt rào mến thương? * * * Lơ thơ liễu rũ bên tường Gió đưa nhè nhẹ hoa hường lung lay Tà tà bóng ngã đường dài Lữ hành lẹ bước, chương đài buâng khuâng NGUYÊN-KHÔNG dưới cội tạm dừng Từ xa một lão đến gần hỏi thăm Lão rằng:- tôi đã kiếm tầm "Cao Tăng, học giả hỏi "Tâm"là gì? Nhưng mà nào có ra chi Kẻ: "Duyên sắc tướng", người thì:" pháp Không" Có người giảng giải lòng dòng Trước sau mâu thuẫn: không thông nói càng! Duyên may hạnh ngộ giữa đàng Thỉnh cầu Ðại Ðức vẹt màn Vô Minh Sư rằng:" Các loại hữu tình Tâm là "hiểu biết" Y Sinh "Cảnh quyền" Thế Tôn Diệu Pháp chơn truyền Ý, Tâm hoặc Thức tùy duyên mượn xài Cũng không phân biệt trong ngoài Chơn Tâm, vọng thức cũng loài huyển hư" Lão rằng: còn tiếng "Chơn Như" "Chơn Không", "Phật tánh" bây giờ hiểu sao? Mĩm cười Sư khẻ gật đầu Mắt nhìn lão trượng hồi lâu thăm dò Ðạo từ lúc nhỏ lúc to Khi nghe thanh thoát, khi mò từ câu Chơn là thật có từ đầu Như: không thay đổi trước sau thường hằng Ấy là ám chỉ Níp-Bàn Chẳng sanh chẳng diệt khổ tan nghiệp trừ Chơn không đồng nghĩa bất hư Cố danh:" tịch tịnh" chẳng dư pháp hành Còn câu "Phật tánh" tịnh thanh Cũng kêu "tánh giác" sở hành vô tham Chớ đừng lầm tưởng ngoại đàm Chấp như "Tự ngã", giả làm độ sanh Thói đời bán lợi mua danh Bớt thêm Pháp Phật cãi canh lắm điều Lại còn ngạo mạn tự kiêu Danh xưng Ðại Tiểu gây nhiều hoang mang * * * Tung tăng gió quyện y vàng Trăng xuyên vằng vặc, thông đàn vi vu Ðêm về lão định giả từ Nhưng còn vài chỗ thực hư khó tìm Nén lòng nán lại hỏi thêm Rằng ba thân Phật giải dùm có chăng? Sư cười và đáp tiếng rằng: Theo kinh Chánh thuyết ba thân có nào "Pháp Thân" danh tạo đời sau Chỉ cho giáo lý đốn cao tiệm huyền "Báo thân" thể xác tứ nguyên Băm hai tướng tốt nối truyền "Pháp Vương" "Hóa Thân" ứng hiện mười phương Chuyển mê khai ngộ dẫn đường chúng sanh Nhưng trong Chánh tạng chỉ rành Thì danh "thị hiện" đặt thành: người sau. Ba thân bốn trí chuyển vào Rằng do tám thức dồi trao kết thành Xét ra duyên nghiệp chúng sanh Phải đâu "vọng thức" chuyển thành "Chơn Tâm" Miên man lão trượng nghĩ thầm: Từ lâu mình đã hiểu lầm sách kinh Nay nhờ gặp bậc cao minh Sáng soi tăm tối sự tình hiển nhiên * * * Sư rằng: Ðại Tạng Nam truyền Ba-Li Thánh điển diệu huyền sâu xa Văn chương chẳng chút rườm rà Ý thâm Pháp diệu thật là Thánh ngôn Mấy ngàn năm vẫn lưu tồn Kinh, Luật, Diệu Pháp, tám muôn bốn ngàn Phổ thông khắp chốn nhân gian Nơi nơi tụng đọc hàng hàng kính tin Riêng than dân tộc của mình Nặng theo Bắc phái miệt khinh Tiểu thừa Xem thường Chánh pháp nghìn xưa Bịa bày "hiển, mật" đánh lừa người sau Bao giờ chịu hợp cùng nhau Xóa tan chấp kiến đồng vào nghiệp tu Thế gian bỉ thử oán thù Sa-Môn chớ để nghìn thu buộc hờn * * * Gió đêm lay nhẹ từng cơn Xa xa não nuột giọng đờn nhà ai Càng khuya trăng sáng như ngày Muốn bàn thêm Ðạo sợ ngoài giới nghiêm. Chào Sư lão trượng dò tìm Theo con đường cũ đèn đêm chói loà Nhẹ nhàng Sư sửa Ca-Sa Kinh hành dưới bóng trăng tà nghiêng nghiêng Kinh hành chập lại tọa Thiền Thân, tâm thọ pháp thường xuyên biết mình Quyết lòng thoát tử liễu sanh Ngoài ngăn Thân, Khẩu, trong gìn Tham, Sân... Tựa Ngài HỘ-NHÃN chuyên cần Quên mình vì Ðịnh, xã thân vì Thiền Ðạo mầu đắc chứng thoạt nhiên Ðôi tròng mắt nỗ não phiền đồng tan Uy nghi trong chiếc y vàng Hưởng mùi giải thoát tịnh an thức thần NGUYÊN KHÔNG dù chửa chứng chân Nhưng bao não chướng dần dần tịnh thanh Bình minh khí nhẹ trong lành Sương còn rơi nặng trên cành trà mi NGUYÊN KHÔNG mang bát đắp y Vào làng khất thực nghiêm trì hóa duyên * * * Trong thôn có một người hiền Sống nghề cày cuốc cũng chuyên tu hành Tuy lòng lánh trược tầm thanh Nhưng chưa rõ đạo, tâm thành mà thôi Dịp may duyên nghiệp khiến xui Gặp Sư khất thực, bên đồi nhìn sang Uy nghi rỡ rỡ bóng vàng Từ từ Sư bước nghiêm trang lạ thường Phát lòng cung kỉnh mến thương Người bèn đi đến bên đường hỏi thăm Chẳng hay cái vật Thầy cầm Ðể làm chi vậy? chăm chăm cứ nhìn Dường như là kẻ đi xin Nhưng không kêu gọi sự tình lạ thay Sư rằng: theo hạnh Như-Lai Trì bình khất thực hoằng khai pháp mầu Cuộc đời cửa sổ bóng câu Sớm còn tối mất nào đâu vững bền Lênh đênh muôn kiếp lênh đênh Ra vào bể khổ bồng bềnh trầm luân Chúng sanh ba cõi sáu đường Thảy đồng bị khổ đau thương sanh già Do nơi ham muốn mà ra Nếu không luyến ái sanh già có đâu? Có phương diệt tắt dòng sầu Chứng chân tịch diệt sanh lâu Níp-Bàn Muốn luôn thanh thoát tịnh an Tất nương Bát chánh là đàng siêu sanh * * * Ðủ duyên chứng bậc trọn lành Phá tan triền phược, hết sanh trong đời Vô vi ngoại uẩn thảnh thơi Ðắc rồi tự biết chẳng lời gọi xưng Chúng sanh đau khổ trầm luân Bởi lầm chế định, chẳng ngừng tử sanh Nghe xong hoa nở lòng lành Phát tâm người nguyện kính thành qui y Sư rằng: trong đạo Từ bi Học pháp là một tu trì là hai Tu trong mà cũng tu ngoài Chớ khinh sắc tướng chê bai tịnh thiền Người nên quán tưởng thường xuyên Năm điều tâm niệm Phật truyền dạy ra 1- "Ta đây phải có sự già Thế nào tránh thoát lúc qua canh tàn 2- Ta đây bệnh tật phải mang Làm sao thoát khởi đặng an mạnh lành 3- Ta đây sự chết sẳn dành Chẳng làm sao khỏi từ sanh đến kỳ 4- Ta đây phải chịu phân ly Nhân vật quý mến ta đi một mình 5- Ta đây có nghiệp riêng mình Dầu cho tốt xấu quả gìn luôn khi" * * * Nghe xong người cúi xuống quì Lạy Ngài Ðại Ðức từ bi giáo truyền Lễ rồi người lại hỏi thêm Phải chăng Ðạo Phật chỉ tìm ẩn tu? Mĩm cười, nhìn bác nông phu Dịu dàng Sư bảo: Pháp tu có nhiều Ai ưa phóng khoáng tiêu diêu Thoát ly thế tục, rừng tiều ẩn tu Ai còn nặng nghiệp võng dù Thế -Tôn cũng dạy cách tu ở nhà Ấy là của cải đem ra Giúp người khó khổ hoặc là cúng dâng... Giữ gìn nghiệp khẩu và thân Ðược nhiều trong sạch, ít phần nhiểm nhơ Trao dồi tâm trí như tờ Bên trong yên lặng, ngoài ngơ cảnh trần Lại còn trách nhiệm tinh thần Người ngoài xã hội, thân nhân trong nhà Làm con đối với Mẹ Cha Thầy trò bậu bạn cùng là Sa-Môn Vợ chồng cũng phải đồng tôn Chúa tôi trọn đạo, hương thôn thái bình Triêu dương bóng ngã chinh chinh Sư ngừng khuyến giáo, vào đình thọ trai * * * Rèm mây khói tỏa non đoài Nước khe róc rách, chim chài chít chiu Nắng gây gắt, gió hắt hiu Khảm non cỏ dệt, màng chiều trời đan Một mình non nứơc dạo quanh Sớm ngâm gió bãi, chiều gành tắm trăng Giữa dòng sóng gợn lăn tăn Bến bờ trời đất thăng trầm mặt ai Vừa làm sứ giả Như-Lai Phổ thông Chánh pháp trong ngoài quốc dân Vừa lo tu luyện bản thân Phát huy định tuệ chuyên cần tiến tu Khi nhàn tịnh lúc vân du Khi đàm Pháp hội, khi tu một mình Khi xem sách, lúc đọc kinh Khi đi khuyến giáo, khi hành thiền na Thú riêng kiếp sống không nhà Gốc cây tỉnh tọa, trăng tà trầm tư Bao giờ chứng quả Vô dư Bên bờ nhẹ gánh thật thư thái lòng! Như rừng Tam-Giới mênh mông Biết ngày nào mới thoát vòng thương đau? Mà lòng Tu-sĩ tiêu hao Sức mòn lực kiệt song nào than ai! Thức khuya mới biết đêm dài Có đi mới biết đường ngày càng xa Tuy nhiên vì đạo thiết tha Vì Ðời đau khổ trầm kha lâu đời Nên dù thân xác tả tơi Máu tim khô cạn không rời đừơng tu Hết hạ rồi lại sang thu Bứơc chân Tu sĩ ngao du khắp miền * * * Vào chiều có một thiếu niên Vóc người khỏe mạnh vẽ hiền nhưng ngang Thấy sư thiền định bên đàng Gã liền kêu hỏi: nầy chàng Sa-Môn Làm chi như kẻ mất hồn Trơ trơ ngồi đó từ hôm đến giờ? Biết người trong cảnh mộng mơ Sống vui dục lạc nào ngờ tương lai... Sư rằng: Ðạo hữu đến đây Không duyên nhau trước, cũng đầy thiện căn Tạm ngồi sư sẽ giải phân Nghe chăng tùy ý, nghiệp căn tự phần Sa-Môn tịnh lự lẽ hằng Trong trừ Phóng dật, ngoài ngăn sáu trần Luôn luôn né tránh Tham, Sân Phá lòng cố chấp, dẹp lần Vô Minh Xét ra các loại hữu tình Bởi do Tham Ái mãi sinh trong đời Gã nghe Sư nói liền cười: Vẫn vơ lại khéo kiếm lời chuốt trau Luân hồi ai biết khi nào Chỉ theo kinh sách chép sao nối truyền Cần chi mà phải tu thiền Thú vui dục lạc não phiền vì đâu Tu chăng đến lúc bạc đầu Cũng già, bệnh, chết, ai đâu sống đời! Sư nghe gã nói cũng cười Quả là duyên nghiệp của người trần sa Không tin Giáo lý Phật Ðà Thậm thâm vi diệu cao xa khác thường Nếu cho nghiệp báo hoang đường Thử xem nhơn loại sở trường giống nhau? Người lành mạnh, kẻ ốm đau Người thời sáng suốt, kẻ sao ngu đần Ai ưa thọ dụng Ngủ trần Như người khát nước lãnh phần muối rang Hoặc như ghẻ chảy nước vàng Ngứa càng thích gảy, gảy càng ngứa thêm! Người tu Chánh Niệm dò tìm Nhổ tên Tham ái, Sân phiền, Vô-Minh... Ðã là danh gọi chúng sanh Thì già, bệnh, chết thường tình cố nhiên Thế Tôn há chẳng giáo truyền Hữu tình hữu hoại, vô thường luật chung Người tu cố để thoát vòng Trầm luân sanh tử mãi trong cuộc đời Kiếp trần bể khổ chơi vơi Xuân xanh mới đó bạc đầu rồi đây Hôm nào anh chị sum vầy Hôm nay một kẻ ra ngoài gò hoang Hôm nào xinh phượng đẹp loan Hôm nay dang dỡ khóc than thật buồn Phật xưa rằng nước đại dương Ít hơn nước mắt sầu thương của người Mấy ai tỉnh ngộ thức thời Khổ thì biết khổ mê đời vẫn mê Khổ đau tuy ngán chưa ghê Bởi do tập nhiểm nhiều đời khó xa Gả nhìn Sư vẻ hiền hoà Gật đầu nhè nhẹ bước ra bên ngoài * * * Lơ thơ liễu rủ đường dài Ve sầu trổi giọng chương đài ngẩn ngơ Cảnh buồn gói trọn hồn thơ Buâng khuâng như nhớ như mơ tiếc đời Nhưng rồi nghĩ đến mấy lời Sư vừa khuyên dạy chợt nguôi lửa lòng Ðời là bể khổ mênh mông Tình là oan trái trong vòng trầm luân Hoa niên nở được mấy lần? Vườn xuân đã bị gió trần xác xơ Kiếp người tựa thể giấc mơ Cõi đời như thể cuộc cờ đổi thay Chi bằng nối gót Như Lai Tìm về Bát Chánh tương lai rạng ngời Xuất gia dù cách phương trời Còn hơn ưu ái suốt đời bên nhau Trở vô cung kính vái chào Rằng lời Sư dạy nghe sao tận tường Một lòng quyết chí du phương Nguyện làm thị giả thường thường từ đây Cho dù góc biển chân mây Cho dù sương gió theo thấy sá chi Trên môi nở nụ từ bi Sư rằng: người quyết tu trì phải không? Muốn tu, Pháp Luật thuộc lòng Trước là tự độ sau phòng độ tha Ðã đem thân sống không nhà Phải gìn phạm hạnh, tránh xa trược phiền Sát sanh hại mạng phải kiêng Của người chẳng hộ đừng chuyền qua tay Thông dâm, nói dối, chất sau Phi thời, ân nhạc, phân dồi, tràng hoa Cao sàng quảng lệ ngọc ngà ... Sa-Di mười giới chớ mà dễ duôi Mười điều học đã biết rồi Còn mười răn phạt và mười cho ra. Pháp hành mười bốn thông qua Chúng Ưng Học Pháp đủ là bảy lăm Các điều giới luật nhập tâm Giữ y hành đúng khỏi trầm luân lâu Tu cho tắt hẳn dòng sầu Tu cho hết nghiệp khổ đau sanh già... * * * Ðêm về chênh chếch gương nga Gió lay nhè nhẹ, la đà bóng mây Thầy trò tĩnh tọa dưới cây Thoắt kia thanh thoát, chợt này lâng lâng Ðêm tàn tỏ lộ đông vầng Thầy trò mang bát thôn lân trì bình Y vàng rỡ rỡ xinh xinh Mới hay Tăng sĩ cũng tình làm sao Bên đàng y bát một màu Từ từ thầy trước, trò sau từng nhà Ai hay bình địa phong ba! Thay ngôi đổi chủ nước nhà chuyển sang... Thầy trò dừng bước du phang Trở về cổ tự lâm sang tịnh thiền Vui cùng cảnh vật thiên nhiên Sáng ngâm chiều vịnh trăng lên kinh thành Nắng trưa bờ suối xem kinh Ðói ăn rau trái buồn hành thiền na * * * Dưới triền xây dựng một tòa Pháp đường, thánh tích Thích Ca đủ hình Trình bày tích chuyện trong kinh Kệ ngôn, chú thích, vẽ in đủ màu Trên đồi xây một tháp cao Thỉnh nhiều Xá Lợi tôn thờ nơi đây Sửa sang mọi việc an bày Nguyên Không giao trọn Phật Ðài Sư Nhiên (1) Là người đệ tử trung kiên Tháng ngày giảng đạo khách miền gần xa (1) Chùa sửa lại là Phật Ðài và vị Sa-Di đệ tử của Ðại Ðức Nguyên Không cũng được Pháp danh là Giác Nhiên từ đó. * * * Một hôm vào lúc chiều tà Có người đàn việt xa nhà đến thăm Thấy Sư trong dạ nghĩ thầm: Con người đức hạnh sanh nhầm xứ mô Mà thông kinh điển thư đồ Tu hành tinh tấn sống vô Phược triền Chấp tay lại hỏi Sư Nhiên Chẳng hay viện chủ gốc nguyên quán nào Mà trông cốt cách thanh cao Sa Môn tánh tươùng làu làu sạch trong? Giác Nhiên vui vẻ bảo ông Ðá sanh ra ngọc chuyện không lạ thường Cúc vàng: nở dưới trời sương Ðịa linh nhơn kiệt lẽ thường xưa nay Ðất thiêng sản xuất nhân tài Vườn hoa thì có lang ngài trổ bông Rằng trong thị xã Vĩnh Long Tam Bình quận ấy có hai ông bà Gia đình dòng dỏi nho gia Sau tu theo Phật, thật là hiền lương Chùa chiền lui tới thường thường Nhưng buồn một nổi: tông đường không trai Núi non đình miễu vãng lai Cầu trời khẩn phật: có trai nối dòng Sau lên bảy núi chùa ông Cúng dường Sư sải có ông Lục già Thương tình rảy nước bằng hoa Dạy nên tưởng niệm "Bút-tha" thường thường Lạ thay! như chuyện hoang đường: Bà Hai sau đó tỏ tường thọ thai * * * Lại qua chín tháng mười ngày Khai hoa nở nhụy: một trai cực kỳ Mày xanh mắt sáng phương phi Trên vai có bớt như y màu hồng Sanh nhằm trong tiết mùa đông Sợ con lạnh lẽo ẩm bồng luôn khi Ngày giờ thắm thoát tên bay Con mười chín tuổi Bà Hai về trời Cha con hủ hỉ chiều mơi Vui xem kinh sách, buồn chơi thi, cờ Bỗng cha định việc tóc tơ Chàng xin đình lại để chờ lớn khôn Ông rằng họa phước vô môn Cha lo xong việc thác hồn cũng vui Thôi thì...thôi thế...thì thôi... Ðể cha liệu định, định rồi sẽ hay Hôn nhân đâu đó an bày Nhưng sao trong dạ chẳng say thú đời * * * Một hôm du ngoạn dưới trời Bỗng trông thấy có một người đắp y Bên đàng khất thực oai nghi Nghiêm trang tế hạnh đứng đi chỉnh tề Mắt trong lòng đã như mê Phải chăng, hạt giống Bồ Ðề đã gieo? Lòng lâng lâng nhẹ bước theo Về chùa trông thấy: cảnh nghèo, tâm sang Nhà Sư toàn đắp Y vàng Thanh nghiêm giới luật, đạo tràng giảng kinh Thoáng nghe đã tĩnh giấc huỳnh... Càng nghe càng thấm, càng nhìn càng vui Thôi thì...thôi thế... thì thôi... Quyết lòng thoát tục tránh mồi Ma-Vương Trần gian: Khổ não, Vô thường... Say mê danh lợi: bốn đường đọa sa Chi bằng theo Phật Thích-Ca Tu hành giải thoát: vượt ra luân hồi Sau khi dâng cúng xong rồi Về nhà chàng lại đến ngồi bên cha Rằng con nay muốn Xuất gia Xin cha cho pháp đặng mà con tu Ông rầy: con chớ nói ngu Cha đây già lớn chưa tu được nè! Con còn con vợ một bè Mà toan thoát tục ai nghe được nào! Chàng rằng "Ðời tựa chiêm bao Sống nay chết mộng kiếp nào mới xong Càng lo càng lắm bận lòng Say mê dục lạc trong vòng khổ đau Dù rằng phụ tử... xa nhau Nhưng được giải thoát cái nào quí hơn Ông nghe rõ lẽ nguyên nhân Vui lòng chấp thuận nhưng còn ngại lo: Con tu cha cũng vừa cho Vợ con còn đó bây giờ tính sao Chàng rằng chẳng ngại chi đâu Miễn cha cho phép khó nào cũng xong Rồi chàng vào chốn tư phòng Gặp nàng trong lúc giấc nồng còn say Dịu dàng lắc nhẹ vào vai Em ơi! Anh nói chuyện này, cho nghe Nàng liền chỗi dậy vuốt ve Anh nói nhỏ nhỏ! con nghe giựt mình: Chàng cười rồi liếc mắt nhìn Này Em, Em có thương mình hay không? Mím môi nàng véo tay chồng Anh sao khéo hỏi, em không trả lời Chàng rằng đừng tưởng nói chơi Hôm nay anh đã chán đời rồi em! Ý mong đạo quả kiếm tìm Mong em thương xót, đừng kềm kẹp anh Mai sau đạo quả viên thành Thì em cũng đặng phước lành tương đương Nghe xong nàng bước xuống giường Cầm tay tỏ vẻ yêu thương, thưa rằng Anh tu, em chẳng dám ngăn Mà tình luyến ái khó dằn lòng đau Nhưng ... yêu thì phải chìu nhau Hy sinh tất cả, khổ nào cũng cam Thế rồi sau đó thời gian Gia đình tổ chức cho chàng xuất gia * * * Tháng ngày kinh kệ ngâm nga Thói quen dưới bóng trăng tà trầm tư Chẳng màng phải trái thật hư Chuyên tâm quán tưởng chân như Níp-Bàn Thế nên Sư cụ chùa Hang Ðặt cho tên pháp của chàng: NGUYÊN KHÔNG Ít lâu kinh luật lão thông Chư Tăng hoan hỷ đồng lòng cho tu Trở thành một vị Tỳ khưu Biện tài Vô ngại, vẹt mù chúng sanh * * * Nghe xong, khách tỏ lòng thành Gởi trăm ngàn bạc để xin cúng dường Một hôm có khách hành hương Viếng thăm thánh tích, pháp đường thanh nghiêm Ðường xa nên tạm nghĩ đêm Thấy trong Pháp viện êm đềm lặng trang Khách tìm vào đến trước sàng Ðại Sư trong lúc tịnh an nhập thiền Khách liền thăm hỏi Sư Nhiên: "Chúng Tăng tịnh khẩu, lặng yên thế này?" Giác Nhiên cười bảo: nơi đây Trau dồi thân khẩu như vầy luôn khi Nói năng cũng vẫn... hợp thì Chứ không phải tịnh: đêm ngày làm thinh Phật ngôn: ghi rõ trong kinh Mười loại ngôn ngữ phải gìn thường xuyên 1- Nói lời Thiểu dục: tâm yên Vì làm ít muốn, não phiền tạm an. 2- Nói lời Tri Túc: giàu sang Vì làm biết đủ nên an cõi lòng 3- Nói lời nghiêm tịnh sạch trong Vì làm yên lặng chẳng mong ồn ào 4- Nói lời Ly Ái thanh cao Vì làm dứt sự rạt rào tiếc thương 5- Nói lời Tinh Tấn kiên cường Làm không biếng nhác thường thường công phu 6- Nói lời Trì Giới: thanh tu Vì làm Thân, Khẩu từ từ tịnh thanh 7- Nói cho Thiền định phát sanh Hộ trì ý thức an lành độc cư 8- Nói lời Thiện Trí suy tư Phát sanh Tuệ nhãn dứt trừ Vô-Minh 9- Nói lời Giải Thoát phát sinh Ðoạn trừ khổ ách: sự tình trầm luân 10- Nói lời Tri Kiến hiển chân Thấy rõ giải thoát khỏi phần bộc lưu Khẩu hành ngôn ngữ ôn nhu Kẻ đời đẹp dạ, người tu vui lòng Mỗi lời là một đóa bông Hân hoan ngoài mặt: trong lòng bừng vui Khách rằng chắc hẳn duyên may Ngẩu nhiên lại gặp được Thầy giảng kinh Tiện đây xin hỏi phân minh Chẳng hay Phật có pháp linh cứu đời? * * * (xem tiếp Phần 2) |