[02] * * * Trang nghiêm, Sư nhẹ mĩm cười Ðáp rằng Phật cũng độ người pháp linh Như xưa có một gia đình Giàu sang phú quí quang vinh nhất vùng Phú ông có một mụn con Tuổi vừa mười sáu sắc son khuynh thành Liễu hờn vì kém tóc xanh Hoa ghen sắc thắm, tuyết buồn thua da Ðặt tên Bá-tá-cha-ra (Patacàrà) Thật "Cưng như trứng, ... hứng hoa" rõ ràng Vương tôn công tử bốn phang Kẻ trao danh thiếp người đàn đính hôn Nhưng đều bị khước luôn luôn Bởi nàng đã trót yêu thương một người Nào hay duyên nghiệp khiến xuôi Mẹ cha chẳng chịu nhận người nàng yêu Thế rồi vào một buổi chiều Ðôi tim giục giả dắt dìu nhau đi Quê người mưa nắng sá chi Lều tranh một túp trọn đời yêu đương Ngày ngày hủ hỉ làm vườn Ðêm đêm đốt lửa bên đường tắm trăng ... Thời gian nàng đã có mang Gần ngày sanh nở xin chàng về quê Nhưng chồng chẳng chịu cho về Vì e cha mẹ trách chê hại chàng Hôm sau chồng bận mùa màng Thừa khi vắng mặt, lén chàng hồi quê Người chồng làm ruộng chiều về Mái nhà ấm áp bỗng tê tái buồn Nhớ lời vợ nói lệ tuôn Bỏ nhà lần bước vượt truôn băng rừng Khá xa đường mới gặp nàng Dịu dàng khuyên nhủ nên nàng hồi gia Ðến kỳ nở nhụy khai hoa Trổ xanh một trẻ cửa nhà thêm vui Ðông xuân rồi đến hè thu Lần sau nàng cũng mang thai gần ngày Lén chồng ẩm trẻ hồi quê Sợ chồng theo kịp bắt về như xưa Nên đi vội vã đến trưa Lạc vào rừng vắng, thêm mưa mịt trời Mẹ con sợ hãi rụng rời Giữa rừng hoang vắng mưa rơi đều đều Bỗng nàng lại chuyển bụng đau Ðương cơn sấm thét gió gào rừng thiêng Hài nhi chớp mắt sanh liền Gió mưa lạnh lẽo trẻ càng khóc lung Hình như dụng ý hóa công Cho nàng thấy rõ khổ trong luân hồi Thế nên phước chẳng đi đôi Họa không đến lẻ, khổ bồi khổ thêm! Thương thay! lưng yếu tay mềm Sanh trong mưa gió giữa đêm giữa rừng! Tay chân tê liệt hết rung Vẫn quì hai gối làm mùng che mưa Hôm sau gần lúc nửa trưa Người chồng tìm gặp xót xa nghẹn ngào Trong tay sẳn có con dao Ði tìm mớ củi đem vào đốt hơ Nào hay tai nạn tình cờ Rắn độc trong củi, tay quơ mổ liền Người chồng bỏ xác rừng thiêng Vợ con lạnh lẽo bên triền đợi trông Nóng lòng nàng đến tìm chồng Mới hay cớ sự, cõi lòng nát tan Củi khô tạm đắp xác chàng Từ đây u hiểm đôi phang rã rời Nhìn con suối lệ đầy vơi Tội tình chi lắm hỡi trời xanh xanh Ðã đành... đành vậy... thôi đành Tay bồng tay bế rừng xanh lần mò Khóc chồng lúc nhỏ lúc to Nhìn con ruột thắt tơ vò từng cơn Bỗng đâu rạch nước chận đường Dòng trôi như cắt, giữa nguồn phăng phăng Trót liều thì phải làm gan Ẩm con mới nỡ lội ngang giữa dòng Ðặt con nằm ở bờ sông Trở qua bên rạch để bồng đứa kia Ó đâu đáp xuống mổ lia Cất bay làm rớt từng tia máu hồng Thất kinh nhìn trẻ trên không Nàng đưa tay ngoắt giữa dòng kêu la Trên bờ trẻ lớn nhìn ra Thấy tay mẹ ngoắt ngở là mẹ kêu Ðâm đầu xuống nước cuốn tiêu Nàng trông thấy rõ biết liều làm sao! Thật đời như cuộc chiêm bao Chồng con bữa trước, sang giàu năm kia Bây giờ như tỉnh giấc hòe Chồng con mất hết, biết về phương nao? * * * Cõi trần cay đắng làm sao Cuộc vui tình ái hôm nào rả tan Trên đường nàng bước lang thang Còn hy vọng chót: về làng mẹ cha Vừa đi, vừa khóc vừa la Ngược chiều, gặp một ông già đang đi Nén lòng gượng ép sầu bi Hỏi thăm lão trượng đi về mẹ cha Lão nghe nàng hỏi thở ra Cháu ơi! cha mẹ cửa nhà còn đâu! Cháu nhìn khói quyện lên cao Ấy là hàng xóm đang thiêu ông bà Chết vì trận bão hôm qua Cửa nhà sập đổ ông bà qui thiên Nghe xong nàng nổi cơn điên Áo quần lột bỏ ngữa nghiêng khóc cười: "Gió đưa cây cải về trời Rau râm ở lại chịu đời đắng cay" "Bắt thang lên hỏi ông trời "Số tiền cho gái sao đòi làm chi?" "Vầng trăng ai xẻ làm đôi Nửa in rừng vắng, nửa soi giữa dòng!" Khóc con rồi lại khóc chồng Ngổn gang trăm mối tơ lòng ngổn ngang Nhưng đời lúc tiện lúc sang Mất vui đầm ấm, phủ phàng cũng qua Dưới trời nàng vẫn hát ca Nghiêu ngao lần bước Kỳ Ðà (1) đến nơi (1) Kỳ-Ðà-Lân, tức là Kỳ Viên Tịnh Xá do Trương giả Cấp-Cô-Ðộc kiến tạo.
* * * Giữa khi Pháp hội đông người Lắng nghe Pháp nhiệm chẳng lời hỏi thưa Nàng vào chẳng chút ngăn ngừa Vừa đi vừa hát:" Ầu ơ...ví dầu... Lạ thay! Pháp Phật nhiệm mầu Âm thanh hòa diệu, sáu màu hiện ra Phật rằng Bá-tá-cha-ra Trái oan sầu khổ con đà đủ duyên Nước đầy trong bốn đại dương Ít hơn nước mắt sầu thương của người Từ nay con chớ dễ duôi Giữ tâm chánh niệm: dòng đời sẽ ngưng Nghe xong, nàng bỗng lòng hừng Hoắc nhiên đại ngộ: chứng chơn đạo mầu Bao nhiêu luyến ái ưu sầu... Như bay theo gió, như cào ra sông An vui thanh tịnh cõi lòng Thân tuy tại thế, tâm không luyến trần Xác phàm lòng thánh lâng lâng Vui duyên giải thoát, nghiệp trần xã ly Phép linh cứu thế, thế nầy Chớ không phải phép tàu tây hoang đường Nghe xong người khách hành hương Chấp tay hoan hỷ bên giường quy y Sư rằng trong đạo từ bi Học pháp là một tu trì là hai Tu trong mà cũng tu ngoài: Thân mang Y bát tâm rày sạch trong Thế gian lắm chuyện bận lòng Người tu thì phải tránh vòng vương mang Họ làm thiệt hại nhân gian Ta không làm hại trần hoàn một ai Họ lo cướp của giết người Ta lo Bố thí cứu người mà thôi Họ hành thập ác trọn đời Ta tu thập thiện suốt đời cần chuyên Họ luôn hay giận hay phiền Ta hằng hành xã chẳng phiền một ai Họ quên ơn, ta nhớ dai Họ tà, ta chánh, họ ngây ta hiền Họ tham nhũng, ta thanh liêm Họ gian, ta thật, họ hiềm, ta khoan Họ kiêu mạn, ta khiêm nhường Họ hằng kẻ ác, ta thường hiền nhơn Họ lười biếng, ta siêng năng Họ không tàm quý, ta hằng sợ ghê Họ hay cố chấp si mê Ta không cố chấp hướng về xã ly Họ hung ác, ta từ bi Họ không học hỏi, ta thì đa văn * * * Khách rằng xin nhận lời vàng Mỗi câu là một thiên đàng chẳng sai Sư rằng chánh pháp Như Lai Dạy quán tam tướng hằng ngày thường xuyên Vô Thường: sanh diệt nối liền Luôn luôn thay đổi chẳng yên bao giờ Khổ não: đau đớn chẳng ngờ Ðốt thiêu từng phút khó ngơ nỗi sầu Phi Ngã: chẳng phải ta đâu Thế gian chẳng dưới quyền nào khiến sai Tam tướng không phải riêng ai Phổ thông tam giới, tháng ngày luôn luôn Bao giờ thực chứng Sa-Môn Liễu tri đạo quả Níp-Bàn siêu sanh Khách rằng thật đẹp, thật lành Nay tôi lòng muốn tu hành xuất gia Sư rằng về hỏi Mẹ Cha Bàn cùng con, vợ, việc nhà cho xong Ðến đây Tăng sẽ bằng lòng Giúp cho thoát tục khỏi dòng thế gian Khó thay! đắp chiếc y vàng Khó thay! giới luật của hàng Sa-Môn! Giả từ, khách lại hương thôn Ðể lo thu xếp, thiền môn tu hành Rung rinh nắng sớm trên cành Chân trời cánh hạc, đầu gành nhạn bay Gió đông xuân quyện Phật đài Bụi hè thu được mỗi ngày quét lau * * * Thời gian chừng một năm sau Khách tìm trở lại, thỉnh cầu xuất gia Kệ kinh pháp luật học qua Phật ngôn thánh tích nôm na từng bài Thức khuya mới biết đêm dài Ở lâu mới biết nhân tài trí cao Tháng ngày giới định dồi trau Trò hay Thầy giỏi mến nhau lẽ thường. Một hôm giữa chốn pháp đường Ðại Sư cho phép cúng dường xuất gia Ðủ đầy quả bát Cà Sa Ðại Sư truyền giới trước là Sa-di... Tâm cao pháp hiệu từ đây Gắng tu để nối chí Thầy hoằng dương Mười sáu quán tưởng thường thường Xuất gia thanh tịnh, tu hành: theo kinh: Sa-Môn từ bỏ gia đình Pháp tâm hằng niệm khắc in có mười: 1- Ta đây hình dáng khác đời Ðắp y mang bát chẳng lười thân tâm 2- Sự nuôi mạng sống khỏi tầm Do người đàn việt thiện tâm hộ trì 3- Ta đây thân khẩu hành vi Khác hơn kẻ thế, thị phi mặc người 4- Riêng ta có sự chê cười Về phần giới luật dễ duôi chẳng gìn 5- Hoặc người trí thức rẽ khinh Vì ta phạm giới quên mình hay chăng? 6- Rồi đây quyến thuộc thân bằng Dù yêu thương lắm cũng hằng chia ly 7- Chúng sanh có nghiệp hộ trì Dữ lành tốt xấu: sở y của mình 8- Thời gian của kiếp nhơn sinh Nhanh như tên bắn, lẹ kình ngựa phi 9- Những nơi thanh vắng viễn ly Ðộc cư nhàn tịnh không chi buộc ràng 10- Thánh nhơn sở đắc hoàn toàn Chín Pháp: đạo, quả, Níp-Bàn có chưa? Các hàng Phạm hạnh nay, xưa Mười điều tâm niệm sớm trưa thọ trì Lễ tu đâu đó xong xuôi Cho làm quản viện chăm coi Phật đài Sớm chiều tiếp khách vãng lai Và lo phục vụ các Ngài Thiền Sư Chiều chiều chuông điểm công phu Tiếng ngân lồng lộng u u đậm ngàn Nhắc chừng những khách trần gian: Trăm năm cuộc thế cũng hoàn trắng tay. * * * Một hôm có khách trang đài Ðến chùa lễ Phật, viếng Ngài Thiền Sư Nhưng vì chẳng có giờ dư Nên Ngài chẳng tiếp, cáo từ thanh qui Trong Chùa chẳng có chúng ni Nhà Sư dù kỵ cũng tùy cơ duyên Giảng đường ngồi tạm trước hiên Thông qua đôi chuyện, Sư khuyên tu hành: "Ðừng khi giới nhỏ chẳng sanh Rằng không kết quả như mình ước mơ Nước kia từng giọt nhỏ hờ Bình kia tràn chảy đâu ngờ hôm nay Trí nhân đức hạnh tròn đầy Cũng do tạo trử lâu ngày mà ra Chớ khinh ác nhỏ còn xa Rằng không kết quả đến ta bao giờ Nước kia từng giọt nhỏ hờ Bình kia tràn chảy chẳng ngờ ngày nay Người ngu tội ác dẩy đầy Cũng vì chất chứa lâu ngày mà nên". Trẻ không sớm biết tu hành: Không lo tài sản để dành mai sau Như cung bị gãy hai đầu Trông về dĩ vãng ưu sầu thở than "Ðời như bọt nước hà giang Lầu sò, chợ bể, vô thường đổi thay Mắt xem thấy rõ lẽ đời Tử thần khỏi sợ, sống vui đạo mầu" "Mục đồng với gậy lùa trâu Tan sương mỗi sớm vào sâu giữa đồng Tuổi già và sự tử vong Ðưa vào cõi chết, người đồng như nhau" "Sinh làm người có dễ đâu Ðược làm người khó sống lâu trên đời Khó nghe chánh pháp tuyệt vời Khó thay! gặp Phật ra đời độ sanh" "Ðêm dài kẻ thức tròn canh Ðường dài khiến khách bộ hành mỏi chân Ðời dài với hạng ngu nhân Không thông diệu pháp muôn phần khổ đau". "Hoa tươi rồi phải úa xào Tấm thân tứ đại biết bao khổ sầu" "Hãy nhìn thân thể mỹ miều Là nơi tích tựu bao nhiêu buồn rầu Bận tâm trang điểm, dồi trau Thật không bền vững, tưởng đâu lâu dài" "Già nua, phải gẩm hình hài Rừng đau thương có lâu đài được đâu Hợp tan đã thấy liền nhau Khi vui ắc có lúc sầu chẳng sai" "Thân người như lá vàng phai Phất phơ trước gió chờ ngày diệt vong Tử thần chờ đợi bên trong Tư lương còn thiếu, đường không vật dùng" "Ðời người sẽ đến mức cùng Trước sau cũng tới diêm chung có ngày Giữa đường chẳng chổ nghỉ ngơi Hành trang không có dòng đời miên man" "Thuyền từ lướt sóng nhẹ nhàng Biển xanh in bóng trăng vàng ngủ say Êm đềm một giấc trần ai Chuông thâu ánh nguyệt Phật đài Thích ca Nắng xuân đầm ấm chan hòa Vườn xuân đơm ngát một tòa sắc hương Gió lành đem rải mười phương Cành tâm mai nở cúng dường Như Lai Vô Minh muôn kiếp lạc loài Lang thang bến mộng, dậm dài khổ thân Tử sinh chẳng biết bao lần Cội nguồn cũng ở tham sân mà thành Mê vì một chút công danh Vô thường nào biết như cành sương mai Ðắm say trong sắc trong tài Chán chường nên nổi vắn dài thở than Chia ly mắt lệ tuôn tràn Ðau lòng thân thuộc đậm ngàn cách xa Yêu thương chẳng được sum hòa Nhớ thương không được đậm đà nghĩa nhân Ghét nhau phải sống chung gần Ðể tâm oan trái lắm lần nọ kia Làm cho thịt nát xương lìa Hãi kinh máu lệ đầm đìa tuôn rơi Khóc than ba tiếng chào đời Khổ đau ngầm báo trong lời sơ sanh Bây giờ mắt đã kém tinh Trông ra mờ tỏ gập ghình bước chân Ðầu xanh quá nửa bạc đầu Nghe trong cơ thể chín phần mõi mê Ðường xa ngán nỗi đi về Chiều thu cảm thấy tái tê cõi lòng Nghĩ thôi mắt lệ chảy ròng Phụng loan đâu nữa mặn nồng tóc tơ Ðành cam thế sự thờ ơ Những mong ước được phút giờ rảnh rang Quẩn quanh cứ mãi buộc ràng Mối vay chưa dứt hai đàn cháu con Thời gian tàn phá hao mòn Thân như chiếc lá khô, còn chửa tu Còn lo kết oán gây thù Thế gian là cảnh ngục tù bi ai * * * Gẩm lời Phật thuyết không sai Ta nên ghi nhớ chiều mai tu hành Luật, Kinh, Diệu pháp rành rành Gắng công tu tập đắc thành quả cao Ai người muốn thoát trần lao Hành theo đạo đế khỏi vào tử sanh Biết bao phước đức viên thành Sáng soi cõi thế gương lành Thánh nhân Noi theo đường chánh chuyên cần Ðặc thù quả phúc: hưởng phần nhơn thiên Khá mau tỉnh giấc sầu miên Ðẹp xinh mới thấy đã liền đổi thay Ngủ ngầm thiêu đốt không hay Cái già cái chết ngày ngày hằng trông Thiết tha tình nghĩa vợ chồng Hết khi luyến ái thì lòng khổ đau Cuộc đời thế có vui đâu Cho nên Phật thuyết khổ đầu tiếp theo Nguyên nhân tham ái quá nhiều Lợi danh tài sắc đủ điều chấp nê Chưa bao giờ biết chán chê Tà dâm vọng tưởng si mê luân hồi Từ nay gắng chí vun bồi Thiện căn bố thí, diệt nòi tham sân Hướng về Phật trí pháp thân Tấn tu giải thoát khỏi phần đọa sa Không còn chấp họ, chấp ta Hiểu thông kinh luật thấy xa tỏ tường Sáng chiều nguyện rãi tình thương Chúng sanh cả thảy mười phương hữu tình Không phân mỹ tướng dị hình Cầu cho muôn thú cũng bình an luôn Thân tâm thường ít lo buồn Tựa như thanh thủy trong nguồn chảy ra Thương người khắp chốn ta bà Từ bi hỷ xã diệu hòa nơi nơi Ðứng đi trầm mặc ít lời Lục căn chế ngự thường thời nhẹ an Cõi đời có hợp có tan Nên hằng quán tưởng thế gian khổ sầu * * * Pháp tu sở đắc nhiệm mầu Chuyện hành thiền định ngỏ hầu thoát ly Trước là diệt tắt si mê Phát sanh trí tuệ oai nghi dịu dàng Ở ăn trên dưới kính nhường Thuận hòa hiếu thảo mọi đường phân minh Phước lành nhuần vẻ oai linh Dồi dào đức hạnh quang vinh đời đời Làm hiền hưởng quả hiện thời Bằng gây ác nghiệp trốn đời đặng đâu "Dù trong núi thẳm hang sâu Không nơi nào thoát khẩu sầu trổ sanh" Ðạo vào địa ngục hôi tanh Thịt xương lửa đốt tan tành còn chi Thế nên việc nhỏ chớ khi "Cứ làm đi chẳng can gì mà lo" Người ngu nào có tin cho Nghĩ rằng nói dối bày trò gạt ta Các Ngài học rộng thấy xa Sợ nhân hơn quả mới là cao nhân Phật xưa Giác ngộ lẽ chân Chư thiên ba cõi muôn phần tán dương Cao sâu Vi diệu lạ thường Thậm thâm giáo lý ai lường được chăng? Không chi có thể sánh bằng Trân châu quả báu thường hằng mãi ru? Từ nay hãy gắng tâm tu Vinh hoa từ bỏ xa phù phiếm đi Hướng về đạo quả thoát ly Trợ duyên giác ngộ, mới thì thương ta Ngủ trần dục lạc mồi ma Càng say, càng đắm, càng sa đọa nhiều! "Thân ta đảo ngọc hầm châu Khéo nương tựa lấy nọ cầu chi ai Tự mình chế phục hôm nay Cứu tinh không có ở ngoài ta đâu" "Vui cười, thích thú làm sao "Khi đời mãi bị phủ bao lửa hồng Trong đêm tối, có hay không Chẳng mau tìm ánh sáng hồng thoát ly?" "Lang thang vạn kiếp luân hồi Tìm không gặp kẻ xây ngôi nhà này Ôi! đời sống thật buồn thay Bèo mây bến cả vần xoay lối về!" "Một khi thần chết đến kề Nào ai có thể chở che cho mình Chồng con dầu có chí tình Ngậm ngùi chỉ biết làm thinh đứng nhìn!" * * * Khách nghe từ sớm lặng thinh Bây giờ khách mới kính trình đôi câu: "Bạch sư Pháp luật nhiệm mầu Quả là báu ngọc từng câu từng lời Từ nay con giảm vui chơi Ðễ lo tu niệm như lời sư khuyên" Rồi nàng cuối xuống trước hiên Thành tâm lễ bái gởi tiền trai tăng Ðoạn nàng lui gót đài trang Lòng luôn luôn nhớ lời vàng Tâm Cao. Một hôm gió thoảng vườn đào Hoa đương hé nhụy như chào nắng xuân Ðạo kỳ rợp bóng hương lân Thiếu nhi Phật tử rần rần viếng thăm Dưới đồi xe chạy rầm rầm Trên chùa Thiện tín âm thầm niệm hương Chợt đâu có khách viễn phương Tướng người hùng dũng, tác đương băm ngoài Hiên ngang: dáng điệu râu mày Nói năng dõng dạc, quả trai anh hào Nhưng thân khoác chiếc tăng bào Theo sau lại có lính hầu rất oai Hỏi ra mới biết là Thầy Ở trong quân đội, vùng nầy thanh tra Cũng đồng con của Thích-Ca Cũng đồng mặc chiếc Cà-Sa tu hành Nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh Nên đi tuyên uý: lính ngành nhà tu Tâm cao vui vẽ hỏi chào Mời vào phương trượng, trà tàu đải nhau * * * Sư rằng đời tựa chiêm bao Sao không giải thoát, còn vào quan quân? Thưa thầy: ngộ biến tùng quyền Giới trai chẵng sánh đương quyền thương dân Vã chăng Phật có tam thân Tùy cơ thị hiện vào trần chuyển mê Người tu đừng quá chấp nê Não phiền chẳng khác Bồ-Ðề đâu sư! Ðại nhơn liễu ngộ chơn như Tùy duyên bất biến, vô dư phược triền Nê hà năng xuất bạch liên Vọng chơn chỉ tại mình thiền hay không Người, trời, đội gác mang lông Cũng do tâm giác hoặc không chính mình Sư nghe Thầy tỏ sự tình Mĩm cười Sư đáp: lý kinh khó bàn Tuy nhiên Thầy có tin rằng Ác nhơn quả khổ có mang chăng là? Thầy thưa: cùng đạo Thích Ca Dĩ nhiên nghiệp báo ai mà chẳng tin "Thế thì sống giữa đao binh Ít nhiều cũng tạo tội tình cho ta" "Chớ khinh dữ nhỏ làm à! Rằng không kết quả đến ta bao giờ Nước kia từng giọt nhỏ hờ Bình kia tràn chảy đâu ngờ hôm nay Người ngu tội ác dãy đầy Cũng vì chấp chứa lâu ngày mà nên" "Lời vàng của Phật xưa ban Hành pháp Nhẫn nại, Níp-Bàn tối cao Xuất gia không hại người nào Sa-Môn chẳng giọt máu đào dính tay" "Mùa mưa ta cũng ở đây Rồi qua đông chí tiếp ngày hạ sang Người ngu cứ thế mơ màng Không hay nguy hiểm kia đang đợi chờ" "Thắng người muôn trận nước cờ Núi cao chồng chất xương phơi chiến trường Thắng mình lòng ngát hoa hương Vẽ vang oai dũng mười phương không bằng" Chớ cho tại thế Níp-Bàn Ngủ trần thuốc nhựa để làm người say" "Khổ nhiều vui ít nào hay Trí nhân hiểu biết chẳng say dục tình Quyết không cầu lợi tham sinh Dầu cho ở tại triều đình thiên vương Chỉ mong diệt tận thường thường Môn đồ của Phật nơi gương trọn lành" Chớ đừng ỷ mạnh ỷ lanh Ỷ khôn, ỷ khéo tranh giành công phu Thắng thêm môi dưỡng hận thù Khổ đau kẻ bại ngàn thu nhớ hoài Sống không tranh chấp vui thay Lợi danh từ bỏ vượt ngoài hơn thua" Thế gian tài sắc tranh đua Hiền nhân xa lánh chẳng hùa họ đâu "Bạn vàng không được kết giao Cao nhân không được hội vào thủy chung Một mình quyết sống ung dung Chớ không đi kết bạn cùng kẻ ngu " "Một thân ta sống khỏe ru Tội chi chung với võ phu bạn đàng Xa điều ác sống rảnh rang Rừng sâu ẩn dật thênh thang độc hành " "Hoa từ giống kết nên cành Như ta tạo những việc lành từ thân "Tỳ khưu từ bỏ thế trần Thân tâm tịch tịnh thanh nhàn xứng danh" "Kẻ ngu, ta lại đồng hành Lòng ta không khỏi lo buồn luôn khi Lại người điên nữa ra đi Càng thêm đau khổ, khác chi kẻ thù Vui thay gần bậc chơn tu Khác chi gặp bạn sau mùa biệt ly" Sá gì thế sự thị phi Chính ta tự biết, ngại gì khen chê "Ví như ngọn núi kiên trì Gió cuồng tứ hướng dễ gì chuyển lay Tiếng đời chê dở khen hay Không làm chao động đôi mày trí nhân " Thầy e tu chẳng giúp dân Người ta sẽ trách chẳng mần lợi ai Nhưng người đệ tử Như-Lai Giúp đời bằng Ðạo: tháng ngày chuyên tu * * * Vã chăng, danh gọi Tỳ- khưu Nghĩa là "phá ác", nghiệp tu "trì bình" Tránh xa những chỗ chiến chinh Vì tâm tương cảnh, hưũ tình đương nhiên Bồ-Ðề trái với não phiền Cho đồng một thứ là điên rõ ràmg Luyện thiền giữa chốn chiến tràng: Tìm sen trên lữa, tìm vàng trên không Tu ngoài mà cũng tu trong Khỗ vui siêu đoạ: do lòng giả chân Sa-Môn chẳng phải danh xưng Mà do giới hạnh khẩu thân vẹn toàn Ruộng vườn là nghiệp nông dân Chỗ không phải hạnh Sa-Môn tu hành Sống do nghề nghiệp thuần hành Ấy là "người thợ", chẳng thành Sa-Môn Sống do buôn bán sanh tồn "Thương gia" mới đúng, Sa-Môn là lầm Sống do hầu hạ viếng thăm Ấy là "nô bộc", chẳng nhằm Sa-Môn Sống do cung kiếm bảo tồn Ấy là "chiến sĩ", Sa-Môn không cần Sống do cúng tế dân quân "Tế quan" thì phải, phi phần Sa-Môn Sốnh do cai trị hương thôn Ấy là "vua chúa"... Sa-môn thì đừng Sống do thâu đoạt của dân Ấy là "trộm cướp", Sa-Môn chẳng làm! Xa lìa thế lợi, tham lam Không kiêu, không hận, không làm hại ai Nhẫn kham, từ tốn, xã tài Thoát ly kiết sữ trong ngoài cảnh căn Giiữ gìn giới hạnh khẩu thân Không ưa xu hướng hoặc gần thế nhân Lòng không thù oán, ác sân Kiếm cung từ bỏ chẳng cần lợi danh Sống luôn làm các việc lành Tránh xa việc dữ, tâm hành sạch trong Ðấy là mới thật Sa-Môn Ðấy là mới thật kẻ khôn trong đời * * * Tâm-Cao vừa nói dứt lời Thầy Tuyên Úy đã vui cười xá Sư Thầy rằng chân thiệt bất hư Tôi xin ghi tạc lời Sư vừa rồi Tôi về từ chức xin thôi Việc xong tôi sẽ phản hồi cùng Sư Thế rồi Thầy lại giả từ, Hai người cận vệ xá Sư, ra về Chuông không chiều vắng lê thê Ngân nga gọi khách, Bồ Ðề triển khai Lâng lâng dưới mái Phật đài Ðêm thu vọng nguyệt, đốt vài tâm hương Kể từ gặp khách viễn phương Tâm Cao cảm thấy tình vương trong lòng Mấy khi gặp kẻ tâm đồng Bá Nha luống những ngóng trông Tử Kỳ Sẳn sàng sắm đủ Bát Y Ðợi người trở lại chốn này tái tu * * * Hè qua rồi lại sang thu Càng trông càng bặt mịt mù tin sương Một hôm, từ dưới Hội trường Khách Tăng năm trước tìm đường về đây Tâm-Cao vui vẻ đón Thầy Hàn huyên tâm sự trọn ngày với nhau Thời gian chừng một năm sau Luật Kinh thấu suốt, pháp nào cũng thông Có hôm, viện chủ NGUYÊN KHÔNG Sau khi thọ thực đến phòng thăm Sư Thấy Thầy điềm tỉnh vô tư Trang nghiêm tế hạnh, bi từ tính thiên Oai nghi cốt cách đại hiền Ðứng đi tề chỉnh phước duyên đặc thù Tướng người quả bậc thanh tu Ðức tài chắc hẳn: trượng phu trong trần Ðại Sư thăm hỏi ân cần Ðịnh cho tháng tới bữa rằm đắp Y Thì giờ: cửa sổ ngực phi Ðến ngày truyền giới Sa-Di cho Thầy ** * Tu xong Ngài mới giải bày Tân Sư có bốn điều này đáng kiêng Như người xuống nước không yên Bởi do bốn việc ưu phiền như sau: 1- Ra khơi ngại sóng ba đào: Sa-Môn hay sợ: việc nào cũng sân 2- Sông sâu sợ gặp sấu ăn Cũng như Tăng sĩ thiếu phần thọ trai 3- Giữa dòng sợ nước cuốn xoay Giống như Tịnh giả ngại tai ngủ trần 4- Biển xanh sợ cá mập gần Xuất gia ngại nhứt: nữ nhân đến thường Nếu không làm Sải du phương Thì nên ẩn dật, tránh đường lân la Nhứt là đừng tới những nhà Lở thời, gái góa dù già hay xuân Còn như khách đến cúng dâng Dĩ nhiên phải tiếp nhưng đừng quá thân Trong khi tiếp chuyện nữ nhân Phải nơi trống trải và cần người nam Bằng không thì nhớ phải làm: Ðổi thay đi, đứng... luận đàm sáu câu Nay ngươi kinh luật thâm sâu Hiểu nhiều giáo lý, mặc dầu mới tu Nên ta ban hiệu đặc thù: "Pháp Thông" tên đạo gắng tu vững bền Từ nay mọi việc dưới trên Giao ngươi săn sóc giữ gìn ngoài trong Tâm Cao khỏi phải bận lòng Ðể vào tịnh thất gia công tập thiền Dạy rồi Ngài gọi Sư Nhiên Dọn nơi liêu cốc, dạy Thiền Tâm Cao Pháp Thông đảnh lễ lui vào Ðể lo phận sự thầy trao cho tròn Gió chiều nhè nhẹ trên non Ta-la trước ngỏ vẫn còn nhởn nhơ Cảnh Thiền cũng gợi hồn thơ Dù không say đắm, cũng nhờ đôi khi * * * (xem tiếp Phần 3) |