[03] * * * Một hôm có khách tu mi Chơi Xuân, chợt thấy Phật đài ghé thăm Ngờ đâu gặp bạn tri âm Pháp Thông ngày trước đồng làm việc chung Mừng mừng tủi tủi không cùng Nét tươi vẻ mặt, sắc lòng no vui Chuyện trò ấm lạnh xong rồi Pháp-Thông mới chuyển qua lời khuyến tu: Trăm năm trong cõi diêm phù Cũng như bào ảnh, sương mù, tuyết lan Kiếp người sống giữa trần gian Khổ nhiều vui ít, luôn mang não phiền Thú vui dục lạc mãi ghiền Ðắm say vật chất oan khiên lắm đời Tu hành tâm trí thảnh thơi Mặc cho thế sự đổi đời trăng sao Vui chi công việc chiêm bao Xuân xanh mới đó bạc đầu rồi đây Thế gian có bốn hạng người Cũng như bốn loại ngựa này chẳng sai: 1- Ngựa vừa bắt kế chạy dài Như người vừa có thân này tu ngay 2- Ngựa trông roi giá mới phi Như người thấy khổ mới thì lo tu 3- Bị đòn, ngựa mới tẩu lưu Như người bị khổ mới trù thoát ly 4- Dù đòn, ngựa chứng chẳng đi Như người dù bị khổ gì vẫn cam...! Bởi vì danh lợi luyến tham Cho nên phải khổ, vẫn ham ở đời! Những ai tỉnh ngộ thức thời Hãy lo giải thoát cho đời tương lai Thế Tôn còn dụ bảy người Trồi lên, lặn xuống, trong đời thiếu chi: 1- Người trầm xuống nước luôn đi Như người "Ðoạn kiến" tin gì quả nhân 2- Người trầm xuống nước trồi lên Rồi trầm xuống nữa: không bền đường tu 3- Người lên đứng đó khỏe ru Như người trì giới chẳng tu thêm gì 4- Người lên tìm được hướng đi Cũng như Sơ Ðạo chứng tri Níp-Bàn 5- Người lên nhìn thẳng con đàng Cũng như Nhị Ðạo Níp-Bàn đã trông 6- Người lên lội thẳng qua sông Cũng như Tam Ðạo khỏi dòng dục sinh 7- Người lên đến tận bờ trên Cũng như La-Hán vượt nền trầm luân Trí nhân nhàm chán ngủ trần Tìm đường giải thoát, hưởng phần thanh cao Khách rằng Sư giảng hiểu mau Nhưng tôi muốn hiểu Pháp nào cần tu Vã chăng tôi chữa muốn đâu? Tại gia thì đặng, cạo đầu thì khoan! * * * Sư rằng rừng pháp thênh thang "Kiến cơ nhi tác", tùy hàng thiện tâm Tại gia qui giới phải chăm Nếu không qui giới khó làm nhơn thiên Tam qui là Phật, Pháp, Tăng Quy y có nghĩa là hằng làm theo Phật Ðà ba đức quí cao: Tịnh, Bi, Trí tuệ làu làu đáng nương Ðạt-Ma (1) Pháp bảo như gương Luật, Kinh, Diệu pháp nên thường dựa theo Tăng già là chúng Tỳ Kheo Bố Ma, phá ác, hạnh nghèo hóa duyên Nương theo Tam Bảo giải phiền Trần gian dù hưởng cảnh tiên không bằng (1) Ðạt Ma: Dhamma (Pháp) * * * Và thêm ngũ giới giữ ngăn Tránh điều tội lỗi, phước bằng Chư thiên: 1- Sát sanh thứ nhất phải kiêng Dù người hay thú, dữ hiền như nhau 2- Ðạo tặc là thói đoạt thâu Hoạnh tài bất phú, chớ cầu nuôi thân 3- Tà dâm trược hạnh chớ gần Giao hoan trái phép là nhân bại tồi 4- Vọng ngôn nói dối lôi thôi Gạt người phải tội: đứng ngồi lo âu 5- Ẩm tửu là gốc khổ sầu Loạn tâm mất trí biết đâu chánh tà Năm điều này phải tránh xa Ðức nhiều, Ðế Thích vẫn là kính tôn Thương mình, trì giới là khôn Thương mình phóng đảng: tự chôn chính mình! Còn như trách nhiệm gia đình Phải tùy bổn phận của mình làm theo Phận con phải giữ năm điều Không nên cẩu thả làm liều chẳng suy: 1- Dưỡng nuôi cha mẹ cơn nguy Gọi là đền đáp tứ chi sanh thành 2- Làm thay công việc mọi ngành Ðền ơn cha mẹ nuôi mình ngày thơ 3- Giữ gìn truyền thống trong nhà Chớ nên phá hoại người ta chê cười 4- Trau dồi nết hạnh thẳng ngay Mới là đáng hưởng gia tài mẹ cha 5- Song thân theo bước ông bà Cúng dường hồi hướng mẹ cha, trọn nghì, Ấy là phận sự hiếu nhi Còn phần cha mẹ cũng tùy thời cơ Nuôi con chẳng phải chỉ nhờ... Mà còn nhắc dạy tóc tơ kỹ càng: 1- Ngăn con chớ để hoang đàng Làm điều tội lỗi dọc ngang lẫy lừng 2- Dắt dìu con trẻ tu thân Việc nào từ thiện chuyên cần dồi trau 3- Dạy con nghề nghiệp cần lao Có nghề như có chiếc phao bên mình 4- Trưởng thành lo lập gia đình Dù trai hay gái con mình phải lo 5- Tùy thời của cải chia cho Các con lớn nhỏ cũng cho đồng phần Ấy là trách nhiệm từ thân Dưỡng nuôi dạy dỗ thành nhân là rồi Vợ chồng là bạn lứa đôi Cũng nên khéo xử ở ngôi vị mình: Chồng là người chủ gia đình Phải nên đức độ cuộc tình mới vui: 1- Dù sân nói vẫn ngọt bùi Chẳng nên môi miếng, mà lời cam ngôn 2- Vợ chồng thì phải đồng tôn Quí nhau như khách: bảo tồn tình thương 3- Thủy chung phải giữ trọn đường "Phóng thê hạ nguyệt" sở trường tiểu nhơn 4- Trong nhà, giao vợ đảm đương "Tề gia nội trợ" lẽ thường xưa nay 5- Tặng quà cho vợ mỗi khi Ấy là nhắc vợ vẫn y độ nào Phận chồng đức hạnh thanh cao Thì phần làm vợ thế nào mới xong? Vợ là gia chủ bên trong Tất nhiên phải đối với chồng đáng thương: 1- Việc nhà khôn khéo lo lường Nữ công gia chánh: sở trường phụ nhân 2- Bà con hai phía đồng cân: Bên chồng bên vợ đều phần như nhau 3- Của chồng làm đã được giao Giữ cho toàn vẹn, vật nào cũng kiêng 4- Trung thành một dạ chính chuyên Thủy chung chẳng để chồng phiền vì ai 5- Siêng làm các việc chơn tay Nhứt là đừng tập ngủ ngày, không đau! Vợ hiền thủ phận cháo rau Chồng ta, ta mến, sang giàu mặc ai Có phần làm chủ gia tài Với người giúp việc trong ngoài phải lo 1- Cắt phân công việc đắn đo Liệu vừa với sức chớ cho quá nhiều 2- Tiền công phải trả cho đều Nên dư chút ít, bạn nghèo đáng thương 3- Dưỡng nuôi khi bệnh lỡ vương Thuốc men tử tế, lo thường cháo cơm 4- Phân chia vật thực ngọt ngon Thương nhân công thể bà con của mình 5- Hãy cho nghĩ phép khi xin Và khi mệt nhọc nhắc nên bớt làm Ấy là người chủ từ tâm Thương người giúp việc, phước ngầm không hay Nhân công phải có trí tài Ðem công đổi của phải ngay và hiền: 1- Việc làm đến sớm trước tiên Thường thường sốt sắn khỏi phiền nhắc kiêu 2- Ðến khi mãn việc nghĩ sau Luôn luôn nể chủ, ngày nào cũng siêng 3- Việc làm thì phải cần chuyên Chú tâm cẩn thận, chủ khuyên: vâng lời 4- Vật nào nếu chủ không mời Thì không nên lấy của người chẳng nên. 5- Nết lành của chủ nhà mình Nên khoe nơi khác, cho tình thêm thân. Ấy người giúp việc có nhân Tín thành, trung trực, chuyên cần đáng khen. Còn người theo việc sách đèn Với Thầy cũng phải lắm phen giữ gìn 1- Mỗi khi Thầy đến chỗ mình Phải nên đứng dậy tiếp nghinh thường thường 2- Hầu Thầy những lúc tai ương Ðỡ nâng, đấm bóp bên giường thường xuyên 3- Nên nghe Thầy nhắc nhở khuyên Siêng năng học tập, chẳng phiền Tôn Sư 4- Giúp Thầy lặt vặt chuyện tư Thừa cơ học hỏi giờ dư với Thầy 5- Trong khi Thầy giảng giải bài Phải nên kính cẩn nghe Thầy từng câu Ấy trò có nghĩa tình sâu Lễ, Văn, cần mẫn là đầu thành công Còn làm Thầy phải thật lòng Dạy cho Ðệ tử chí công trọn tình 1- Những nghề hay khéo của mình Dạy cho đệ tử học hành tinh thông 2- Tập cho đệ tử chuyên ròng Trau dồi nghề nghiệp lão thông tỏ tường 3- Dạy cho tất cả sở trường Ðừng nên dấu diếm nghề riêng của mình 4- Khen tài đệ tử chí tình Trước mặt bè bạn, làm vinh học trò 5- Trò đau Thầy cũng chăm lo Hoặc khi thất nghiệp, giúp trò làm ăn Minh Sư nghĩa cả thâm ân Dạy tài mà cũng dạy nhân dạy tình Còn như bằng hữu tử sinh Cùng nhau kết nghĩa đệ huynh bạn vàng Tương thân như thể họ hàng Sơ giao trọn nghĩa kim bằng có năm: 1- Xã tài, là đức vô tham Giúp bạn của cải nên làm mỗi khi 2- Nói lời Ái Ngữ tương tri Nhưng đừng môi miếng lỗi nghì thân giao 3- Lợi hành, khiến dễ mến nhau Làm điều lợi ích, khi đau hộ trì 4- Tri âm, Ðồng sự kính vì Luôn luôn nể bạn, chẳng khi nghèo giàu 5- Thật thà với bạn sơ giao Không nên dối trá làm màu nghĩa nhân Ấy là với bạn mới thân Phải làm ân trước, đặng phần tình sau: Còn đối với bạn thâm giao Phải nên lưu ý lúc nào bạn nguy: 1- Khi nào bạn có dễ duôi Phải nên nhắc nhở từng lời nhủ khuyên 2- Nếu như bạn lở đắm ghiền Thì nên gìn giữ của tiền cho nhau 3- Lúc nào bạn rủi ốm đau Thì nên săn sóc chớ xao lảng lòng 4- Bạn khi tai biến suy vong Thì nên hộ trợ cố nhân trọn tình 5- Cháu con thân quyến bạn mình Hãy nên quí mến đồng tình người thân Ấy là trọn nghĩa trọn nhân Của người Thiện hữu đường trần thâm giao. * * * Còn về tín ngưỡng thâm cao Của người Cư sĩ thế nào chánh chơn? 1- Tập tu, đừng tập giận hờn Khẩu thân lành với Sa-Môn: đức nhiều Thân không làm cách ngạo kiêu Phải nên mát mẽ chuộng chìu Sa-Môn 2- Khẩu không xảo ngữ lộng ngôn Mà nên chân thật ôn tồn với Tăng 3- Ý không sân hận kiêu căng Mà nên từ mẩn kính nhường nhà Sư 4- Gia đình chẳng luận thiếu dư Miễn lòng trong sạch, ít như có nhiều 5- Cúng dường các vị Tỷ khưu Tùy theo sức có, lòng nhiều quí hơn Ấy là đối với Sa-Môn Phận người Thiện tín luôn luôn giữ gìn Còn người cai trị dân tình Sống theo mười hạnh, quang vinh nhất đời 1- Sẳn sàng đem của giúp người Thương dân nghèo thiếu nơi nơi độ trì 2- Bản thân ngũ giới: nội qui Khẩu thân trong sạch, tín uy vững bền 3- Hy sinh tài sản riêng mình Ðể tạo sự sống nhân sinh nhân quyền 4- Chí công ngay thẳng trung kiên Giúp dân tiến hóa trọn quyền phát huy 5- Kiệm, cần, liêm, chính, vô si Ở ăn giản dị chẳng tùy xa hoa... 6- Luôn luôn tình cảm nhu hòa Ngọt ngào ngôn ngữ nhà nhà mến thương. 7- Tánh tình mát mẻ thường thường Tự do tín ngưỡng, cúng dường của dân 8- Không nên sát phạt hại nhân Dẹp lòng hiếu chiến, thôn lân thái bình 9- Giữ lòng nhẫn nại tự tin Chịu mọi nghịch cảnh bất bình khó khăn 10-Nước nhà bị giả xâm lăng Cảm hóa, bất bạo vẫn hằng đấu tranh Ấy người Nguyên Thủ khôn lanh Thương dân mến nước đức lành thanh cao Những điều hạnh phúc phú hào Như trên đã kể, khép vào hiện sinh * * * Còn điều họa phúc tâm linh Là điều tạo nghiệp tái sinh cho mình Trong đời ai chẳng lòng tin Hành theo thập ác thác sinh bốn đường: 1- Sát sanh là nghiệp bất lương Chết vào địa ngục, người: thường yểu vong 2- Của người tước đoạt lấy không Thác vào cảnh khổ, sống trong khổ phiền... 3- Tà dâm trược hạnh ác duyên Chết vào đường dữ, khó yên thân người 4- Vọng ngôn là dối gạt đời Thác sa ác đạo, làm người ngọng câm... 5- Nói lời hung dữ khổ tâm Chết sinh cảnh khổ, sống tâm não phiền 6- Nói lời chia rẽ tình duyên Thác sanh ác thú, quả thường biệt ly 7- Nói điều nhảm nhí vô nghì Thác sanh bất hạnh, người khi lẽ thường 8- Lòng tham tạo nghiệp bất lương Nhân gieo bất thiện, quả vương chẳng lành 9- Tâm Sân xui khiến ác hành Chết vào địa ngục, quả thành vô duyên 10-Tưởng tà chấp quấy gây phiền Thác sanh ác đạo triền miên lâu đời Ấy là mười dữ hại người Là nhân sinh khổ, là mồi đọa sa. Còn ai Chánh tín thiết tha Tạo mười hạnh phúc, chết qua thiên đàng 1- Rộng lòng "Bố thí " cúng dàng Thác sanh nhàn cảnh, quả hằng giàu sang. 2- Tín tâm "Trì giới" nghiêm trang Chết lên thượng giới, quả: an mạnh lành. 3- "Tiến tu" tịnh tuệ pháp hành Nếu không Thiền Ðạo cũng thành Tam nhân 4- Lòng thành "Cung Kỉnh" cao nhơn Chết sinh thiện thú, quả thường cao sang 5- Ra công "Phục Vụ" nhơn gian Bằng việc từ, thiện bình an đời đời 6- Phước lành "Hồi hướng" người trời Ðược quả thù thắng, đời đời an vui 7- Người làm tốt, hưởng quả vui Ta nên "Tùy hỷ" phước người tăng thêm 8- Siêng nghe Pháp bảo vững niềm Tin nơi Chánh đạo, tri tiềm ẩn sanh 9- Sẳn lòng thuyết giảng Pháp lành Ðộ người giác ngộ, quả thành trí nhân 10-Cải tà qui chánh chứng chân Trau dồi chánh kiến là nhân siêu phàm Ấy mười nhân tạo phúc thâm Giúp cho hành giả, quang lâm cõi trời Xuất gia phóng khoáng thảnh thơi Tiêu diêu rừng đạo, bỏ đời tối tăm Say mê dục lạc miên trầm Thâm thâm bể khổ, ngầm ngầm sông mê Dù rằng xử thế trọn bề Chỉ vui hiện tại, khổ về tương lai Chi bằng dứt bỏ trần ai Hướng lên Ðạo Quả vượt ngoài trầm luân * * * Nghe xong khách tỏ lòng mừng Bạch rằng tôi thiệt không đần cũng ngu Mãi mê thế sự bôn xu Trần gian chi khác sương mù ban mai Tôi xin tạm biệt ít ngày Ðể lo thu xếp xong rồi xuất gia Trải bao thỏ lặng ác tà Tịch triêu mấy lượt trải qua Phật đài Thời gian khách trở lại đây Bát y sắm đủ chờ ngày xuất gia Sẳn ngày lễ Ka-thi-na Chúng Tăng tụ hợp trước tòa cho tu Ðại Sư chỉ dạy công phu Pháp Danh Ngài đặt "Thiên Thư" từ rày Gắng tu giải thoát tương lai Gắng tu giải thoát khổ dài huyển không Ðại Sư sau đó phân công Nhiên, Cao thích tịnh ở trong luyện thiền Thông, Thư tánh khí điềm nhiên Ngữ ngôn bặt thiệp dễ khuyên độ đời Vậy nên tiếp khách bên ngoài Giờ dư ôn luyện những bài pháp cao Sống chung nhắc nhở cho nhau Và khi nữ giới đi vào... có hai Xem chừng vô cớ chuyện dài Sa-Môn phải giữ giới trai vẹn toàn Dạy xong, Sư lại Thiền sàng Ðêm đêm tịch mặc, trăng vàng nhạt soi Tháng ngày hành đạo trên đồi Cô liêu hoang vắng thảnh thơi an nhàn * * * Một hôm có khách Nha Trang Từ xa nghe tiếng đạo tràng Thích ca Hôm nay tiện dịp ghé qua Trước là viếng cảnh, sau là nghe kinh Nàng vào vừa đến tiền đình Thoắt trông, hai vị sửa mình trang nghiêm Phất phơ liễu rũ êm đềm Bóng hồng như đã cố tình chi đây Sau khi lễ Phật xong rồi Nàng vào Tăng xá đến ngồi giường bên Hai Sư thăm hỏi sự tình Rồi sang qua việc luật kinh tu hành Nàng nghe hoan hỷ tín thành Như còn chưa hiểu ngọn ngành thanh qui Khách rằng các vị đắp y Tại sao cấm kỵ ghét vì nữ nhơn Khi vào nhìn thấy kế đơn Có chương cấm tiếp nữ nhơn độc hành Pháp Thông đưa mắt liếc nhìn Thiên Thư Sư đệ! sự tình giải phân! * * * Thư rằng: nam nữ... bất thân Thanh qui cấm chế: giữ phần thanh cao Sa Môn chẳng luận thời nào Tương thân rất dễ mắc vào tà tâm Chỉ trừ các vị Siêu phàm Hoặc dùng đại lực, tịnh tâm vững vàng Như thời Phật tại thế gian Tăng đồ khắp chốn tịnh nhàn chuyên tu Ðạo tràng có vị Tỷ Khưu Tinh cần hành đạo, một chiều quán thân Hoắc nhiên thấy rõ vô thường Chứng chân đạo quả bên đường hoang vu Một hôm tiện bước vân du Trước nhà khất thực, ai đâu cúng dường Bỗng người tỳ nữ tiểu nương Ðem tô cháo cũ ra đường đổ bỏ đi Tỳ Khưu mới bảo nữ tỳ Cháo kia nếu bỏ, đổ thì bát tôi Nữ tỳ nghe bảo y lời Nhưng rồi nhận được, đây người chủ xưa Chạy vào trong trướng bẩm thưa Cậu con đi bát giữa trưa trước nhà Mẹ cha và vợ chạy ra Thấy Sư độ cháo, xót xa nghẹn ngào Trách rằng sao chẳng đi vào... Cao lương mỹ vị nhà đâu thiếu gì Lại dùng cháo bỏ như vầy Tu sao khắc khổ thế này mà tu! Sư rằng giới luật Tỷ Khưu Có chi dùng nấy để tu qua ngày Ông bà chua xót châu mày: "Ngày mai xin thỉnh nơi này thọ trai" Nhận lời, Sư đến rừng cây Suốt đêm nhập định, rạng ngày hóa duyên Vào nhà bỗng thấy của tiền Ngọc ngà châu báu họ khiêng để đầy Bên giường ngào ngạt hương bay Giai nhân kiều diễm trang đài bước ra Vây quanh sầu thảm khóc la: "Chàng ơi! sao nỡ bỏ nhà đi tu Nhớ chăng, những buổi chiều thu Kề nhau ta tỏ những câu ân tình Về đây nối lại ba sinh Về đây ta mãi trọn tình yêu nhau" Tỳ khưu đứng lặng hồi lâu Nhẹ nhàng khẻ bảo "cớ sao làm phiền" Quí chi thể xác tứ nguyên Vui chi cái cảnh triền miên khổ sầu Yêu thương phiền muộn về sau Càng đa mang lắm khổ đau càng nhiều Thân bằng nhiều, vẫn cô liêu Bởi khi đau chết ai liều thế cho Lỡ mang thân hiện phải lo Gắng tu giải thoát chuyến đò tương lai Vậy hiền tỷ chớ bi ai Dẹp lòng ưu ái chiều mai tu hành Các nàng hét giọng thất thanh Hoa vàng rơi xuống, bên mành ngã lăn Mẹ cha dìu đỡ các nàng Rồi đem cơm nước cúng dàng đến Sư Ðộ xong bình thản giã từ Du hành nối bước chơn như thường hằng" * * * Như trên là vị Thánh Tăng Còn phàm nhơn khó thoát đàng tình thương Cho nên các chốn Phật đường Chư Tăng ít tiếp chuyện thường nữ nhơn Khách nghe Sư giải nguồn cơn Cúi đầu khép nép dưới đơn bạch rằng: Lành thay! được gặp Chơn Tăng Tu hành tinh khiết thường hằng chánh tâm Vì đời chỉ chỗ sai lầm Vì dân hóa đạo phước thâm đời đời Con mong Tăng chúng nhận lời Cho con để bát mỗi ngày thường xuyên Giúp cho Tăng chúng tịnh yên Chuyên tâm tu luyện khỏi phiền nấu ăn Chư Sư vui nhận lời nàng Và từ hôm đó đạo tràng chuyên tu * * * Một hôm có khách vân du Có Y có Bát ... quả tu chơn truyền Khách Tăng dáng vẻ thiếu niên Mày xanh mắt sáng tướng hiền nhưng oai Vóc người mảnh khảnh thanh bai Bước đi chầm chậm khoan thai dịu dàng Lục căn thanh tịnh nghiêm trang Màu da hồng hượt, y vàng rất xinh Trước chùa y xả vai bên... Vừa trông đã rõ bậc rành luật qui Hai Sư ra rước Bát Y Thỉnh vào Tăng xá lễ nghi bái chào Khách Tăng vui vẻ xá nhau Thưa rằng Ðại Ðức phương nào vãng lai? Ðáp rằng từ dưới miền tây Vân du các tỉnh đến đây vài ngày Chợt ngang trông thấy Phật đài Ghé thăm nào biết nơi nầy đồng tu... Thông thưa: Ðại Ðức vân du Chắc là lý đạo pháp tu tinh nhuần? Xin đem pháp chuyển hồng trần Cho con mắt bụi được phần sáng tinh Ðáp rằng đâu dám! Sư huynh Tôi còn thiển cận, vô minh rất nhiều Dám đâu trước thợ múa rìu Lỗ bang đối diện vẽ bùa sao nên Thư thưa: Ðại Ðức cao minh Khiêm nhường quá lẽ, e tình không thân! * * * Ðáp rằng: Thiện, Mỹ và Chân Là ba yếu tố khách trần thâm giao Thật ra chẳng biết pháp nào Vì trong vạn pháp gom vào một thôi. Cái chi tự tướng hiện bày Ðiều gọi là Pháp trong ngoài như nhau Nhưng trong pháp tướng tối cao Ðược phân hai loại trước sau thường hằng: Tục đế: sự thật thế gian Còn phần Chơn Ðế: Níp-Bàn, Sắc, Tâm Thế nên Chơn Ðế phân làm Hữu, vô; chơn, vọng; sắc, tâm; đổi, thường Tâm là biết cảnh hiện đương Sở hữu phụ thuộc sắc thường đổi thay. Níp-Bàn tuyệt đối an vui Bất sanh bất diệt ngoài đời nhơn thiên. Chúng sanh hiện hữu do duyên Có cơ thành tựu, hết duyên biến hình Ngủ-Uẩn: sắc, thọ, tưởng, hành Và phần tâm thức diệt sanh đời đời 1- Sắc Uẩn: thể xác người trời... Chính là đất, nước... tùy thời hiện sanh. 2- Thọ Uẩn: cảm giác hiện hành Tức là khổ, lạc ... diệt sanh từng hồi 3- Tưởng Uẩn: nhớ việc đã rồi Chính là biết cảnh biết rồi hiện ra 4- Hành Uẩn: các việc chánh tà Tức nghiệp thiện ác tạo ra con người 5- Thức Uẩn: hiểu biết nghĩ suy Chính là Nhãn, Nhĩ... năng tri cảnh ngoài Ấy là năm uẩn trong đời Thú, người tùy chỗ mượn lời gọi xưng Nếu phân tế nhị lý chơn Thì mười hai xứ: cảnh, căn hiệp vào Còn mười tám giới khác nhau Là thêm sáu thức: một trào sắc danh Ðó là tùy sự lập thành Chớ khi giải thoát: giả danh hoàn toàn Thế nên trong lúc luận bàn Biết pháp gì nói, khỏi mang sai lầm * * * Thư thưa: Ðại Ðức uyên thâm Pháp mầu vi diệu còn lầm được sao? Ðáp rằng: - Ðời giống chiêm bao Diệt, Sanh, giả hiệu, lúc nào trụ yên Ðắc A-La-Hán hết phiền Phàm nhơn như kẻ bệnh ghiền cơn say Nhơn duyên thay đổi từng giây Tham sân si đó, giờ đây diệt rồi Có khi thiện nghiệp vun bồi Vô tham, không giận... bỗng thôi biến hiønh Cảnh duyên: xúc đối sắc, thinh ... Cảnh tốt hoặc xấu: bất bình hoặc vui Chúng sanh đời sống hàng ngày Hoàn toàn phản ứng bởi nơi cảnh ngoài Trưởng duyên tùy tính mỗi người Dục, cần, tâm, thẩm do nơi sở trường Vậy nên cá tánh đa phương Và nhiều cố tật mỗi đường khác nhau Còn nhiều duyên khác gồm bao Thế nên biết nói làm sao khỏi lầm. Vã mình trí tuệ tối tăm Chưa được giải thoát, dám làm thầy ai * * * Thông thưa: Ðại Ðức đủ đầy Khẩu thân trong sạch, đức đầy, trí thông Nỡ nào từ chối lòng dòng Nỡ không thí pháp trần hồng luống mê Ðáp rằng: - Chưa chứng Bồ Ðề Dù thông kinh luật vẫn mê vẫn lầm! 1- Kiến thường chẳng rõ sắc, tâm Mà tin rằng có phần âm linh hồn Luôn luôn tam giới trường tồn Dù rằng luân chuyển, phần hồn chẳng thay! 2- Hoài nghi lưỡng lự phân hai Khó tin Tam Bảo, đúng sai chần chờ Nhơn duyên nghiệp báo nghi ngờ Phân vân tam thế, mịt mờ đường tu! 3- Tà giới Cấm Thủ sai thù: Theo tục cúng tế, cách tu khổ hành Chấp mê thờ bái thần linh Chê bai chánh pháp khó tình thoát ly! Ba điều kiết sử trên đây Tu-đà-hườn đạo mới phai hoàn toàn Phàm nhơn kiết sử đa đoan Thế nên tôi nói vẫn còn lầm mê! * * * Thư thưa: Ðại Ðức e dè Chớ đâu có lý: thấy nghe còn lầm? Ðáp rằng: - Tôi nói thật tâm Vì phiền não chướng tối tăm còn nhiều Dục tham: lòng muốn mến yêu Sắc thinh hương vị xúc, nhiều đam mê Ngũ trần làm dạ tái tê Vương mang dục lạc khó bề vị tha! Hận sân tức tối khóc la Bất bình cảnh nghịch khó mà giải khuyên Tỵ hiềm tật đố thụy miên Hằng thiêu đốt mãi: lửa phiền trong tâm! Hai điều kiết sử sân tham Ðà-Hàm giảm nhẹ, Na-Hàm mới tiêu Phàm nhơn còn vướng đủ điều Thế nên tôi nói còn nhiều tối tăm! * * * Thông thưa: phiền não thâm trầm Nếu luôn lo ngại thì làm sao tu?! Ðáp rằng: - "nói" chữa hẳn tu Biết bao học giả mịt mù trầm luân Lòng tham "Ái sắc" giới thiền Chấp mê sắc cảnh phược triền trong tâm Dù rằng nhiều vị không lầm Nhưng bằng ưa thích ngấm ngầm trong tâm! Vô sắc ái nhiễm cảnh không Tức thiền vô sắc là không sắc hình Chỉ dùng khái niệm thinh danh Lòng tham còn vướng vô hình thiền cư! Ngã mạn là tánh tự kiêu Chấp ta với chúng đủ điều hơn thua Dù rằng chỉ nghĩ hơn thua Nhưng trong so sánh cũng là kiêu căng! Loạn tâm: phóng dật bất an Là lòng dao động theo đàng sắc thinh... Thật ra, những lúc giật mình Cũng là phóng dật, sự tình cố nhiên! Vô minh: si ám đảo điên Chẳng thông tứ đế, chính: phiền bộc lưu! Mười hai duyên khởi là đầu Ba đời mù tịt biết đâu Níp-Bàn Như trên: năm sự buộc ràng Bậc A-La-Hán, hoàn toàn sạch trong Phàm nhơn thì phải bận lòng Thế nên tôi nói: trong vòng "lầm mê"! Bởi tôi chưa chứng Bồ Ðề Dù thông kinh luật vẫn mê vẫn lầm! * * * Thư thưa: Ðại Ðức cao thâm Còn cho rằng chẳng khỏi lầm sai mê Chúng tôi còn lắm vụng về Làm sao có thể triển khai đạo vàng?! Ðáp rằng: - Dù vậy chớ than Tùy duyên thuyết pháp như thoàn rước đưa Pháp mầu như nước trời mưa: Người tìm còn thiếu, kẻ đưa chối từ Hằng ngày cùng pháp trầm tư, Sẽ không bị những thói hư nhiễm vào Pháp thí là thí tối cao Pháp vị ngon nhất, vị nào cho qua Pháp hỷ là hỷ tinh hoa Thế nên nhiều ít cũng là cần chuyên * * * Thông rằng: chữa hiểu nỗi duyên Lại chưa đắc đạo e phiền não chăng? Ðáp rằng: - Việc đó tùy căn Ðạo nào chưa đắc mà hằng ước mong? Thông thưa: tôi chẳng hiểu thông Ngưỡng mong Ðại Ðức vui lòng chỉ cho Ðáp rằng: - Khỏi phải phiền lo Ðạo là đường lộ, lần dò lại qua Nếu chia thì cũng có ba Ai không người đạo mà lo tìm cầu Sát sanh, trộm cướp tước thâu Tà dâm, nói dối, ác sân bất hòa Tào lao, tham ác, phiền hà Chấp sai chơn lý, ấy là đường đi Vào nơi cảnh khổ sầu bi Ðó là "ác đạo" cầu chi đường này! Bố thí, trì giới, Thiền na Lòng cung kính, phục vụ, và phước chia Vui theo nghe pháp sớm khuya Thuyết pháp, cải chánh xa lìa đoạn không Ấy đường nhàn cảnh thong dong Ðó là "Thiện Ðạo" có không mà tầm?! Kiến, Duy, Ngữ, Nghiệp, Mạng, Cần, Niệm, Ðịnh là đủ tám phần chánh chơn Ấy đường dẫn đến Níp-Bàn Ðó là "Thánh Ðạo" bình an thường hằng Thử xem có một nào chăng Lại lo chưa đắc, lại rằng cầu mong. Thư rằng: Ðại Ðức quá thông Xin thỉnh Ðại Ðức vào trong Thiền đường Gặp Thầy tôi chắc đồng trương: Biện tài vô ngại mọi đường suốt thông. * * * (xem tiếp Phần 4) |