Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Pháºt du hóa tại nưá»c Xá-vá», trong rừng Thắng, vưá»n Cấp cô Äá»c.
Bấy giá» Dá» há»c Bá»-ma-na-tu, [02] sau giá» ngá», thung dung Äến chá» Pháºt, chà o há»i xong, há»i rằng:
âBạch Cù-Äà m, sắc nà y hÆ¡n, sắc nà y hÆ¡n. Nà y Cù-Äà m, sắc nà y hÆ¡n.â [03]
Thế Tôn há»i:
âNà y Ca-chiên, [04] Äó là những sắc nà o?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp:
âBạch Cù-Äà m, nếu sắc nà o không có sắc khác tá»i thượng, tá»i diá»u, tá»i thắng hÆ¡n, Cù-Äà m, sắc Äó là tá»i thượng, sắc Äó là tá»i thắng.â
Thế Tôn bảo:
âCa-chiên, cÅ©ng như có ngưá»i nói như vầy, âNếu trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, ta muá»n ÄÆ°á»£c ngưá»i con gái Äóâ. Nếu có ngưá»i há»i ngưá»i Äó như vầy, âÃng biết trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, nhưng có biết tên gì, há» gì, sanh sá»ng như thế nà o? Là cao hay thấp, thô hay tế, trắng hay Äen, hoặc không trắng không Äen, là con gái Sát-Äế-lợi, con gái Phạm chÃ, Cư sÄ©, hay ngưá»i thợ, á» phương Äông, phương Tây, phương Nam phương Bắc?â Ngưá»i Äó Äáp, âTôi không biếtâ. Ngưá»i kia lại há»i, âÃng không biết, không thấy trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, tên há» như váºy, sanh sá»ng như váºy, dà i, ngắn, thô, tế, trắng, Äen, không trắng không Äen, con gái Sát-lợi, con gái Phạm chÃ, Cư sÄ©, hay ngưá»i thợ, á» phương Äông, phương Tây, phương Nam hay phương Bắc, mà lại nói như vầy, âTa muá»n ÄÆ°á»£c ngưá»i con gái Äó ÄÆ°á»£c ưâ?â
âCÅ©ng váºy, Ca-chiên, ông nói như vầy, âSắc kia là vi diá»u, tá»i vi diá»u; sắc kia là tá»i thắng; sắc kia là tá»i thượngâ. Nhưng khi há»i sắc Äó thì ông lại không biết.â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu thưa:
âBạch Cù-Äà m, cÅ©ng như tinh và ng tá» ma là thứ cá»±c diá»u, ngưá»i thợ và ng khéo mà i dÅ©a, sá»a sang khiến cho trong suá»t, nhá» dùng tấm lụa trắng Äem giữa nắng, sắc cá»§a nó cá»±c diá»u, ánh sáng chiếu sáng lấp lánh. CÅ©ng váºy, bạch Cù-Äà m, tôi nói âSắc kia là vi diá»u, tá»i vi diá»u; sắc kia là tá»i thắng; sắc kia là tá»i thượngâ.
Thế Tôn bảo:
âCa-chiên, nay Ta há»i ông, tùy theo chá» hiá»u biết mà Äáp. à ông nghÄ© sao? Và ng ròng tá» ma nhá» dùng lụa trắng, Äá» giữa nắng mà sắc cá»§a nó cá»±c diá»u chiếu sáng lấp lánh, và ánh sáng con Äom Äóm trong Äêm tá»i chiếu sáng lấp lánh, trong hai ánh sáng Äó, cái nà o tá»i thượïng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng con Äom Äóm Äá»i vá»i ánh sáng cá»§a và ng ròng tá» ma thì ánh sáng Äom Äóm tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i:
âCa-chiên, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng Äèn dầu trong Äêm tá»i và ánh lá»a Äá»ng cây lá»n trong Äêm tá»i, trong hai ánh sáng ấy, cái nà o sáng hÆ¡n?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng lá»a Äá»ng cây lá»n trong Äêm tá»i Äá»i vá»i ánh sáng Äèn dầu thì ánh sáng lá»a Äá»ng cây lá»n sáng hÆ¡n.â
Thế Tôn há»i:
âCa-chiên, ý ông nghÄ© thế nà o? Ãnh sáng chiếu cá»§a lá»a Äá»ng cây lá»n trong Äêm tá»i và ánh sáng chiếu cá»§a sao Thái bạch và o buá»i sáng trá»i không u ám, ánh sáng nà o sáng hÆ¡n?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng cá»§a sao Thái bạch Äá»i vá»i ánh sáng lá»a Äá»ng cây lá»n, thì ánh sáng sao Thái bạch sáng hÆ¡n.â
Thế Tôn há»i:
âCa-chiên, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng chiếu tá»a cá»§a sao Thái bạch và o buá»i sáng trá»i không u ám và ánh sáng chiếu tá»a cá»§a mặt trÄng ná»a Äêm trá»i không u ám, trong hai ánh sáng ấy, cái nà o sáng hÆ¡n?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng cá»§a mặt trÄng Äá»i vá»i ánh sáng cá»§a sao Thái bạch thì ánh sáng cá»§a mặt trÄng sáng hÆ¡n.â
Thế Tôn há»i:
âCa-chiên, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng chiếu tá»a cá»§a mặt trÄng và o ná»a Äêm trá»i không u ám và ánh sáng chiếu tá»a mặt trá»i và o mùa thu Äứng ngay giữa bầu trá»i trong suá»t không u ám, trong hai ánh sáng Äó cái nà o sáng hÆ¡n?â
Dá» há»c Bá»-ma-na-tu Äáp:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng cá»§a mặt trá»i, so vá»i ánh sáng cá»§a mặt trÄng thì ánh sáng mặt trá»i sáng hÆ¡n.â
Thế Tôn bảo rằng:
âCa-chiên, có rất nhiá»u chư Thiên, nay ánh sáng cá»§a mặt trá»i và ánh sáng cá»§a mặt trÄng nà y tuy có Äại như ý túc, có Äại oai Äức, có Äại phưá»c há»±u, có Äại oai thần, nhưng ánh sáng Äó cÅ©ng không bằng ánh sáng cá»§a chư Thiên. Ta ngà y xưa Äã từng cùng chư Thiên tụ táºp luáºn sá»±. Những Äiá»u Ta nói Äá»u vừa ý chư Thiên ấy, nhưng Ta không nói, âSắc vượt quá sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượng.â Nà y Ca-chiên, còn ông, vá»i lá»a Äóm, lá»a sâu, sắc rất tá» xấu mà nói âSắc kia là vi diá»u, tá»i vi diá»u; sắc kia là tá»i thắng; sắc kia là tá»i thượngâ. Và khi ÄÆ°á»£c há»i lại nói không biết.â
Ngay lúc Äó dá» há»c Bá»-ma-na-tu bá» Thế Tôn quá» trách trưá»c mặt trong lòng buá»n bã, cúi Äầu im lặng, không còn lá»i nà o biá»n bạch.
Sau khi Thế Tôn quá» trách, muá»n khiến ông ta hoan há»· nên bảo:
âNà y Ca-chiên, có nÄm công Äức cá»§a dục [05] khả há»·, khả ái, khả niá»m, khả ái, có lạc tương ưng vá»i dục. [06] ,Mắt nháºn biết sắc, tai biết tiếng, mÅ©i biết hương vá», lưỡi biết mùi, và thân biết cảm xúc. Nà y Ca-chiên, sắc hoặc có ái, hoặc không ái. Nếu có má»t ngưá»i Äá»i vá»i sắc nà y mà khả ý, xứng ý, thÃch ý, thá»a ý, mãn nguyá»n ý, ngưá»i ấy Äá»i vá»i sắc khác dù tá»i thượng, tá»i thắng vẫn không ham muá»n, không tư duy, không nguyá»n cầu. Ngưá»i Äó cho sắc nà y là tá»i thắng tá»i thượng. Nà y Ca-chiên, thanh, hương, vá», xúc cÅ©ng lại như váºy. Nà y Ca-chiên, xúc hoặc có ái, hoặc không ái. Nếu có má»t ngưá»i Äá»i vá»i xúc nà y mà khả ý, xứng ý, thÃch ý, thá»a ý, mãn nguyá»n ý, ngưá»i Äó Äá»i vá»i những xúc khác, dù tá»i thượng, tá»i thắng vẫn không ham muá»n, không tư duy, không nguyá»n, không cần. Ngưá»i Äó cho xúc nà y là tá»i thượng, tá»i thắng váºy.
Bấy giá» Dá» há»c Bá»-ma-na-tu chấp tay hưá»ng vá» Pháºt bạch rằng:
âBạch Cù-Äà m! Tháºt kỳ diá»u thay! Tháºt hy hữu thay. Sa-môn Cù-Äà m vì tôi mà dùng vô lượng phương tiá»n nói, âDục lạc, dục lạc Äá» nhấtâ.[07] Bạch Cù-Äà m, cÅ©ng như do lá»a cá» mà Äá»t lá»a cây, do lá»a cây mà Äá»t lá»a cá». CÅ©ng váºy, Sa-môn Cù-Äà m vì tôi mà dùng vô lượng phương tiá»n, nói: âDục lạc, dục lạc Äá» nhấtâ.
Thế Tôn bảo:
âThôi! Thôi! Nà y Ca-chiên, ông là ngưá»i vì luôn luôn có sá» kiến dá» biá»t, nhẫn thá» dá» biá»t, sá» thÃch dá» biá»t, ý dục dá» biá»t, ý hưá»ng dá» biá»t [08], cho nên không thấu triá»t ý nghÄ©a những Äiá»u Ta nói.
âNà y Ca-chiên, Äá» tá» Ta Äầu hôm và cuá»i Äêm thưá»ng không nằm ngá»§, mà chánh Äá»nh, chánh ý, tu táºp Äạo phẩm, biết như tháºt âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ. Những ngưá»i ấy má»i thấu triá»t những Äiá»u Ta nói.â
Ngay lúc Äó dá» há»c Bá»-ma-na-tu ná»i giáºn Äá»i vá»i Pháºt, ná»i ghen ghét, không vừa ý, muá»n vu báng Thế Tôn, muá»n hạ nhục Thế Tôn, và ông vu báng Thế Tôn như vầy, hạ nhục Thế Tôn như vầy:
âCù-Äà m, có Sa-môn, Phạm chÃ, không biết biên tế Äá»i trưá»c, không biết biên tế Äá»i sau, không biết sanh tá» vô cùng mà tá»± cho là chứng Äắc Cứu cánh trÃ, biết như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ. Cù-Äà m, tôi nghÄ© như vầy, âVì sao Sa-môn, Phạm chà nà y không biết biên tế Äá»i trưá»c, không biết biên tế Äá»i sau, không biết sanh tá» vô cùng mà tá»± cho là chứng Äắc Cứu cánh trÃ, biết như tháºt âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ?â
Lúc Äó Thế Tôn liá»n nghÄ© rằng:
âDá» há»c Bá»-ma-na-tu ná»i giáºn Äá»i vá»i Ta, ná»i ghen ghét, không vừa ý, muá»n vu báng Ta, muá»n hạ nhục Ta, và vu báng Ta như váºy, hạ nhục Ta như váºy mà nói vá»i Ta như vầy, âCù-Äà m, có Sa-môn, Phạm chÃ, không biết biên tế Äá»i trưá»c, không biết biên tế Äá»i sau, không biết sanh tá» vô cùng mà tá»± cho là chứng Äắc Cứu cánh trÃ, biết như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ. Cù-Äà m, tôi nghÄ© như vầy, âVì sao Sa-môn, Phạm chà nà y không biết biên tế Äá»i trưá»c, không biết biên tế Äá»i sau, không biết sanh tá» vô cùng mà tá»± cho là chứng Äắc Cứu cánh trÃ, biết như tháºt âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ?â.â
âThế Tôn biết rá»i bảo rằng:
âNà y Ca-chiên, nếu có Sa-môn, Phạm chà nà y không biết biên tế Äá»i trưá»c, không biết biên tế Äá»i sau, không biết sanh tá» vô cùng mà tá»± cho là chứng Äắc Cứu cánh trÃ, biết như tháºt âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ; thì ngưá»i Äó phải nói như vầy, âHãy gác qua biên tế Äá»i trưá»c, hãy gác qua biên tế Äá»i sauâ. Nhưng nà y Ca-chiên, Ta cÅ©ng nói như vầy, âHãy gác qua biên tế Äá»i trưá»c, hãy gác qua biên tế Äá»i sauâ. Giả sá» không nhá» má»t Äá»i. Khi Äá» tá» Tỳ-kheo cá»§a Ta Äến, không ná»nh hót, không lừa gạt, mà thẳng thắn thì Ta giáo hóa há». Nếu cứ theo sá»± giáo hóa cá»§a Ta mà thá»±c hà nh Äúng như váºy thì nhất Äá»nh biết ÄÆ°á»£c Chánh pháp.
âNà y Ca-chiên, cÅ©ng như má»t Äứa trẻ nhá» thân còn yếu, nằm ngá»a. Cha mẹ nó buá»c tay chân nó lại. Äứa bé Äó sau lá»n lên, các cÄn thà nh tá»±u, cha mẹ lại cá»i trói tay chân cho nó ra. Nó chá» nhá» khi ÄÆ°á»£c cá»i trói, chá» không nhá» khi bá» trói.
âCÅ©ng váºy, nà y Ca-chiên, Ta nói như vầy, âHãy gác lại biên tế Äá»i trưá»c, hãy gác lại biên tế Äá»i sauâ. Giả sá» không nhá» má»t Äá»i. Khi Äá» tá» Tỳ-kheo Ta Äến, không ná»nh hót, không lừa dá»i, mà thẳng thắn thì Ta giáo hóa há». Nếu cứ theo sá»± giáo hóa cá»§a Ta mà thá»±c hà nh Äúng như váºy thì nhất Äá»nh biết ÄÆ°á»£c Chánh pháp.
âNà y Ca-chiên, cÅ©ng như do dầu, do tim, mà Äá»t Äèn, không có ngưá»i thêm dầu, không có ngưá»i Äá»i tim, dầu trưá»c Äã hết, sau lại không rót thêm thì không thá» còn mà chóng tá»± tắt váºy.
âCÅ©ng váºy, nà y Ca-chiên, Ta nói như vầy, âHãy gác lại biên tế Äá»i trưá»c, hãy gác lại biên tế Äá»i sauâ. Giả sá» không nhá» má»t Äá»i. Khi Äá» tá» cá»§a Ta Äến, không ná»nh hót, không lừa dá»i mà thẳng thắn thì Ta giáo hóa há». Nếu cứ theo sá»± giáo hóa cá»§a Ta mà thá»±c hà nh Äúng như váºy thì nhất Äá»nh biết ÄÆ°á»£c Chánh pháp.
âNà y Ca-chiên, cÅ©ng như có mưá»i Äá»ng cây, hoặc hai mươi, ba mươi, bá»n mươi, nÄm mươi hay sáu mươi Äá»ng cây, dùng lá»a mà Äá»t, tất cả Äá»u bùng cháy, bèn thấy ngá»n lá»a. Äá»ng lá»a ấy nếu không có ngưá»i thêm cá» cây hoặc Äá» thêm vá» trấu và o cá»§i trưá»c Äã hết, sau không thêm nữa, thì không thá» còn mà chóng tá»± tắt váºy.
âCÅ©ng váºy, nà y Ca-chiên, Ta nói như vầy, âHãy gác lại biên tế Äá»i trưá»c, hãy gác lại biên tế Äá»i sauâ. Giả sá» không nhá» má»t Äá»i. Khi Äá» tá» cá»§a Ta Äến, không ná»nh hót, không lừa dá»i mà thẳng thắn thì Ta giáo hóa há». Nếu cứ theo sá»± giáo hóa cá»§a Ta mà thá»±c hà nh Äúng như váºy thì nhất Äá»nh biết ÄÆ°á»£c Chánh pháp.â
Khi thuyết pháp nà y Dá» há»c Bá»-ma-na-tu xa lìa trần cấu, pháp nhãn cá»§a các pháp phát sanh. Lúc Äó, Dá» há»c Bá»-ma-na-tu thấy pháp, chứng pháp, giác ngá» bạch tá»nh pháp, không còn thấy ai hÆ¡n, lại không do kẻ khác mà Äá» nghi, Äoạn hoặc, không còn do dá»±, Äã an trú quả chứng Äá»i vá»i pháp cá»§a Thế Tôn, chứng ÄÆ°á»£c vô sỠúy, cúi Äầu sát chân Pháºt mà thưa rằng:
âBạch Thế Tôn, con xin ÄÆ°á»£c theo Pháºt xuất gia há»c Äạo, thá» giá»i cụ túc, ÄÆ°á»£c là m Tỳ-kheo, thá»±c hà nh phạm hạnh.â
Thế Tôn dạy:
âThiá»n lai Tỳ-kheo, hãy hà nh phạm hạnh! Dá» há»c ÄÆ°á»£c theo Pháºt xuất gia há»c Äạo, thá» cụ túc giá»i, ÄÆ°á»£c là m Tỳ-kheo, thá»±c hà nh phạm hạnh. Tôn giả Bá»-ma-na-tu xuất gia há»c Äạo, thá» giá»i cụ túc rá»i, biết pháp, thấy pháp, cho Äến chứng ÄÆ°á»£c quả vá» A-la-hán.
Pháºt thuyết như váºy. Tôn giả Bá»-ma-na-tu và các Tỳ-kheo sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.