ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
13. PHẨM CÄN Bá»N PHÃN BIá»T
169. KINH CÃU-LÃU-SẤU Và TRÃNH[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại Bà -kì-sấu[02], á» Kiếm-ma-sắt-Äà m, má»t Äô ấp cá»§a Câu-lâu[03].
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
âNay Ta sẽ nói pháp cho các ngươi nghe. Pháp ấy vi diá»u á» phần Äầu, vi diá»u á» quảng giữa và Äoạn cuá»i cÅ©ng vi diá»u, có nghÄ©a, có vÄn, Äầy Äá»§ thanh tá»nh, hiá»n hiá»n phạm hạnh, gá»i là kinh âPhân biá»t vô tránhâ. Các ngươi hãy lắng nghe và suy nghÄ© kỹâ.
Bấy giá», các Tỳ-kheo vâng lá»i, lắng nghe.
Pháºt dạy:
âÄừng nên mong cầu dục lạc[04], là nghiá»p vô cùng hèn hạ[05], là hạnh cá»§a phà m phu. CÅ©ng Äừng mong cầu tá»± thân khá» hạnh, rất khá», không phải Thánh hạnh, không tương ưng vá»i nghÄ©a[06]. Xa lìa hai cá»±c Äoan nà y thì có trung Äạo, tác thà nh con mắt, tác thà nh trà tá»± tại, tác thà nh Äá»nh, ÄÆ°a Äến trÃ, ÄÆ°a Äến giác ngá», ÄÆ°a Äến Niết-bà n, có tán thán và chá» trÃch, có sá»± không tán thán và không chá» trÃch mà nói pháp, quyết Äá»nh Äúng mức[07] và sau khi Äã biết quyết Äá»nh, thưá»ng tùy cầu sá»± lạc nà o Äã có bên trong. Äừng nói lá»i ám chá»[08], cÅ©ng Äừng Äá»i mặt khen ngợi; nói vừa phải chứ Äừng quá giá»i hạn[09]; tùy theo phong tục Äá»a phương[10], Äừng nói thá», Äừng nói phi. Äó là những vấn Äá» cá»§a kinh âPhân biá»t vô tránhâ.
ââÄừng nên mong cầu dục lạc, là nghiá»p vô cùng hèn hạ, là hạnh cá»§a phà m phu. CÅ©ng Äừng mong cầu tá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i cứu cánhâ. Vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o? á» Äây, âÄừng nên mong cầu dục lạc, là nghiá»p vô cùng hèn hạ, là hạnh cá»§a phà m phuâ. Äây là nói vá» má»t má»t cá»±c Äoan. âCÅ©ng Äừng mong cầu tá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i nghÄ©aâ. Äây là nói vá» má»t cá»±c Äoan nữa. Do bá»i sá»± kiá»n nà y mà nói âÄừng nên mong cầu dục lạc, là nghiá»p vô cùng hèn hạ, là hạnh cá»§a phà m phu. CÅ©ng Äừng mong cầu tá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i nghÄ©aâ.
ââXa lìa hai cá»±c Äoan nà y thì có trung Äạo, tác thà nh con mắt, tác thà nh trà tá»± tại, tác thà nh Äá»nh, ÄÆ°a Äến trÃ, ÄÆ°a Äến giác ngá», ÄÆ°a Äến Niết-bà nâ. Vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i những nguyên nhân nà o? á» Äây, Thánh Äạo tám chi, từ chánh kiến cho Äến chánh Äá»nh, gá»i là tám. Do bá»i sá»± kiá»n nà y mà nói âXa lìa hai cá»±c Äoan nà y thì có trung Äạo, tác thà nh con mắt, tác thà nh trà tá»± tại, tác thà nh Äá»nh, ÄÆ°a Äến trÃ, ÄÆ°a Äến giác ngá», ÄÆ°a Äến Niết-bà nâ.
ââCó tán thán, có chá» trÃùch và có sá»± không tán thán, không chá» trÃch mà chá» thuyết phápâ. Vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o? Sao gá»i là tán thán, sao gá»i là chá» trÃch mà không nói pháp? âNếu lạc có tương ưng vá»i dục, cùng Äi vá»i há»·, là nghiá»p rất hèn hạ, là hạnh cá»§a phà m phu; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó rá»i, tá»± chá» trÃch mình[11]. Vì sao? Vì dục là vô thưá»ng, là khá», là pháp hoại diá»t. Do biết dục là vô thưá»ng cho nên pháp ấy nhất thiết có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnhâ. VỠấy Äã biết Äiá»u nà y cho nên tá»± chá» trÃch mình.
ââTá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i nghÄ©a. Pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, là tà hạnhâ.VỠấy biết Äiá»u Äó rá»i, tá»± chá» trÃch mình. Vì sao? Vì Sa-môn Phạm-chà kia sợ hãi sá»± khá» nên cạo bá» râu tóc, mặc áo ca-sa, chà tÃn, từ bá» gia Äình, sá»ng không gia Äình, xuất gia há»c Äạo. Nhưng Sa-môn Pham-chà nà y lại ôm cái khá» nà y nữa, cho nên há» nhất thiết có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. VỠấy Äã biết Äiá»u nà y cho nên tá»± chá» trÃch mình.
ââKết sá» hữu[12] không ÄÆ°á»£c Äoạn táºn; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, là tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u Äó rá»i, tá»± chá» trÃch mình. Vì sao? Vì nếu ngưá»i nà o kết sá» hữu không Äoạn táºn thì sá»± hữu kia cÅ©ng không bá» Äoạn táºn, cho nên ngưá»i Äó nhất thiết có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. VỠấy Äã biết Äiá»u nà y cho nên tá»± chá» trÃch mình.
ââKết sá» hữu Äã Äoạn táºn; pháp nà y không có khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, chánh hạnhâ. VỠấy Äã biết Äiá»u nà y rá»i, tá»± tán thán. Vì sao? Vì nếu ngưá»i nà o kết sá» hữu Äoạn táºn thì sá»± hữu kia cÅ©ng bá» Äoạn Äáºn, cho nên ngưá»i Äó nhất thiết không khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, là chánh hạnh.VỠấy Äã biết Äiá»u Äó, cho nên tá»± tán thán.
ââKhông mong cầu sá»± lạc bên trong; pháp ấy có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i, tá»± chá» trÃch mình. Vì sao? Vì nếu ngưá»i nà o không mong cầu sá»± lạc bên trong, cÅ©ng không cầu bên trong, cho nên ngưá»i Äó nhất thiết có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i, tá»± chá» trÃch mình.
ââMong cầu sá»± lạc bên trong; pháp nà y không có khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, là chánh hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i, tá»± tán thán. Vì sao? Vì nếu ngưá»i nà o mong cầu sá»± lạc bên trong, thì cÅ©ng mong cầu bên trong. Cho nên ngưá»i Äó không có khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, là chánh hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên tá»± tán thán.
âNhư váºy gá»i là âCó tán thán, có chá» trÃch mà không thuyết pháp. Không tán thán, không chá» trÃch mà thuyết phápâ.
âThế nà o là âKhông tán thán, không chá» trÃch mà thuyết phápâ? âNếu có lạc tương ưng vá»i dục, cùng Äi vá»i há»·, là nghiá»p rất hèn hạ, là hạnh cá»§a phà m phu, thì pháp ấy có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i liá»n thuyết pháp. Vì sao? VỠấy không nói như vầy, âDục là vô thưá»ng, là khá», là pháp hoại diá»tâ. VỠấy Äã biết dục là vô thưá»ng cho nên nhất thiết pháp ấy có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. Không thấu Äạt pháp nà y chá» có pháp khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, tà hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên thuyết pháp.
ââTá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i nghÄ©a; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i, liá»n nói pháp. Vì sao váºy? VỠấy không nói như vầy, âTá»± thân khá» hạnh, rất khá», không tương ưng vá»i nghÄ©a; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnhâ. Không thấu Äạt pháp nà y, chá» có pháp khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên thuyết phápâ.
ââKết sá» hữu không ÄÆ°á»£c Äoạn táºn; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, là tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i liá»n thuyết pháp. Vì sao váºy? VỠấy không nói như vầy, âNếu ngưá»i nà o kết sá» hữu không Äoạn táºn thì sá»± hữu kia cÅ©ng không Äoạn táºn, cho nên ngưá»i ấy nhất Äá»nh phải khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnhâ. Không thấu suá»t pháp nà y, chá» có pháp khá», có phiá»n lao, có nghiá»t não, có buá»n rà u, là tà n hà nh. VỠấy Äã biết Äiá»u Äó cho nên thuyết pháp.
ââKết sá» hữu Äã Äoạn táºn; pháp nà y không có khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, chánh hạnhâ. VỠấy Äã biết Äiá»u nà y rá»i, liá»n nói pháp. Vì sao? VỠấy không nói như vầy, âNếu ngưá»i nà o kết sá» hữu Äã Äoạn táºn thì sá»± hữu kia cÅ©ng Äoạn táºn, cho nên ngưá»i ấy nhất thiết không có khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnhâ. Không thấu Äạt pháp nà y chá» có pháp không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên thuyết pháp.
ââKhông mong cầu sá»± lạc bên trong; pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i liá»n thuyết pháp. Vì sao váºy? VỠấy không nói như vầy, âNếu ngưá»i nà o không mong cầu sá»± lạc bên trong thì cÅ©ng không mong cầu bên trong, cho nên ngưá»i ấy nhất thiết có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnhâ. Không thấu Äạt pháp nà y, chá» có pháp khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên thuyết pháp.
ââMong cầu sá»± lạc bên trong; pháp nà y không có khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnhâ. VỠấy biết Äiá»u nà y rá»i liá»n thuyết pháp. Vì sao váºy? VỠấy không nói như vầy, âNếu ngưá»i nà o có mong cầu sá»± lạc bên trong, thì cÅ©ng mong cầu bên trong cho nên ngưá»i Äó nhất thiết không có khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnhâ. Không thấu Äạt pháp nà y, chá» có pháp không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh. VỠấy biết Äiá»u Äó cho nên thuyết pháp.
âNhư váºy là âkhông tán thán, không chá» trÃch mà thuyết phápâ. Vấn Äá» Äó ÄÆ°á»£c nói vá»i nguyên nhân như váºy.
ââQuyết Äá»nh Äúng mức, và sau khi Äã biết quyết Äá»nh, hãy mong cầu sá»± lạc nà o Äã có bên trongâ. Vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o?
âCó sá»± lạc không phải sá»± lạc cá»§a báºc Thánh, mà là lạc cá»§a phà m phu, là gá»c cá»§a bá»nh, là gá»c cá»§a ung nhá»t, gá»c cá»§a mÅ©i tên châm chÃch, có thức Än[13], có sá»ng chết, không Äáng tu, không Äáng táºp, không Äáng phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy không Äáng tu táºp.
âCó sá»± lạc cá»§a báºc Thánh, là sá»± lạc cá»§a vô dục, sá»± lạc cá»§a ly dục, sá»± lạc cá»§a tá»ch tÄ©nh, là lạc cá»§a chánh giác, không có thức Än, không có sá»ng chết, nên tu, nên táºp, nên phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy nên tu ÄÆ°á»£c váºy.
âSao gá»i là âCó sá»± lạc không phải là Thánh lạc mà là phà m phu lạc, là gá»c cá»§a bá»nh, là gá»c cá»§a ung nhá»t, gá»c cá»§a mÅ©i tên châm chÃch, có thức Än, có sá»ng chết, không nên tu, không nên táºp, không nên phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy không nên tu táºpâ? Nếu do nÄm công Äức cá»§a dục mà sanh há»·, sanh lạc, thì sá»± lạc ấy là lạc cá»§a phà m phu, không phải là lạc cá»§a báºc Thánh, là gá»c cá»§a bá»nh, là gá»c cá»§a ung nhá»t, gá»c cá»§a mÅ©i tên châm chÃch, có thức Än, có sá»ng chết, không nên tu, không nên táºp, không nên phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy không nên tu táºp váºy.
âSao gá»i là âCó sá»± lạc cá»§a báºc Thánh, là lạc cá»§a vô dục, là lạc cá»§a ly dục, lạc cá»§a tá»ch tÄ©nh, là lạc cá»§a chánh giác, không có Än, không có sá»ng chết, nên tu nên táºp, nên phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy nên tu váºyâ. Nếu có Tỳ-kheo nà o ly dục, ly ác bất thiá»n pháp, cho Äến chứng Äá» tứ thiá»n, thà nh tá»±u an trụ. Sá»± lạc nà y là lạc cá»§a báºc Thánh, sá»± lạc cá»§a vô dục, là lạc cá»§a ly dục, lạc cá»§a tá»ch tÄ©nh, là lạc cá»§a chánh giác, không có thức Än, không có sá»ng chết, nên tu nên táºp, nên phát triá»n. Ta nói Äiá»u ấy nên tu váºy.
ââQuyết Äá»nh Äúng mức, sau khi Äã biết quyết Äá»nh hãy mong cầu sá»± lạc nà o Äã có bên trongâ. Vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân như váºy.
ââKhông nên nói lá»i ám chá», cÅ©ng không nên Äá»i mặt tán thánâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o?
âCó lá»i nói ám chá» mà không chân tháºt, hư dá»i, không tương ưng vá»i nghÄ©a[14]. CÅ©ng có lá»i nói ám chá» mà chân tháºt, không hư vá»ng, tương ưng vá»i nghÄ©a. Trong nà y nếu có lá»i nói ám chá» mà không chân tháºt, hư vá»ng, không tương ưng vá»i nghÄ©a, nhất Äá»nh không nói những lá»i như váºy. Trong nà y nếu có lá»i nói ám chá» mà chân tháºt, không hư vá»ng, không tương ưng vá»i cứu cánh, cÅ©ng hãy há»c Äừng nói như váºy. á» Äây nếu có lá»i nói ám chá» chân tháºt, không hư vá»ng, tương ưng vá»i nghÄ©a thì hãy nên biết thá»i, chánh trÃ, chánh niá»m Äá» cho thà nh tá»±u lá»i nói ấy.
âNhư váºy, âÄừng nói lá»i ám chá», cÅ©ng Äừng Äá»i mặt khen ngợiâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân như váºy.
ââNói vừa phải, chứ Äừng quá giá»i hạnâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o?
âNói quá giá»i hạn thì thân phiá»n nhá»c, niá»m hay quên, tâm má»t má»i, tiếng bá» hư mà hưá»ng Äến trà thì không ÄÆ°á»£c tá»± tại[15]. Nói vừa phải thì thân không phiá»n nhá»c, niá»m không ưa quên, tâm không má»t má»i, tiếng nói không bá» hư, hưá»ng Äến trà thì ÄÆ°á»£c tá»± tại.
ââNói vừa phải, Äừng nói quá giá»i hạnâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân như váºy.
ââTùy theo phong tục Äá»a phương, Äừng nói thá», Äừng nói phiâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân nà o? Thế nà o là thá» và phi tùy theo phong tục Äá»a phương? Äá»a phương nà y, nhân gian nà y, sá»± viá»c nà y, hoặc nói là âcái cháºuâ, hoặc nói là âcái khayâ, hoặc nói là âcái ôâ, hoặc nói là âcái chénâ, hoặc nói là âÄá» Äạcâ; hay nói là cái khay, hay nói là cái ô, hay nói là cái chén, hay nói là Äá» Äạc; má»i nÆ¡i tùy theo khả nÄng mà nói má»t má»±c rằng, âÄây là sá»± thá»±c, ngoà i ra là láo cảâ. Như váºy, Äó là tùy theo phong tục Äá»a phương mà nói thá» hay phi váºy.
âSao gá»i là âTùy phong tục Äá»a phương, không thá» không phiâ? Äá»a phương nà y, nhân gian nà y, sá»± viá»c nà y, hoặc nói là âcái cháºuâ, hoặc nói là âcái khayâ, hoặc nói là âcái oââ, hoặc nói là âcái chénâ, hoặc nói là âÄá» Äạcâ, và ỠÄá»a phương kia, nhân gian kia, sá»± viá»c kia, hoặc nói là âcái cháºuâ, hoặc nói là âcái khayâ, hoặc nói là âcái ôâ, hoặc nói là âcái chénâ, hoặc nói là âÄá» Äạcâ. Vá»i sá»± viá»c nà y hay sá»± viá»c kia, không tùy khả nÄng, không nói vá»i má»t má»±c rằng âÄây là sá»± tháºt, ngoà i ra Äá»u láo cảâ, như váºy là tùy phong tục Äá»a phương không nói thá» không nói phi.
ââTùy phong tục Äá»a phương, Äừng nói thá», Äừng nói phiâ, vấn Äá» nà y ÄÆ°á»£c nói lên vá»i nguyên nhân như váºy.
ââPháp hữu tránh và pháp vô tránhâ. Sao gá»i là pháp hữu tránh? Nếu có lạc tương ưng vá»i dục, cùng Äi vá»i, là nghiá»p rất hèn hạ, là hạnh phà m phu, pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n gì mà pháp nà y là hữu tránh. Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là hữu tránh. Nếu tá»± thân khá» hạnh, rất khá», không phải chánh hạnh, không tương ưng vá»i nghÄ©a, thì pháp nà y là hữu tránh. Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là hữu tránh. Xa lìa hai cá»±c Äoan ấy, có trung Äạo, tác thà nh con mắt, tác thà nh trà tá»± tại, thà nh Äá»nh, ÄÆ°a Äến trà tuá», ÄÆ°a Äến giác ngá» và Niết-bà n, pháp nà y là vô tránh.
âVì những sá»± kiá»n nà o mà pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh. Kết sá» hữu mà không Äoạn táºn, pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là hữu tránh.
âKết sá» hữu diá»t táºn, pháp nà y là vô tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, thuá»c chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y không tranh chấp, không mong cầu ná»i lạc.
âKhông cầu ná»i lạc, pháp ấy là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà gá»i pháp ấy là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, nên nói pháp nà y là hữu tránh.
âMong cầu á» ná»i lạc, pháp nà y là vô tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không phiá»n lao, không nhiá»t não, không ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh.
âTrong Äó, nếu có sá»± lạc nà o không phải là Thánh lạc mà là phà m phu lạc, là gá»c cá»§a bá»nh, gá»c cá»§a ung nhá»t, gá»c cá»§a mÅ©i tên châm chÃch, có thức Än, có sá»ng chết, không nên tu, không nên táºp, không nên phát triá»n. Ta nói pháp ấy không nên tu. Pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là hữu tránh.
âTrong Äó nếu có sá»± lạc nà o là lạc cá»§a báºc Thánh, sá»± lạc nà o cá»§a vô dục, lạc do ly dục, lạc cá»§a tá»ch tá»nh, cá»§a chánh giác, không thức Än, không có sá»ng chết, nên tu nên táºp, nên phát triá»n. Ta nói pháp ấy nên tu, pháp nà y là pháp vô tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh.
âTrong Äó nếu có lá»i nói ám chá» mà không chân tháºt, dá»i láo, không tương ưng vá»i cứu cánh, pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là hữu tránh.
âTrong Äó, nếu có lá»i chê bai sau lưng mà chân tháºt, không dá»i láo, tương ưng vá»i cứu cánh, pháp ấy là vô tránh. Vì sá»± kiá»n nà o mà nói pháp ấy là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh.
âKhông nói vừa phải. pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên nói pháp nà y là tranh chấp.
âNói vừa phải, pháp nà y là vô tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh.
âThá» và phi theo phong tục Äá»a phương, pháp nà y là hữu tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là hữu tránh? Vì pháp nà y có khá», có phiá»n lao, có nhiá»t não, có ưu sầu, thuá»c vá» tà hạnh, cho nên pháp nà y có tranh chấp.
âTùy phong tục Äá»a phương, không nói thá» không nói phi, pháp nà y là vô tránh. Vì những sá»± kiá»n nà o mà nói pháp nà y là vô tránh? Vì pháp nà y không khá», không có phiá»n lao, không có nhiá»t não, không có ưu sầu, thuá»c vá» chánh hạnh, cho nên nói pháp nà y là vô tránh.
âÄó gá»i là tránh pháp. Các ngươi nên biết pháp tránh và pháp vô tránh. Äã biết pháp tránh và pháp vô tránh thì nên xả bá» pháp tránh, tu táºp pháp vô tránh. Các ngươi cần phải há»c như váºy.
âNhư váºy thiá»n nam tá» Tu-bá»-Äá»[16] do Äạo vô tránh[17] mà vá» sau biết ÄÆ°á»£c pháp như pháp[18]â.
- Biết pháp Như chÆ¡n tháºt
- Tu-bá»-Äá» thuyết ká»
- Thực hà nh chơn không nà y
- Bá» Äây, trụ tá»ch tá»nh.
Pháºt thuyết như váºy, các Tỳ-kheo nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli, M.139. Araá¹avibhanga-sutta.
- [02] Bà -kì-sấu å© å¥ ç¦; PÄli: Bhaggesu, giữa những ngưá»i Bhagga, tên má»t bá» tá»c. Nhưng, bản PÄli tương ÄÆ°Æ¡ng: Pháºt trú á» SÄvatthi.
- [03] Kiếm-ma-sắt-Äà m, má»t Äô ấp cá»§a Câu-lâu å æ© ç æ æ æ¨ é½ é, xem cht.2,3 Kinh sá» 10.
- [04] Hán: mạc cầu dục lạc è« æ± æ¬² æ¨. PÄli: na kÄmasukham anuyuñjeyya, chá» Äam mê khoái lục dục tình.
- [05] Hán: cá»±c hạ tiá»n nghiá»p 極 ä¸ è³¤ æ¥. PÄli: hÄ«naá¹ gammaá¹, thấp hèn và Äê tiá»n. Trong bản Hán, gamma (Äê tiá»n) có lẽ ÄÆ°á»£c Äá»c là kamma: nghiá»p.
- [06] Vô nghÄ©a tương ưng, PÄli: amatthasamhita, không liên há» Äến mục ÄÃch.
- [07] Hán: quyết Äá»nh ư tỠ決 å® æ¼ é½ (có bản chép là trai é½). PÄli: sukhavinicchayam, sá»± phán xét vá» lạc.
- [08] Äạo thuyết é 說; bản Cao-li chép å°; Tá»ng-Nguyên-Minh chép é. PÄli: raho-vÄdaá¹, nói chuyá»n bà máºt, nói lén.
- [09] Hán: tá» hạn thuyết é½ é 說. PÄli: ataramÄno bhÄseyya na taramÄno, nói thong thả, Äừng nhanh quá.
- [10] Hán: tùy quá»c tục pháp é¨ å ä¿ æ³. PÄli: janapadaniruttiá¹ nÄbhinivesyya, Äừng cá» chấp Äá»a phương ngữ.
- [11] PÄli: iti vadaá¹ itthâ eke apasÄdeti, vỠấy chá» trÃch má»t sá» ngưá»i bằng lá»i lẽ như váºy.
- [12] Hữu kết æ çµ. PÄli: bhava-saá¹yojana.
- [13] Hữu thá»±c æ é£, tức là có yếu là m Äiá»u kiá»n; xem kinh âThá»±câ sá» 52.
- [14] Xem cht.6 trên.
- [15] NghÄ©a là , nói nhanh quá, ngưá»i nghe không ká»p hiá»u.
- [16] Tu-bá»-Äá» é è© æ. PÄli: SubhÅ«ti.
- [17] Vô tránh Äạo ç¡ è« é.
- [18] PÄli: SubhÅ«ti ca pana, bhikkhave, kulaputto araá¹apaá¹ipadaá¹ paá¹ipanno, thiá»n nam tá» Tu-bá»-Äá» là ngưá»i thá»±c hà nh con ÄÆ°á»ng vô tránh.