1. PHẨM SONG SONG (1) Việc làm của bản thân ta Do tâm, do ý tạo ra, dẫn đầu Nói năng, hành động trước sau Ý mà ô nhiễm: khổ đau theo kề Tựa như là cái bánh xe Theo chân con vật kéo lê trên đường. (2) Việc làm của bản thân ta Do tâm, do ýtạo ra, dẫn đầu Nói năng, hành động trước sau Ý mà thanh tịnh: dạt dào niềm vui Và bao hạnh phúc trên đời Theo ta như bóng khắp nơi theo hình. (3) "Người kia chửi bới, đánh tôi Lại còn lấn lướt, cướp hoài. Giận thay!" Ai mà nghĩ mãi điều này Làm sao dứt bỏ được ngay hận thù. (4) "Người kia chửi bới, đánh tôi Lại còn lấn lướt, cướp hoài. Giận thay!" Ai không còn nghĩ điều này Sẽ mau dứt bỏ được ngay hận thù. (5) Khắp nơi trong cõi dương gian Hận thù đâu thể xua tan hận thù Chỉ tình thương với tâm từ Làm tiêu oán hận, giải trừ hờn căm Đó là định luật ngàn năm. (6) Người ham cãi cọ nào hay Chúng ta đều chết một ngày gần đây Khi ai hiểu rõ điều này Chẳng ham tranh cãi thêm gây muộn phiền. (7) Ham theo lạc thú nổi trôi Giác quan buông thả sống đời mê say Uống ăn vô độ hàng ngày Lại thêm biếng nhác, chẳng hay chuyên cần Con người bị cuốn đến gần Ma vương dục vọng ngàn lần hại ta Như cơn gió lốc thổi qua Cây cành nghiêng ngả, lá hoa tơi bời. (8) Nhận ra ô uế thân người Giác quan kiềm chế, sống đời tịnh yên Uống ăn điều độ giữ gìn Lại thêm bền vững đức tin, chuyên cần Người đâu dễ bị cuốn gần Ma vương dục vọng ngàn lần thua ta Khác gì cơn gió thổi qua Núi cao, vách đá khó mà lung lay. (9) Nếu mà mặc áo cà sa Lòng còn ô uế, tâm tà quẩn quanh Chưa tự chế, thiếu chân tình Xứng đâu mà khoác vào mình áo kia. (10) Người mà ô nhiễm chẳng vương Giữ gìn giới luật vững vàng, nghiêm minh Luôn tự chế, rất chân tình Áo cà sa khoác vào mình xứng thay. (11) Những gì không thật, hão huyền Lại cho là thật và tin vô bờ, Những gì chân thật lại ngờ Lại cho không thật, chỉ là giả thôi, Nghĩ suy lầm lạc mất rồi Thấy sao chân thật rạng nơi pháp mầu. (12) Biết đây là thật để tin Biết kia không thật, hão huyền mà thôi Nghĩ suy theo đúng đường rồi Thấy ngay chân thật rạng nơi pháp mầu. (13) Căn nhà lợp chẳng kỹ càng Mưa tuôn thấm dột dễ dàng lắm thay Tâm mà tu vụng có ngày Bị nhiều tham dục lọt ngay khác gì. (14) Căn nhà lợp thật kỹ càng Mưa tuôn đâu dột dễ dàng mấy khi Tâm mà tu khéo sợ gì Bao nhiêu tham dục dễ chi lọt vào. (15) Đau buồn ngay ở kiếp này Kiếp sau cũng lại tràn đầy buồn đau: Người làm điều ác hay đâu Buồn kia theo mãi dài lâu bên mình Quay nhìn việc ác tạo thành Chết mòn thân xác, héo nhanh tâm hồn. (16) Vui mừng ngay ở kiếp này Kiếp sau cũng lại tràn đầy mừng vui: Người làm điều thiện ở đời Thấy chân hạnh phúc khắp nơi theo mình Quay nhìn việc thiện tạo thành Sướng vui dào dạt, an lành chứa chan. (17) Kiếp này tràn ngập khổ đau Khổ đau cũng lại kiếp sau ngập tràn Người gây nghiệp ác thở than: "Bao điều gian ác mình làm trước đây!" Bây giờ đường ác đọa đầy Trầm luân cõi khổ biết ngày nào xong. (18) Đầy tràn vui sướng kiếp này Sướng vui cũng lại tràn đầy kiếp sau: Người làm nghiệp thiện vui sao Nhủ lòng: "Mình tạo biết bao phước lành!" Kiếp sau sẽ được tái sinh Vào nơi hạnh phúc an bình chứa chan. (19) Dù cho có tụng nhiều kinh Không theo giáo pháp thực hành sớm hôm Tu hành lợi ích đâu còn Khác chi một kẻ luôn luôn chăn bò Chăn thuê nên chỉ âu lo Đếm bò cho chủ, sữa bò hưởng đâu? (20) Dù cho chỉ tụng ít kinh Nhưng theo giáo pháp thực hành sớm khuya Hết tham, hết cả sân, si Lòng luôn tỉnh giác, tâm thì hiền lương Trước sau giải thoát mọi đường Tu hành lợi ích ngát hương muôn đời.
2. PHẨM KHÔNG BUÔNG LUNG (*) (*) BUÔNG LUNG: Không biết tự kiềm chế, sống bừa bãi bất chấp hậu quả. Đồng nghĩa với chữ PHÓNG DẬT. (21) - (22) Người chuyên niệm, chẳng buông lung Coi như sống mãi, thoát vòng tử vong Kẻ phóng dật, kẻ buông lung Coi như đã bị mệnh chung lâu ngày Sống mà như chết nào hay, Người hiền trí biết điều này từ lâu Cho nên gìn giữ trước sau Dám đâu phóng dật, há nào buông lung Luôn luôn cảnh giác vô cùng Nhập vào cõi thánh vui mừng, bình an. (23) Nhờ tu thiền định thâm sâu Tháng năm kiên nhẫn, trước sau chuyên cần Người hiền trí được bình an Thân tâm giải thoát, Niết Bàn hưởng vui. (24) Luôn cố gắng, chẳng buông lung Nghĩ suy chín chắn, tấm lòng hăng say Bản thân tự chế hàng ngày Sống theo chánh pháp, tốt thay cuộc đời Tiếng lành tăng trưởng mãi thôi. (25) Luôn luôn cố gắng nhiều bề Lại thêm hăng hái, không hề buông lung Tự mình khắc chế mọi đường Những người hiền trí vô cùng tinh anh Tạo ra hòn đảo cho mình Vượt trên sóng nước vây quanh thét gào Não phiền theo ngọn sóng trào Dễ gì quấy nhiễu dâng cao ngập tràn. (26) Kẻ ngu si bị đắm chìm Trong đời phóng dật, trong miền buông lung Nhưng người hiền trí tìm đường Chăm lo gìn giữ tâm đừng buông lung Tựa người bạc bể tiền rừng Chăm lo báu vật, trông chừng quý kim. (27) Chớ nên chìm đắm xuôi theo Buông lung, phóng dật là điều chẳng hay, Chớ nên dục lạc mê say Hãy nên tỉnh giác tâm này cho mau Tu thiền định thật chuyên sâu Mới mong phước báu, mới cầu bình an. (28) Nhờ trừ được hết buông lung Những người hiền trí sẽ không lo gì: - Tựa như bậc thánh hiền kia Lên đài trí tuệ nhìn về dưới chân Thấy bao nhiêu kẻ ngu đần Trăm bề đau khổ, bội phần lo âu, - Tựa người leo tới núi cao Cúi nhìn muôn vật lao xao dưới ghềnh Đắm chìm trong chốn vô minh. (29) Giữ cho tinh tấn trong lòng Giữa bao nhiêu kẻ buông lung tràn trề Giữ cho tỉnh táo mọi bề Giữa bao nhiêu kẻ ngủ mê li bì Kìa trông kẻ trí khác gì Như con tuấn mã phóng đi hào hùng Phía sau bỏ lại trên đường Ngựa gầy hèn yếu não nùng lết theo. (30) Nhờ tinh tấn, chẳng buông lung Khiến cho Đế Thích thành ông thánh hiền Được làm chủ cõi chư thiên Muôn người cùng cất tiếng khen ngợi hoài, Kẻ phóng dật bị chê bai Mọi người khinh miệt, chẳng ai nể vì. (31) Tỳ Kheo sợ tính buông lung Chuyên tâm chú niệm, dốc lòng chuyên tu Tiến mau biết mấy cho vừa Đốt tiêu phiền não tựa như lửa hồng, Đốt dây to nhỏ chập chùng Từ lâu trói buộc người trong luân hồi. (32) Tỳ Kheo sợ tính buông lung Chuyên tâm chú niệm, dốc lòng tu thân Niết Bàn đã tiến đến gần Hố sâu đọa lạc trăm phần thoát qua.
3. PHẨM TÂM (33) Thường thường tâm kẻ phàm phu Chập chờn, dao động, lu mờ, khó canh Khó mà chế phục được nhanh, Chỉ riêng kẻ trí tâm mình giữ yên Giữ cho ngay thẳng lâu bền Như tay thợ khéo uốn tên lành nghề Tên luôn ngay ngắn mọi bề. (34) Tựa như cá ở hồ ao Bị đưa khỏi nước quăng vào bờ kia Vẫy vùng, sợ sệt kể chi, Tâm người nên vậy khác gì cá đâu Phải vùng vẫy, phải lo âu Cố mà phấn đấu thoát mau tâm mình Khỏi tay Ma giới dục tình. (35) Tâm phàm phu cứ xoay vần Chạy theo dục vọng muôn phần đảo chao Khó mà nắm giữ được nào, Chỉ riêng những kẻ thanh cao tính tình Đã điều phục được tâm mình Mới mong hạnh phúc, an bình mãi thôi. (36) Tâm phàm phu cứ xoay vần Chạy theo dục vọng muôn phần đảo chao Tinh vi, khó thấy được nào Chỉ riêng người trí lo âu thật tình Canh phòng nghiêm ngặt tâm mình Cho nên hạnh phúc, an bình mãi thôi. (37) Tâm phàm phu cứ lao mình Âm thầm, đơn độc du hành rất xa Nào đâu hình dạng phô ra Hang kia ẩn náu thật là thẳm sâu, Tâm ai điều phục được mau Thoát Ma trói buộc, lụy đâu dục tình. (38) Người không an định được tâm Không rành chánh pháp, không thông đạo mầu Lòng tin lại chẳng bền lâu Tất nhiên trí tuệ dễ đâu hoàn thành. (39) Người nào thanh tịnh trong tâm Không còn tham ái và sân hận gì Vượt lên thiện, ác đôi bề Là người giác ngộ chẳng hề sợ chi. (40) Thân như đồ gốm mong manh Giữ tâm cho vững như thành vây quanh Với gươm trí tuệ tinh anh Hãy mau đánh dẹp tan tành quân Ma Dẹp Ma dục vọng quấy ta Thắng rồi nỗ lực để mà tiến thêm Giữ gìn chiến thắng cho bền Vượt vùng luyến ái, thoát miền nhiễm ô. (41) Thân này rồi chẳng bao lâu Nằm dài dưới đất, chôn sâu ngủ vùi Đâu còn ý thức chuyện đời Tựa cây gỗ mục vứt nơi bụi bờ. (42) Kẻ thù gây hại cho nhau Hay người oán hận trước sau rửa hờn Cũng đâu gây hại nhiều hơn Hại do hạnh ác trong tâm tạo thành Gây ra cho chính thân mình. (43) Dù cha mẹ hoặc thân nhân Giúp ta chỉ được một phần thăng hoa Chính nhờ tâm tốt của ta Tìm về việc thiện, hướng qua hạnh lành Làm mình cao thượng thật nhanh.
4. PHẨM HOA (44) Ai mà tinh tấn nhận chân Địa cầu và chính bản thân của mình, Nhận chân được cõi nhân sinh Khổ đau bốn cảnh dập dình vây quanh, Nhận chân cõi thế gian mình Cũng như cảnh giới thiên đình cao xa, Khéo mang Pháp Cú giảng ra Như người thợ khéo nhặt hoa làm tràng? (45) Người còn tu học nhận chân Địa cầu và chính bản thân của mình, Nhận chân được cõi nhân sinh Khổ đau bốn cảnh dập dình vây quanh, Nhận chân cõi thế gian mình Cũng như cảnh giới thiên đình cao xa, Khéo mang Pháp Cú giảng ra Như người thợ khéo nhặt hoa làm tràng! (46) Chúng sinh nên biết thân này Như là ảo ảnh rồi đây chóng tàn Như là bọt nước mau tan Nên hoa dục vọng chớ màng làm chi Mũi tên cám dỗ bẻ đi Dẹp Ma dục vọng còn gì hại thân, Vượt qua tầm mắt tử thần. (47) Tựa như nước lũ cuốn đi Xóm làng say ngủ li bì nửa khuya Tử thần cũng sẽ rước về Những người phóng túng, đam mê tối ngày Chỉ chuyên thu nhặt luôn tay Cánh hoa dục lạc chất đầy trong tâm. (48) Những người chỉ biết đam mê Cánh hoa dục lạc hái về trong tay Với tâm phóng túng đọa đầy Không hề thỏa mãn, tối ngày cuồng say Chính là nô lệ tốt thay Tử thần sẽ tới lôi ngay đi rồi. (49) Sa môn khất thực trong làng Ví như ong lượn nhịp nhàng bên hoa Kiếm tìm mật nhụy hút ra Xong rồi tung cánh bay qua cuối vườn Không làm hoa tổn sắc hương. (50) Chớ nên dòm ngó lỗi người Để xem họ đã làm rồi hay chưa, Lỗi mình đừng có làm lơ Phải nên nhìn lại đừng chờ đợi chi Coi mình làm được những gì Hay còn nhiều việc sẵn kia chưa làm. (51) Hoa kia sắc đẹp phô trương Tiếc rằng chẳng có chút hương thơm nào Khác chi người nói ngọt ngào Trăm điều hoa gấm, trăm câu tốt lành Nói xong không chịu thực hành Chẳng đem lợi ích, cũng thành uổng đi. (52) Hoa kia sắc đẹp vô cùng Lại thêm hương tỏa thơm lừng biết bao Khác chi người nói ngọt ngào Trăm điều hoa gấm, trăm câu tốt lành Nói xong quyết chí thực hành Tương lai kết quả tạo thành đẹp thay. (53) Như từ một đống hoa tươi Lựa ra ghép lại cho đời tràng hoa Nhiều tràng phô sắc mặn mà, Người đời cũng vậy khác xa đâu nào Thân tâm an lạc, thanh cao Làm nên việc thiện kể sao cho vừa. (54) Hương thơm hoa quý vườn kia Ngược chiều gió thổi dễ gì thoảng bay, Hương người đức hạnh thơm thay Dù cho ngược gió dâng đầy muôn phương. (55) Muôn hương tỏa ngát thơm tho Từ vườn hoa quý, từ hồ sen thanh Dễ chi hơn được hương lành Do người đức hạnh lưu danh cho đời. (56) Hương thơm hoa quý thua xa Hương người đức hạnh chan hòa vượt trên Xông lên mãi tận chư Thiên Tỏa ra ngan ngát khắp miền trời cao. (57) Ai hằng ngày chẳng buông lung Lại thêm giới hạnh vô cùng thanh cao Có nguồn trí tuệ dạt dào Thân tâm giải thoát há nào sợ chi Ma vương dòm ngó dễ gì. (58) - (59) Như từ trong đống bùn nhơ Bên đường nước đọng, ai ngờ nở ra Hoa sen phô sắc mặn mà Tỏa hương thanh khiết gần xa đẹp lòng, Khác chi giữa chốn bụi hồng Giữa phường mê muội ngập trong não phiền Nảy sinh Phật tử trung kiên Rạng soi trí tuệ khắp miền nhân gian.
5. PHẨM NGƯỜI NGU (60) Người mất ngủ thấy đêm dài Bộ hành mỏi mệt than hoài đường xa Luân hồi cũng vậy thôi mà Chập chùng tiếp nối thật là tái tê Với người ngu dại, u mê Biết gì chánh pháp, hiểu chi đạo mầu. (61) Khi cùng sánh bước đường đời Nếu không tìm được một người so ra Hơn ta hay chỉ bằng ta Một mình rong ruổi thế mà lại hay, Gặp người ngu muội phiền thay Chớ nên kết bạn có ngày khổ đau. (62) "Đây là con cái của tôi Đây là của cải mấy đời chắt chiu!" Người ngu chỉ nghĩ bấy nhiêu Nào hay biết được một điều thâm sâu: Chính thân ta cũng có đâu Mà đòi con nọ, mà cầu của kia. (63) Người ngu tự biết mình ngu Thế là có trí, người xưa dạy rồi, Ngu mà cứ tưởng khôn thôi Mới là một kẻ muôn đời thật ngu. (64) Người ngu suốt cả một đời Gần bên người trí cũng hoài công thôi Hiểu đâu chánh pháp cao vời, Như thìa, như muỗng múc nồi canh kia Múc hoài từ sáng tới khuya Vị canh ngon ngọt hưởng gì được đâu. (65) Người thông minh dễ dàng thay Gần người trí tuệ hiểu ngay đạo mầu Hiểu ngay chánh pháp thâm sâu Khác chi cái lưỡi nếm vào canh kia Biết ngay hương vị khó chi. (66) Những người ngu dại, u mê Thiếu phần trí tuệ, thiếu bề tinh anh Tự mình lại biến chính mình Thành ra thù địch quẩn quanh theo hoài Tạo muôn nghiệp ác nào hay Chuốc vào hậu quả đắng cay sau này. (67) Việc làm chẳng thiện, chẳng lành Nếu làm xong lại tự mình ăn năn Dầm dề nhỏ lệ khóc than Biết rằng quả báo dữ dằn tương lai. (68) Việc làm rất thiện, rất lành Nếu làm xong thấy lòng mình thảnh thơi Chẳng ăn năn, lại mừng vui Tương lai quả báo đẹp tươi tốt lành. (69) Khi mà nghiệp ác chưa thành Chưa gây hậu quả thật tình thảm thương Người ngu cảm thấy bình thường Tưởng như được nếm mật đường ngọt thay, Nhưng khi quả báo đọa đày Người ngu chịu khổ, đắng cay não nề. (70) Với đầu ngọn cỏ mong manh Người ngu dùng bới cho mình thức ăn Tu theo khổ hạnh nhọc nhằn Nhịn ăn, nhịn uống quanh năm võ vàng So ra đâu có phước bằng Một phần mười sáu của hàng chân tu Hiểu thông chánh pháp từ xưa. (71) Người ngu nghiệp ác tạo nên Nào đâu hậu quả thấy liền nơi đây Tựa như sữa chẳng đông ngay, Tuy nhiên nghiệp báo đêm ngày ngầm theo Giống như ngọn lửa thầm reo Trong than hồng ủ dưới nhiều lớp tro. (72) Chút tài mọn, chút hư danh Dù thêm vào được cho mình nay mai Người ngu vẫn tự hại đời Tự đưa mình tới cuối trời diệt vong Để rồi hạnh phúc chẳng còn Tiêu tan đầu não, héo hon trí người. (73) Kẻ ngu thường muốn hư danh Ngồi trong Tăng chúng muốn dành chỗ trên, Trong Tăng viện muốn uy quyền, Muốn người cung kính đến xin cúng dường. (74) Để cho kẻ tục, người Tăng Phục ta và phải nghĩ rằng ta đây: "Chính ta làm được việc này!" Hay: "Ta ra lệnh đó đây thi hành!" Kẻ ngu cuồng vọng khoe mình, Lòng tham, ngạo mạn tăng nhanh với đời. (75) Một đường danh lợi thế gian Một đường đưa tới Niết Bàn cao xa Tỳ Kheo đệ tử Phật Đà Nhủ lòng cho rõ để mà bước chân, Đừng nên tham đắm lợi trần, Đạo mầu giải thoát chuyên tâm trau dồi!
6. PHẨM NGƯỜI TRÍ (76) Nếu ta gặp được kẻ hiền Chỉ bày điều lỗi, trách phiền chuyện sai Giống như gặp được một người Chỉ cho vật quý chôn nơi kho tàng Hãy mau cùng họ kết thân Trăm phần lợi ích, mười phân tốt lành. (77) Ai thường khuyên dạy người ta Đừng gần điều ác, tránh xa lỗi lầm, Người lành yêu họ vô ngần Chỉ riêng người dữ muôn phần ghét chê. (78) Người gian ác, kẻ tiểu nhân Chớ nên làm bạn, kết thân với mình Chỉ nên kết bạn người lành Tác phong quân tử, tính tình thanh cao. (79) Một khi chánh pháp thấm nhuần Tươi vui cuộc sống, bình an tâm hồn Cho nên người trí, người khôn Hân hoan nghe Pháp thánh nhân giảng truyền. (80) Những người tưới nước chăm lo Đào mương dẫn nước vào cho khắp miền, Những người thợ vót cung tên Cung tên lo uốn triền miên tháng ngày, Những người thợ mộc khéo tay Xẻ cây, uốn ván thẳng ngay tài tình, Còn như người trí tinh anh Chăm lo thuần hóa thân mình cho nhanh. (81) Gió nào lay núi đá cao Và người trí lớn khác nào núi kia Tiếng đời trần tục khen chê Tán dương, phỉ báng, dễ gì động tâm. (82) Như là hồ nước thẳm sâu Phô dòng phẳng lặng, khoe mầu sạch trong Những người có trí, có lòng Khi nghe chánh pháp cũng không khác gì Thân tâm tịnh lạc kể chi. (83) Người lành thường mãi lìa xa Mọi điều dục lạc bỏ qua chẳng bàn, Người hiền trí gặp vui buồn Dù đầy hạnh phúc, hay tràn khổ đau Không hề dao động trước sau Tinh thần luôn vững, há nào mừng lo. (84) Đừng vì mình hay vì người Ham cầu con cái, ham nơi ruộng tiền Hay ngai vàng để ngự lên Mà dùng mưu kế đảo điên ở đời, Muốn thành công chớ hại ai Thấy điều bất chính lầm sai tránh đường Sống đời đức hạnh thơm lừng Rạng vầng trí tuệ, ngát hương đạo mầu. (85) Đám đông nhân loại quanh ta Ít người đạt được tới bờ bên kia Còn bao kẻ khác kể chi Ngược xuôi quanh quẩn sớm khuya bờ này Trầm luân sinh tử thương thay! (86) Ai mà có đủ duyên may Được nghe chánh pháp giảng bày phân minh Đúng theo chánh pháp tu hành Sẽ mau thoát cảnh tử sinh bờ này Trùng dương dục vọng vượt ngay Bên kia bờ giác dang tay đón chờ. (87) - (88) Người hiền trí rời bỏ ngay Con đường bất thiện giăng đầy bóng đêm Tìm qua nẻo thiện vượt lên Ánh vàng rực rỡ xuôi miền an vui, Gia đình nhỏ hẹp lìa thôi Xuất gia và sống cuộc đời độc thân Đúng theo phép tắc Sa Môn Gột đi ô nhiễm trong tâm kỹ càng Cầu vui chánh pháp Niết Bàn Bao nhiêu dục lạc buộc ràng tránh xa. (89) Người nào tu tập chuyên cần Nương theo chánh pháp chuyên tâm một đường, Xa lìa cố chấp thói thường Sợi giây luyến ái chẳng vương bận lòng Não phiền đã diệt hết xong Trở nên sáng suốt. Ngay trong đời này Niết Bàn chứng ngộ được ngay.
7. PHẨM A LA HÁN (*) (*) A LA HÁN: tức là bậc thánh đã dứt hết phiền não, chứng Niết Bàn, không bị sinh tử nữa. (90) Với người hoàn tất hành trình Ưu phiền vương vấn bên mình dứt đi Hoàn toàn siêu thoát mọi bề Bao nhiêu ràng buộc cắt lìa đã xong Lửa tham ái sẽ chẳng còn Một khi tới đích thoát vòng khổ đau. (91) Những người cố gắng tu thân Luôn luôn hăng hái, tinh thần thật cao Đâu còn lưu luyến là bao Nơi ăn chốn ở thuở nào tại gia Ví như những cánh thiên nga Rời ao hồ cũ bay xa tít mù Đâu còn nhớ tiếc nơi xưa. (92) Không màng tài sản chứa đầy Uống ăn chừng mực qua ngày để tu Thoát vòng đau khổ, ưu tư Thảnh thơi theo cánh gió đưa Niết Bàn Như chim bay giữa không gian Tìm chim, dấu vết vô vàn khó thay. (93) Nhiễm ô, ham muốn diệt ngay Uống ăn chừng mực qua ngày để tu Thoát vòng đau khổ, ưu tư Thảnh thơi theo cánh gió đưa Niết Bàn Như chim bay giữa không gian Tìm chim, dấu vết vô vàn khó thay. (94) Ai mà chế ngự sáu căn Như người cưỡi ngựa muôn phần giỏi giang Ngựa đi thuần thục dễ dàng, Không còn kiêu ngạo, hết vương não phiền Chư thiên ái mộ vô biên. (95) Bao sân hận chẳng vương mang Tâm như một cõi đất bằng phẳng kia Và như trụ đá kiên trì Như hồ trong lắng không hề bùn nhơ Người như vậy chẳng bao giờ Luân hồi sinh tử diễn ra được nào. (96) Ai mà thanh thản trong tâm Lại thêm ngôn ngữ thâm trầm nơi nơi Thêm hành động thật khoan thai: Là người hiểu biết đúng sai mọi đường Đã mau siêu thoát nhẹ nhàng Luôn luôn tịnh lạc, hoàn toàn bình yên. (97) Tự mình biết, chẳng tin ai Tự mình giác ngộ hiểu nơi đạo mầu Dương trần hệ lụy dứt mau Nguyên nhân thiện, ác trước sau diệt trừ Lòng tham ái chẳng còn ưa Con người cao quý khó ư sánh cùng. (98) Dù làng xóm, hay núi rừng Dù nơi vực thẳm, hay vùng non cao A La Hán ở chỗ nào Nơi này an tịnh, dạt dào niềm vui. (99) Núi rừng tịnh lạc, nên thơ Nhưng người phàm lại không ưa chốn này, Riêng người giải thoát khác thay Tỏ ra thích ở nơi đây vô cùng Vì bao dục lạc dứt xong.
8. PHẨM NGÀN (100) Dù ngàn lời nói với nhau Nếu đều vô nghĩa, ích đâu cho đời Chẳng bằng chỉ nói một lời Một lời nghĩa lý, mọi người mừng thay Nghe xong tâm tịnh lạc ngay. (101) Kệ kia nói đến ngàn câu Nếu đều vô nghĩa, ích đâu cho đời Một câu nói cũng đủ rồi Nếu đầy nghĩa lý, mọi người mừng thay Nghe xong tâm tịnh lạc ngay. (102) Kệ kia tụng đến trăm câu Nếu đều vô nghĩa, ích đâu cho đời Chẳng bằng Pháp Cú tuyệt vời Một lời giáo pháp mọi người mừng thay Nghe xong tâm tịnh lạc ngay. (103) Thắng ngàn, ngàn địch chiến trường Chẳng bằng tự thắng bản thân của mình Thắng mình oanh liệt thật tình Mới là chiến thắng xứng danh hàng đầu. (104) - (105) Những người tự thắng bản thân Vẻ vang hơn thắng địch quân hiểm nghèo Thắng mình phải tiết chế nhiều Bỏ lòng dục vọng, bỏ điều tham lam, Dù ma quỷ, hay thiên thần Chẳng ai thắng nổi khi cần đua tranh Với người tự thắng chính mình. (106) Ngàn vàng tháng tháng bỏ ra Trăm năm cúng tế thật là uổng thay Chẳng bằng giây lát duyên may Cúng dường đúng bậc ngày ngày chân tu Thật là ích lợi vô bờ Hơn là cúng tế mê mờ trăm năm. (107) Trăm năm ở tại rừng sâu Dốc lòng thờ lửa cũng đâu sánh bằng Chỉ trong giây lát cúng dường Những người đạo hạnh một đường chân tu Thật là công đức vô bờ Hơn là thờ lửa mê mờ trăm năm. (108) Suốt năm bố thí, cúng dường Để cầu phước báu chẳng bằng so ra Phần tư công đức của ta Khi ta kính lễ những nhà chân tu Thanh cao, chính trực vô bờ. (109) Ai tôn kính bậc cao niên Tuổi cao, đức trọng khắp miền kính yêu Được thêm tăng trưởng bốn điều: Kéo dài tuổi thọ, sắc nhiều đẹp tươi Muôn phần hạnh phúc yên vui Tấm thân khỏe mạnh sống đời an khang. (110) Cho dù sống đến trăm năm Chỉ hay phá giới, không chăm tu thiền Chẳng bằng sống một ngày liền Mà luôn giữ giới, mà chuyên tu thiền. (111) Cho dù sống đến trăm năm Không còn trí tuệ, không chăm tu thiền Chẳng bằng sống một ngày liền Mà đầy trí tuệ, mà chuyên tu thiền. (112) Trăm năm dù sống dài lâu Mà luôn lười biếng không cầu tiến lên Chẳng bằng sống một ngày liền Chuyên cần, tinh tấn tiến thêm mọi đường. (113) Trăm năm sống chẳng nhận ra Pháp kia sinh diệt. Thật là uổng thay! Chẳng bằng sống chỉ một ngày Mà hay vạn vật chốn này giả thôi Vô thường, tạm bợ, nổi trôi Sinh ra rồi diệt, diệt rồi lại sinh. (114) Trăm năm sống chẳng nhận ra Pháp kia bất tử. Thật là uổng thay! Chẳng bằng sống chỉ một ngày Mà rồi giác ngộ thấy ngay Niết Bàn Nơi bất diệt, đẹp vô vàn Không trò bệnh lão, không màn tử sinh. (115) Trăm năm sống chẳng nhận ra Pháp kia tối thượng. Thật là uổng thay! Chẳng bằng sống chỉ một ngày Mà hay rằng giáo pháp đầy thâm sâu Dạt dào chân lý tối cao.
9. PHẨM ÁC (116) Hãy mau thực hiện điều lành Còn bao điều ác tránh nhanh đừng làm, Điều lành lười biếng không ham Làm càng chậm trễ lại càng khổ đau Trong tâm chuyện ác đến mau. (117) Lỡ làm việc ác mất rồi Chớ nên tiếp tục bước đời lầm sai Chớ vui với việc ác này Tâm hay chứa ác có ngày khổ đau. (118) Đã làm việc thiện, việc lành Hãy nên tiếp tục thực hành hăng say Hãy vui với việc lành này Tâm hay làm thiện có ngày hưởng vui. (119) Khi mà nghiệp ác chưa thành Người làm điều ác tưởng mình vui thôi! Đến khi nghiệp ác tới rồi Người ta mới thấy cuộc đời khổ đau. (120) Khi mà nghiệp thiện chưa thành Người làm điều thiện tưởng mình khổ thôi! Đến khi nghiệp thiện tới rồi Người ta mới thấy cuộc đời an vui. (121) Chớ khinh điều ác nhỏ nhoi Cho rằng: "Quả báo mình thời chịu đâu!" Nhớ rằng giọt nước nhỏ lâu Mỗi ngày một chút cũng mau đầy bình, Người ngu gom góp vào mình Bao điều ác nhỏ dần thành họa to. (122) Chớ khinh điều thiện nhỏ nhoi Cho rằng: "Quả báo mình thời hưởng đâu!" Nhớ rằng giọt nước nhỏ lâu Mỗi ngày một chút cũng mau đầy bình, Người hiền trí chứa tâm mình Bao điều thiện nhỏ dần thành phước to. (123) Tựa như một kẻ đi buôn Có mang nhiều của nhưng không bạn bè Tránh đường nguy hiểm chẳng đi, Hay người tham sống chẳng khi nào gần Tránh liều thuốc độc vô ngần, Chúng sinh noi đó lo thân tâm mình Tránh xa điều ác cho nhanh. (124) Bàn tay không có vết thương Dù cầm thuốc độc chẳng phương hại gì Người không làm ác sợ chi Chẳng bao giờ bị ác kia hại mình. (125) Khi mà kẻ ác hại người Tâm tư trong sạch, cuộc đời hiền lương, Ác kia trở lại thảm thương Gây cho kẻ ác trăm đường khổ thay Tựa như ngược gió vung tay Tung ra bụi bẩn, bụi bay lại mình. (126) Con người sinh tự bào thai Và từ nơi đó ra đời. Lành thay! Thế nhưng kẻ ác sinh ngay Vào miền địa ngục đọa đầy triền miên, Những người chính trực lành hiền Sau này sẽ được sinh lên cõi trời, Nhiễm ô ai diệt hết rồi Mới lên được cõi thảnh thơi Niết Bàn. (127) Dù bay lên tận không trung, Hay là lặn xuống tận cùng bể khơi, Chui vào hang thẳm núi đồi Khắp trên trần thế chẳng nơi an toàn Thoát tay nghiệp ác chót mang. (128) Dù bay lên tận không trung Hay là lặn xuống tận cùng bể khơi, Chui vào hang thẳm núi đồi Khắp trên trần thế chẳng nơi an toàn Thoát tay thần chết kinh hoàng.
10. PHẨM DAO GẬY (129) Sợ thay gậy gộc, gươm đao Sợ tay thần chết hại bao cuộc đời Suy lòng mình ra lòng người Chớ nên giết hại hoặc xui giết người. (130) Sợ thay gậy gộc, gươm đao Yêu thương mầm sống, khát khao cuộc đời Suy lòng mình ra lòng người Chớ nên giết hại hoặc xui giết người. (131) Ai cầu hạnh phúc cho mình Mà dùng dao gậy gian manh hại người Khiến người tan nát cuộc đời, Kiếp sau mình chẳng an vui được nào. (132) Ai cầu hạnh phúc cho mình Không dùng dao gậy gian manh hại người Không gây tổn hại cho đời, Kiếp sau mình sẽ an vui vô cùng. (133) Đừng nên mở miệng nói câu Tục tằn, ác độc khiến đau lòng người Người ta cũng nói trả thôi, Những lời độc địa muôn đời khổ thay Lời qua tiếng lại đắng cay Như bao dao gậy phạt ngay thân mình. (134) Nếu mà ngươi giữ lặng yên Như chuông bể nứt im lìm chẳng vang Trước lời ác độc phũ phàng Niết Bàn ngươi đã thênh thang bước vào: Chẳng còn sân hận chút nào. (135) Người chăn cầm gậy đi sau Lùa đàn bò nọ chạy mau ra đồng, Già nua, chết chóc đều cùng Xua người đến chốn tử vong khác gì. (136) Kẻ ngu nghiệp ác gây nên Để rồi quả báo đến liền hay đâu, Tương lai chịu vạn khổ đau Như là lấy lửa thiêu mau chính mình. (137) - (140) Ai dùng gậy gộc, gươm đao Hại người lương thiện, thoát nào đớn đau Mười điều khổ não trước sau Tự mình lại sẽ rước vào thân thôi: "Một là thống khổ kinh người, Hai là thương tích khắp nơi thân mình, Ba là bệnh nặng thật tình, Bốn là tán loạn, thần kinh rối bời, Năm là tai họa trong đời Vua, quan áp bức, hại thời tránh đâu, Sáu là tội nặng ngập đầu Bị người vu cáo dài lâu, phiền hà, Bẩy là quyến thuộc trong nhà Bà con ly tán xót xa bội phần, Tám là tài sản xa gần Tiêu ma giây phút, nát tan sớm chiều, Chín là sẽ bị hỏa thiêu Cửa nhà cháy hết, tiêu điều tang thương, Mười là chết khó tránh đường Đọa vào địa ngục, diêm vương đón chờ". (141) Dù tu khổ hạnh triền miên Trần truồng, bện tóc, tro đen xoa mình Nhịn ăn, nằm đất, lăn sình Sống dơ, ngồi xổm để hành xác thân Nào đâu thanh tịnh được tâm Nếu không trừ dứt đi phần hoài nghi. (142) Người nào sống thật trang nghiêm Thân tâm an tịnh, giữ gìn đường tu Bao nhiêu dục vọng diệt trừ Không hề buông thả hững hờ giác quan Lại thêm giới hạnh chu toàn Sinh linh chẳng hại, tính luôn ôn hòa Dù cho ăn mặc xa hoa Vẫn là tu sĩ, là Bà La Môn. (143) Biết điều hổ thẹn bản thân Để mà tự chế, tự ngăn cấm mình Thế gian ít kẻ đạt thành Nhưng khi đạt được, thân lành biết bao Tránh lời khiển trách khổ đau, Như là ngựa giỏi roi nào quất đâu. (144) Giống như ngựa giỏi chạy hăng Thêm roi thúc giục lại càng hay hơn Ngươi mau giữ giới chuyên cần Niềm tin, đạo đức quyết tâm giữ gìn, Trau dồi trí tuệ vững bền Pháp môn thiền định nên chuyên thực hành Theo và hành đạo nhiệt thành Để mau tiêu diệt ngọn ngành khổ đau. (145) Những người tưới nước chăm lo Đào mương dẫn nước vào cho khắp miền, Những người thợ vót cung tên Cung tên lo uốn triền miên tháng ngày, Những người thợ mộc khéo tay Xẻ cây, uốn ván thẳng ngay tài tình, Còn như người trí tinh anh Chăm lo kiểm soát thân mình cho nhanh. |