21. PHẨM TẠP LỤC (290) Nếu niềm vui nhỏ buông đi Đón về hạnh phúc trăm bề lớn hơn, Người khôn vui nhỏ chẳng vương Đón niềm vui lớn ngát hương tâm hồn. (291) Gieo đau gieo khổ cho người Để mong cầu được niềm vui cho mình Sẽ gây oán hận thật tình Không sao thoát khỏi quẩn quanh hận thù. (292) Việc nên làm lại không làm Đi làm những việc không cần thiết chi Những người phóng túng kiêu kỳ Não phiền, tội lỗi ắt thì gia tăng. (293) Những người cần mẫn siêng năng Thường lo quán sát kỹ càng bản thân Không làm những việc chẳng cần, Việc cần cố gắng chu toàn cho xong Suy tư, sáng suốt, tinh khôn Não phiền, tội lỗi không còn vương mang. (294) Trừ mẹ ái dục cho mau, (*) Trừ cha kiêu ngạo, tự hào, khoe khoang, (**) Trừ hai Vua nọ kiêu căng Tham vọng, hiếu chiến, ý càng lầm sai Chẳng tin nhân quả, luân hồi Khó mà giải thoát, muôn đời hại dân, Trừ thêm vương quốc kia luôn Hạ mười hai xứ: sáu trần, sáu căn Tự mình làm chủ giác quan Tạo ra an lạc thân tâm bội phần, Trừ luôn cả vị đại thần Bo bo gìn giữ kho tàng quốc vương Khác gì một kẻ lầm đường Ham mùi luyến ái, vấn vương cuộc đời Trừ xong mọi việc trên rồi Vị A La Hán thảnh thơi cõi lòng Ra đi, sầu muộn chẳng còn. (*) (**) Đây là lời ẩn dụ. Trừ mẹ ái dục, trừ cha ngã mạn không phải là trừ Cha Mẹ thật của mình. Ý nói đã diệt trừ xong các nguyên nhân khiến con người phải tái sinh trong cõi đời này. Diệt trừ xong ái dục và ngã mạn để thoát khỏi vòng luân hồi. (295) Trừ mẹ ái dục cho mau, (*) Trừ cha kiêu ngạo, tự hào luôn luôn, (**) Trừ hai Vua Bà La Môn Luôn mang tư tưởng sai lầm mãi thôi Chẳng tin nhân quả luân hồi Khó mà giải thoát, muôn đời ngu si Trừ con đường nọ hiểm nguy Giăng năm chướng ngại ngăn che mắt trần Giống năm vị tướng dữ dằn Hoài nghi là tướng đứng hàng thứ năm, Trừ xong mọi việc khó khăn Vị A La Hán thênh thang cõi lòng Ra đi, sầu muộn chẳng còn. (*), (**) Đây là lời ẩn dụ. Trừ mẹ ái dục, trừ cha ngã mạn không phải là trừ Cha Mẹ thật của mình. Ý nói đã diệt trừ xong các nguyên nhân khiến con người phải tái sinh trong cõi đời này. Diệt trừxong ái dục và ngã mạn để thoát khỏi vòng luân hồi. (296) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Nghĩ về Đức Phật từ bi Một lòng tưởng niệm sớm khuya chuyên cần. (297) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Nghĩ về Chánh Pháp từ bi Một lòng tưởng niệm sớm khuya chuyên cần. (298) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Nghĩ về Giáo Hội từ bi Chư Tăng hòa hợp sớm khuya tu hành. (299) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Sắc thân bất tịnh kể chi Nên tìm hiểu rõ mọi bề cho mau. (300) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Về niềm vui lớn kể chi: Chớ gây tổn hại chút gì cho ai. (301) Những người đệ tử Phật Đà Đêm ngày tỉnh giác để mà nghĩ suy Về niềm vui lớn kể chi: Lo tu thiền định sớm khuya chuyên cần. (302) Khó thay diệt ái dục rồi Để mà vui sống cuộc đời xuất gia, Khó thay cuộc sống tại nhà Trần gian sinh hoạt thật là thương đau, Khổ thay phải sống gần nhau Khi không ý hợp tâm đầu êm xuôi, Khổ thay cứ mãi nổi trôi Trong vòng sinh tử luân hồi quẩn quanh, Vậy lo vượt thoát cho nhanh Khổ đau nơi ấy, tử sinh chốn này. (303) Tâm ai tràn ngập niềm tin Lại thêm giới hạnh giữ gìn thanh cao Có thêm tài đức dồi dào Đi đâu cũng được đón chào tôn vinh. (304) Người lành dầu ở chốn xa Vẫn luôn tỏ rạng như là núi cao, Còn như người ác lạ sao Dù cho kề cận ai nào thấy đâu Như tên bắn giữa đêm thâu. (305) Một mình đi đứng nằm ngồi Chẳng hề buồn chán sống nơi âm thầm Tự mình điều phục thân tâm Dù trong rừng vắng muôn phần sống vui.
22. PHẨM ĐỊA NGỤC (306) Nói lời xảo trá dối gian, Làm rồi lại chối không làm, không hay Ai mà tạo những nghiệp này Chết vào địa ngục đọa đày tránh đâu Làm người ty tiện dài lâu. (307) Dù cho mặc lắm cà sa Nhưng mà hạnh ác, gian tà chẳng ngăn Sau vì nghiệp ác mình làm Chết vào địa ngục gian nan đọa đày. (308) Hay phá giới, chẳng tu hành Thà nuốt sắt đỏ vào mình nóng ran Như cho lửa cháy đốt thân Còn hơn thọ lãnh nhân dân cúng dường. (309) Buông lung theo vợ, chồng người Mắc vào bốn nạn khiến đời bất an: Bản thân tội lỗi vương mang, Ngủ đêm trằn trọc, tâm can rối bời Bà con khinh bỉ chê cười Chết vào địa ngục là nơi đọa đày. (310) Mang về vô phước cho mình, Đọa làm ác thú. Cuộc tình vui chi Vì đang lo sợ mọi bề, Thêm vua phạt tội nặng nề bản thân, Cho nên phải giữ thân tâm Vợ, chồng người chớ tà dâm hoang đàng (311) Cỏ kia sắc tựa lưỡi dao Những người vụng dại nắm vào đứt tay, Sa Môn tà hạnh còn đầy Tất nhiên địa ngục đọa ngay tức thì. (312) Ai mà phóng đãng buông lung Không theo giới cấm, vô cùng nhiễm ô Sống đời đạo hạnh đáng ngờ Không sao chứng quả, khó mà thành công. (313) Việc cần làm, phải nên làm Làm cho hết sức, tận tâm, nhiệt tình, Xuất gia mà chẳng giữ mình Hành vi phóng đãng, tu hành buông lơi Chỉ gieo cát bụi cho đời. (314) Đừng làm ác, chẳng lợi gì! Gieo đi độc ác, gặt về khổ đau Làm lành, làm tốt cho mau Không hề hối tiếc, trước sau đẹp lòng. (315) Tựa như thành ở biên cương Trong ngoài phòng thủ kỹ càng nghiêm minh Ta nên phòng hộ thân mình Chớ nên chểnh mảng mặc tình buông lung Buông lung nguy hiểm vô cùng Đọa đày địa ngục trong chừng phút giây. (316) Việc không đáng hổ thẹn gì Mà ta hổ thẹn, lạ kỳ làm sao? Việc kia đáng thẹn biết bao Mà ta chẳng thẹn chút nào cho cam Cứ ôm nhận định sai lầm Đọa đày địa ngục trăm phần tránh đâu! (317) Việc không đáng sợ hãi gì Mà ta sợ hãi, lạ kỳ làm sao? Việc kia đáng sợ biết bao Mà ta chẳng sợ chút nào cho cam Cứ ôm nhận định sai lầm Đọa đày địa ngục trăm phần tránh đâu! (318) Việc không lầm lỗi chút gì Mà ta tưởng lỗi, lạ kỳ làm sao? Việc kia lầm lỗi biết bao Mà không thấy được chút nào cho cam Cứ ôm nhận định sai lầm Đọa đày địa ngục trăm phần tránh đâu! (319) Khi làm lỗi, nhận lỗi mình Khi không làm lỗi biết rành rằng không Nghĩ suy sáng suốt luôn luôn Đúng sai, phải trái nhận chân đôi đường Cảnh nhàn chờ đón thơm hương.
23. PHẨM VOI (320) Như voi ra trước trận tiền Luôn luôn hứng chịu cung tên bắn mình Như Lai nhẫn nhục tu hành Chịu điều phỉ báng cũng đành lòng thôi, Sống vô tư cách lắm người Xa điều giới luật, ghét nơi cửa thiền. (321) Luyện voi dự hội, tài thay Luyện voi vua cưỡi cũng hay vô cùng, Nhưng mà nếu luyện được lòng Luôn luôn nhẫn nhục, chẳng còn nổi sân Khi nghe phỉ báng bản thân Mới là điêu luyện, muôn phần tài hơn. (322) Con la được huấn luyện qua Trở nên thuần tánh, tỏ ra tốt lành, Ngựa nòi sinh chốn sông xanh Sau khi huấn luyện, trở thành ngựa hay, Voi ngà to lớn quý thay Sau khi huấn luyện voi này tuyệt luân, Con người nếu chính bản thân Tự mình thuần hóa được luôn chính mình Mới là người thật tài tình! (323) Nào đâu nhờ những xe này Mà ngươi lại đến được ngay Niết Bàn Chỉ người tu luyện đàng hoàng Tự mình điều phục bản thân tốt lành Niết Bàn mới đến được nhanh. (324) Voi kia khó trị vô vàn Đến kỳ phát dục lại càng hung hăng Khi chân bị trói, bị ràng Ngày không ăn uống, đêm hằng nhớ thương Nhớ đàn, nhớ mẹ, nhớ rừng. (325) Người phàm, ngu muội, tham ăn Lại thêm ưa ngủ, nằm lăn lóc hoài Như heo ăn bụng no rồi Tái sinh chịu mãi, luân hồi tránh đâu. (326) Như Lai thuở trước buông lung Bao nhiêu tham dục cứ thường chạy theo, Tâm ta nay đã xoay chiều Nhờ vào chánh niệm ta điều phục tâm Như voi hung dữ vô ngần Nhờ tay quản tượng sẽ thuần tính ngay. (327) Canh phòng tâm thật kỹ càng Tươi vui, sáng suốt, siêng năng, nhiệt tình Mình lo tự cứu lấy mình Khỏi đường tà ác chúng sinh đọa đày Như voi kia bị sa lầy Rút chân gắng sức vượt ngay đầm bùn. (328) Nếu mà gặp bạn đồng hành Hiền lương, trí tuệ cùng mình đi xa Hãy vui sánh bước hoan ca Bên người khôn khéo vượt qua hiểm nghèo. (329) Nếu không gặp bạn đồng hành Hiền lương, trí tuệ cùng mình đi xa Ta nên sống một mình ta Như vua lánh khỏi nước nhà bại vong, Như voi kia sống thong dong Một mình thanh thản ở trong rừng già. (330) Thà ta cứ ở một mình Còn hơn có bạn đồng hành ngu si, Mình ta rong ruổi bước đi Tránh làm điều ác có chi phiền lòng, Như voi kia sống thong dong Một mình thanh thản ở trong rừng già. (331) Vui thay có bạn khi cần! Vui thay thấy đủ trong tầm đôi tay Với gì mình có hiện nay! Vui thay khi chết thân này tạo ra Nghiệp lành nở đẹp như hoa! Vui thay thống khổ lìa xa chẳng còn! (332) Ở đời còn có nhân duyên Kính yêu, phụng dưỡng mẹ hiền là vui, Công cha như núi cao vời Kính yêu phụng dưỡng được người là vui, Cũng vui thay nếu ở đời Có lòng tôn kính tìm nơi cúng dường Sa Môn cùng với thánh nhân. (333) Vui thay từ trẻ đến già Luôn luôn giữ giới thiết tha chẳng rời, Vui thay khi sống làm người Niềm tin chân chánh muôn đời chẳng thay! Vui thay trí tuệ tràn đầy! Vui thay điều ác hàng ngày tránh xa!
24. PHẨM ÁI DỤC (334) Sống đời say đắm buông lung Thì lòng ái dục vô cùng tăng nhanh Giống như giữa chốn rừng xanh Giây leo, cỏ dại mặc tình tràn lan, Đời người tiếp nối miên man Khác gì khỉ, vượn đang tham quả rừng Chuyền cây liên tục chẳng ngừng. (335) Nếu mà ở cõi trần gian Bị điều ái dục buộc ràng vây quanh Thời bao sầu khổ tăng nhanh Như là cỏ dại thỏa tình hứng mưa. (336) Đời này nếu bản thân ta Khi điều ái dục vượt qua chẳng màng Thời bao sầu khổ lìa tan Như mưa trơn tuột khỏi hàng lá sen. (337) Điều Như Lai dạy các ngươi: "Lành thay cho kẻ họp nơi chốn này Nhổ cho sạch gốc rễ ngay Diệt trừ ái dục thẳng tay từ nguồn Như là nhổ rễ cỏ hoang Chớ nên để lũ Ma quân dục tình Quẩn quanh phá hoại tâm mình Như cơn nước lũ tung hoành bụi lau". (338) Đốn cây mà chẳng chịu đào Hết luôn gốc rễ bám vào đất sâu Thì cây lại mọc ra mau, Đoạn trừ ái dục khác nào đốn cây Đoạn cho căn gốc sạch ngay Nếu không khổ não mãi quay trở về. (339) Người ham ái dục luôn luôn Theo ba mươi sáu dòng tuôn bạo tàn Cuốn vào cảnh dục dễ dàng. Những người ái dục dâng tràn trong tâm Bị dòng ái dục cuốn phăng. (340) Dòng sông ái dục dâng tràn Như dây leo dại mọc lan khắp miền, Thấy dây leo mới nhô lên Dùng gươm trí tuệ diệt liền cho mau Diệt trừ tận gốc thật sâu. (341) Người đời ái dục thích ham Nên ưa rong ruổi theo làn sóng xô Ngụp chìm biển dục vô bờ Tuy cầu hạnh phúc khó mà thành công Vẫn còn trong chốn trầm luân Quẩn quanh sinh tử vẫy vùng thoát đâu. (342) Người mà ái dục bao trùm Kinh hoàng như thỏ vẫy vùng lưới kia Sa vào bẫy, sợ kể chi, Não phiền, ái dục chẳng lìa cho mau Khổ đau càng chịu dài lâu. (343) Người mà ái dục bao trùm Kinh hoàng như thỏ vẫy vùng lưới kia Sa vào bẫy, sợ kể chi, Tỳ Kheo ái dục gắng lìa cho mau Niết Bàn giải thoát xa đâu. (344) Người lìa ái dục, xuất gia Sống vui ở chốn rừng già, núi sâu Để rồi một sớm quay đầu Xuôi dòng ái dục thương đau về nhà, Kẻ hoàn tục đáng xót xa Cởi ra rồi lại tự ta trói vào. (345) Với người trí tuệ mở mang Dù cho trói buộc bằng phương tiện gì: Dây gai, cây, sắt sá chi Nào đâu vững chắc, chẳng hề bền lâu! Riêng lòng luyến ái khát khao Vợ con, châu báu quyện vào chẳng xa, Trói này sao gỡ cho ra! (346) Những người có trí nói rằng: "Dây này trói buộc ngày càng chắc thêm!" Dây tuy mềm mại, êm đềm Nhưng mà sao dễ nhận chìm người ta Khó mà tháo gỡ cho ra Thế nên người trí lìa xa dục tình Cắt dây luyến ái cho nhanh Tự mình giải thoát, tu hành bản thân. (347) Những người ái dục đắm chìm Xuôi dòng ái dục vào miền khổ đau Lọt vòng dây trói trước sau Tựa như con nhện mắc vào lưới giăng. Ai mà dứt mọi buộc ràng Không còn ái dục, chẳng vương não phiền. (348) Mặc cho quá khứ trôi đi Níu chi hiện tại, chờ gì tương lai Rời mau bến thảm cuộc đời Vượt qua bờ nọ là nơi tuyệt vời Khi tâm đã giải thoát rồi Đâu còn sinh lão nổi trôi xoay vần. (349) Người nào bị khuấy động nhiều Bởi tâm xấu ác, bởi điều bất lương Thường ham dục lạc vô cùng, Người mà dục lạc cầu mong tăng nhiều Tự mình một sớm một chiều Trói mình thêm chặt vào theo não phiền. (350) Ai vui vì chẳng còn vương Tư tưởng bất thiện, bất lương loại trừ, Xác thân bất tịnh suy tư Giữ gìn chánh niệm, thích ưa điều lành Sẽ trừ ái dục vây quanh Ma Vương ràng buộc phá nhanh dễ dàng. (351) Mục tiêu ai đạt tới nơi Không còn sợ hãi. Xa rời nhiễm ô Xa lìa ái dục êm ru Cắt đi gai chướng nhỏ to trong đời Mũi tên sinh tử nhổ rồi Thân này là cuối, luân hồi còn đâu. (352) Xa lìa ái dục tầm thường Không còn luyến tiếc vấn vương bận lòng Bao nhiêu giáo pháp tinh thông Lời văn, ý nghĩa vô cùng hiểu sâu Là người trí tuệ hàng đầu Vĩ nhân đáng kính, còn đâu luân hồi, Thân này là cuối cùng rồi. (353) Như Lai vượt tất cả rồi Lại còn thông suốt, sáng soi mọi bề Bao nhiêu trói buộc dứt lìa Thoát ly tất cả còn gì vấn vương Chú tâm trọn vẹn một đường Diệt đi ái dục tầm thường thế gian Tự mình chứng ngộ đạo vàng Ta còn xưng tụng ai làm thầy đây! (354) Coi như bố thí hàng đầu Là đem Chân Lý nhiệm mầu tặng nhau, Coi như hương vị tối cao Hương vị Chân Lý ngọt ngào dài lâu Coi như hoan hỷ hàng đầu Niềm vui Chân Lý thấm sâu tuyệt vời, Người nào ái dục diệt rồi Vượt qua phiền não, xa rời khổ đau. (355) Giàu sang, tài sản dồi dào Chỉ làm hại được kẻ nào ngu thôi, Dễ gì hại được những người Đang cầu giác ngộ hướng nơi Niết Bàn, Chỉ vì ham muốn giàu sang Kẻ ngu tự hại bản thân đã đành Hại thêm cả kẻ xung quanh. (356) Cỏ hoang làm hại ruộng vườn Tham lam gây hại nhiều hơn cho người, Tham lam ai đã lìa rồi Cúng dường vị ấy chẳng nơi nào bằng Hưởng về phước báu vô vàn. (357) Cỏ hoang làm hại ruộng vườn Lòng sân gây hại nhiều hơn cho người, Ai lìa sân hận được rồi Cúng dường vị ấy chẳng nơi nào bằng Hưởng về phước báu vô vàn. (358) Cỏ hoang làm hại ruộng vườn Si mê gây hại nhiều hơn cho người, Si mê ai đã lìa rồi Cúng dường vị ấy chẳng nơi nào bằng Hưởng về phước báu vô vàn. (359) Cỏ hoang làm hại ruộng vườn Ái dục gây hại nhiều hơn cho người, Ai lìa ái dục được rồi Cúng dường vị ấy chẳng nơi nào bằng Hưởng về phước báu vô vàn.
25. PHẨM TỲ KHEO (360) - (361) Người nào chế ngự được ngay Mắt, tai, mũi, lưỡi: lành thay vô ngần! Lại thêm chế ngự được thân Cũng như lời nói và tâm ý mình Nói chung quả thật tài tình! Tỳ Kheo nào bản thân mình thật hay Chế ngự xong mọi điểm này Khổ đau giải thoát, đọa đày tiêu tan. (362) Người nào chế ngự tay chân Giữ gìn lời nói và tâm ý mình Thích ưa thiền định nhiệt thành Độc thân, tự tại, tu hành cô liêu Biết đầy đủ, chẳng ham nhiều Xứng danh là bậc Tỳ Kheo vô cùng. (363) Tỳ Kheo ngôn ngữ thuần rồi Nói câu khôn khéo, tránh lời tự cao Thì khi giảng Pháp ngọt ngào Muôn phần êm dịu, xiết bao rõ ràng. (364) Tỳ Kheo chánh pháp tuân theo Một lòng suy tưởng, mến yêu đạo mầu Tư duy chánh pháp thâm sâu Sẽ không sa đọa. Chẳng bao giờ rời Mãi theo chánh pháp tuyệt vời. (365) Điều mình thọ lĩnh được rồi Chớ nên coi rẻ, buông lời khinh khi, Người ta thọ lĩnh được chi Chớ thèm, chớ muốn thứ gì của ai, Tỳ Kheo ganh tỵ người ngoài Khó mà an trú cho nơi tâm mình Bao điều thiền định tốt lành. (366) Tỳ Kheo thọ lĩnh cúng dường Ít nhiều cũng chẳng coi thường khinh chê Cứ luôn sinh hoạt mọi bề Siêng năng, thanh tịnh không hề buông lơi Chư thiên khen ngợi hết lời. (367) Thân tâm, danh sắc biết ra Cái "ta" không chấp, "của ta" chẳng màng, Ưu tư, sầu não sẽ tan Khi "ta" không chấp, chẳng màng "của ta" Người như vậy thật cao xa Xứng danh đáng được gọi là Tỳ Kheo. (368) Tỳ Kheo chất chứa trong tâm Từ bi hoa nở hương thầm bay xa Vui trong giáo pháp Phật Đà Sẽ mau đạt cảnh thăng hoa Niết Bàn Nhanh siêu thoát, sớm bình an Chẳng còn phiền não, vô vàn sướng vui. (369) Tỳ Kheo tát nước thuyền này Thuyền không nhẹ nhõm xuôi ngay theo dòng, Tham và sân trừ diệt xong Thân này cũng nhẹ thoát vòng nhiễm ô Niết Bàn mau chóng qua bờ. (370) Tỳ Kheo nào cắt đứt xong Năm điều phiền não chẳng còn vấn vương, Năm điều ô trược dứt luôn, Năm căn lành tốt tìm phương trau dồi, Năm điều trói buộc vượt rồi Xứng danh được gọi là người thành công "Vượt dòng nước lũ" mênh mông. (371) Tỳ Kheo hãy cố tu thiền Chớ nên buông thả, chớ nên lơ là Tâm mình ái dục tránh xa Đừng chờ nuốt sắt nóng mà kêu than: "Thân thiêu đốt khổ vô vàn!" (372) Khi mà trí tuệ thiếu rồi Thời bao thiền định trôi xuôi theo dòng, Khi mà thiền định chẳng còn Thời bao trí tuệ theo dòng trôi xuôi, Ai mà định, tuệ đủ đôi Sóng vàng đưa lối kề nơi Niết Bàn. (373) Tỳ Kheo ẩn dật sống nhàn Luôn luôn yên tịnh vô vàn trong tâm Bao điều chánh pháp nhận chân Sẽ vui hưởng thú siêu nhân hơn người. (374) Ai mà suy nghĩ, nhận chân Lẽ sinh diệt của thân tâm này rồi Thân tâm ngũ uẩn con người, Hưởng ngay hạnh phúc, niềm vui tốt lành Của người thoát khỏi tử sinh. (375) - (376) Tỳ Kheo có trí hiểu rằng Phải lo chế ngự lục căn cho lành, Tự mình biết đủ phần mình, Đạo mầu giới luật nghiêm minh giữ gìn Kết thân với các bạn hiền Có tài, có đức lại thêm chuyên cần. Chân thành giao thiệp xa gần Tác phong đoan chính muôn phần thanh cao, Được như vậy tốt là bao Xua đi phiền não, đón vào sướng vui. (377) Như hoa lài lúc héo tàn Buông rơi cánh úa theo làn gió kia, Tỳ Kheo theo đó khác chi Tham và sân xả hết đi mọi đường. (378) Tỳ Kheo thanh tịnh bản thân Ôn hòa ngôn ngữ, bình an tâm hồn Ung dung tự tại luôn luôn Không màng dục lạc thế nhân thường tình Con người an tịnh xứng danh! (379) Tự mình hãy kiểm soát mình Tự mình dò xét chân thành bản thân Tự mình giác tỉnh canh phòng Tỳ Kheo sẽ sống vô cùng an vui. (380) Tự mình bảo vệ bản thân Tự mình nương tựa chẳng cần nhờ ai, Vậy nên kiềm chế thân người Như là chàng lái buôn ngồi ngựa hay Lo kiềm chế ngựa luôn tay. (381) Tỳ Kheo hoan hỷ bản thân Tin theo Phật pháp với tâm chân thành Sẽ mau đạt cảnh an lành Thân tâm phiền não sớm thanh tịnh liền. (382) Tỳ Kheo tuy trẻ tuổi thôi Nhưng mà Phật pháp tu thời siêng năng Sẽ là ánh sáng huy hoàng Rạng soi toàn cõi thế gian mịt mờ Như trăng ra khỏi mây mù.
26. PHẨM BÀ LA MÔN (*) (*) BÀ LA MÔN: Tiếng chỉ chung người đạo hạnh thanh tịnh chứ không theo nghĩa thông thường để chỉ giai cấp đạo sĩ Bà La Môn. (383) Bà La Môn dũng cảm lên Đoạn trừ ái dục lụy phiền cho nhanh Một khi thấu hiểu thân mình Là do ngũ uẩn tạo thành mà thôi Thân mau tận diệt rã rời Các người liền thấy được nơi Niết Bàn. (384) Chính nhờ hai pháp tu thiền Ngưng lại, quan sát, xét xem mọi bề Bà La Môn đến bờ kia Bao nhiêu ràng buộc dứt lìa tiêu tan Do nơi trí tuệ rỡ ràng. (385) Không bờ này với lục căn, Cũng không ôm giữ lục trần bờ kia Hai bờ mau chóng thoát ly Buông cho phiền não trôi đi nhạt nhòa Buộc ràng dục vọng lìa xa Như Lai gọi họ là Bà La Môn. (386) Siêng năng ẩn dật tu thiền Nhiễm ô dứt bỏ, não phiền buông trôi Tu tâm nhiệm vụ xong xuôi Mục tiêu tối thượng tuyệt vời đạt nhanh Bà La Môn thật xứng danh! (387) Mặt trời chiếu sáng ban ngày Mặt trăng đêm xuống tỏa đầy ánh quang Gươm đao, nhung giáp huy hoàng Trận tiền chiếu sáng rỡ ràng cho Vua Bà La Môn vốn từ xưa Hào quang chiếu sáng khi tu hành thiền, Nhưng hào quang Phật vô biên Ngày đêm chiếu sáng khắp miền nhân gian. (388) Người mà nghiệp ác dứt xa Xứng danh tên gọi là Bà La Môn Người mà an tịnh luôn luôn Xứng danh tên gọi Sa Môn tu hành, Người mà ô nhiễm diệt nhanh Mới là một bậc thuần thành xuất gia. (389) Chớ nên đánh Bà La Môn! Bà La Môn chớ nổi sân cùng người! Đánh người xấu hổ một hai, Nếu người bị đánh giận hoài không nguôi Nổi cơn sân hận mãi thôi Mới là hổ thẹn gấp mười lần hơn. (390) Bà La Môn chẳng hận thù Lợi này không nhỏ từ xưa vậy rồi Khi mà luyến ái đã rời Khi mà tâm muốn hại người đã yên Mới mong diệt hết não phiền Và khi đó mới xa miền khổ đau. (391) Người không tạo nghiệp ác chi Hành vi, lời nói, nghĩ suy đúng đường, Khi thân, khẩu, ý đàng hoàng Tự mình chế ngự, sẽ mang tốt lành Bà La Môn thật xứng danh! (392) Ai mà hướng dẫn cho ta Hiểu thông giáo lý Phật Đà cao xa Ta nên kính lễ thiết tha Như người thờ lửa dòng Bà La Môn (*) Thành tâm kính lễ lửa thần. (*) BÀ LA MÔN: ở đây, riêng trong câu này, chỉ giáo đồ Bà La Môn. (393) Mệnh danh là Bà La Môn Nào vì bện tóc ở luôn trên đầu Nào vì chủng tộc mình đâu Cũng không vì đã dựa vào nơi sinh, Riêng ai hiểu biết thật tình "Bốn Điều Chân Lý" tâm thành nhận ra Tinh thông "Chánh Pháp" Phật Đà Và luôn thanh tịnh, là Bà La Môn (394) Kẻ ngu bện tóc trên đầu Da dê may áo mặc đâu ích gì, Lòng đầy tham dục chưa lìa Điểm trang ngoài mặt làm chi cho thừa. (395) Ai tuy áo vá tầm thường Ốm gầy đến lộ gân xương thân hình Tu thiền rừng vắng một mình Bà La Môn gọi xứng danh vô cùng. (396) Không vì do mẹ sinh ra Một người được gọi là Bà La Môn Nếu còn phiền não trong tâm Thì người chỉ được gọi bằng tên suông, Ai mà chướng ngại dứt luôn Chẳng còn luyến ái vấn vương tâm mình Bà La Môn mới xứng danh. (397) Ai mà dứt hết não phiền Từng phen lèo lái, xích xiềng thân ta Bao cơn sợ hãi vượt qua Chẳng còn dính mắc, lìa xa buộc ràng Bà La Môn xứng tên vàng. (398) Bỏ đai da sân hận đi Bỏ cương luyến ái chớ hề vấn vương Bỏ dây tà kiến lầm đường Bỏ đồ phụ thuộc buộc ràng quẩn quanh Bỏ đi cây trục vô minh "Bốn Điều Chân Lý" thật tình hiểu ra Con người giác ngộ tiến xa Xứng danh tên gọi là Bà La Môn. (399) Ai không tức giận với người Chịu lời khiển trách, đòn roi, phạt hình Lấy điều nhẫn nhục lặng thinh Làm quân lực bảo vệ mình một bên Bà La Môn thật xứng tên. (400) Ai không nóng giận với người Chu toàn bổn phận, sống đời trang nghiêm Không tham ái, biết tự kiềm Xác thân hiện tại trở nên cuối cùng Luân hồi sinh tử chẳng còn Bà La Môn gọi tên không sai gì. (401) Người mà ái dục thoát ly Không còn đắm nhiễm chút gì dài lâu Tựa như giọt nước trôi mau Chẳng còn dính lại trên tàu lá sen Hay hột cải đặt đầu kim Không còn dính lại ở trên được nào, Bà La Môn xứng danh sao! (402) Ai tu ở thế gian này Tự mình giác ngộ được ngay đạo mầu Diệt trừ hết mọi khổ đau Thân tâm nặng gánh bỏ mau bên đường Để rồi siêu thoát nhẹ nhàng Bà La Môn thật vô vàn xứng danh. (403) Người nào trí tuệ sâu xa Nhận chân đường chánh, nẻo tà phân minh Mục tiêu tối thượng đạt thành Bà La Môn thật xứng danh vô cùng. (404) Ai mà không thích kết thân Với người thế tục hay hàng xuất gia Lang thang đơn độc, không nhà Không còn ham muốn thiết tha dục tình Bà La Môn thật xứng danh. (405) Ai không dao gậy bạo hành Trong khi tiếp xúc chúng sinh ở đời Dù người mạnh, yếu vậy thôi Không gây thương tổn hay đòi sát sinh Bà La Môn thật xứng danh. (406) Tỏ ra thân thiết chân tình Giữa người thù nghịch quanh mình gần xa, Tỏ ra thiện chí ôn hòa Với người tính khí thật là hung hăng, Không còn luyến ái vương mang Bên người cố chấp buộc ràng vây quanh, Bà La Môn thật xứng danh. (407) Người mà phủi sạch tham lam Và bao sân hận, kiêu căng, tỵ hiềm Không còn bám lại gây phiền, Tựa như hột cải đặt trên kim này Mũi kim giữ cải khó thay, Bà La Môn thật xứng ngay tên người. (408) Nói lời êm dịu, ôn hòa Lại thêm lợi ích, thật thà mãi thôi Không hề xúc phạm đến ai Bà La Môn gọi tên người xứng sao! (409) Thế gian hễ cứ một ai Không hề lấy vật mà người không cho Dài hay ngắn, nhỏ hay to Dù tốt hay xấu, dù hư hay lành Bà La Môn thật xứng danh. (410) Dù đời này hay đời sau Người không dục vọng khát khao chút gì Dễ dàng siêu thoát mọi bề Bà La Môn gọi tên thì xứng sao. (411) Người nào tham ái dứt luôn Do nhờ có trí không còn nghi nan Đã mau chứng ngộ đạo vàng Niềm vui bất tử Niết Bàn tiến nhanh Bà La Môn thật xứng danh. (412) Những người sống ở đời này Hai điều thiện, ác vượt ngay qua rồi Chẳng còn ràng buộc tâm người Chẳng còn phiền muộn rối bời vây quanh Không ô nhiễm, rất tịnh thanh Bà La Môn thật xứng danh gọi người. (413) Người nhơ bẩn phủi sạch rồi Như trăng vằng vặc sáng ngời trong đêm Rất thanh tịnh, rất lặng yên Diệt trừ ái dục quẩn bên hại mình Bà Là Môn thật xứng danh. (414) Vũng lầy tham ái tránh xa Con đường dục vọng vượt qua được rồi, Si mê u tối đã rời Thoát ra khỏi biển luân hồi cuồng quay, Bờ kia thiền định sang ngay, Rũ mau nghi hoặc vương đầy trước kia Người không bám víu điều chi Dặm trường hoàn tất nẻo đi Niết Bàn Bà La Môn xứng tên vàng. (415) Ở trên cõi thế gian này Người nào dục lạc bỏ ngay chẳng màng Khước từ đời sống trần gian Lìa nơi nhà cửa, nhập hàng xuất gia Ngăn dục lạc tái sinh ra Như Lai gọi họ là Bà La Môn. (416) Ở trên cõi thế gian này Người nào ái dục bỏ ngay chẳng màng Khước từ đời sống trần gian Lìa nơi nhà cửa, nhập hàng xuất gia Ngăn ái dục tái sinh ra Như Lai gọi họ là Bà La Môn. (417) Xa lìa trói buộc nhân gian, Vượt qua trói buộc trên hàng trời cao, Buộc ràng giải thoát hết mau Bà La Môn thật tên đâu xứng bằng. (418) Bỏ điều ưa ghét một bên Nhiễm ô chẳng vướng, thản nhiên nhìn đời Thế gian ngũ uẩn thắng rồi Kiên trì, cố gắng, con người đáng khen Bà La Môn thật xứng tên. (419) Người nào hiểu rõ chúng sinh Sinh ra, hoại diệt quẩn quanh thế nào Để rồi khéo vượt qua mau Một khi giác ngộ, xa đâu Niết Bàn Bà La Môn xứng tên vàng. (420) Ai mà sau lúc qua đời Dù chư thiên hoặc loài người khắp nơi Hay chúng sinh ở cõi trời Không hay biết họ về nơi chốn nào, Họ là bậc đáng tự hào Nhiễm ô, dục vọng diệt bao lâu rồi Chẳng còn sinh tử luân hồi Bà La Môn xứng tên người biết bao! (421) Người không bám víu vật chi Dù trong quá khứ hay về tương lai Hoặc trong hiện tại lúc này Chẳng ham nắm giữ trong tay chút gì Bà La Môn xứng tên chi. (422) Như trâu dũng mãnh đầu đàn Chẳng hề sợ hãi trong tâm điều gì Anh hùng, cao thượng kể chi Bao nhiêu dục vọng xấu kia đã rời Rửa đi ô nhiễm sạch rồi Sáng bừng giác ngộ hướng nơi Niết Bàn Bà La Môn xứng tên vàng. (423) Thánh hiền không chỉ thấy rành Cuộc đời quá khứ của mình mà thôi, Thấy thêm nhàn nhã cảnh trời Thấy luôn cõi khổ nơi nơi đọa đầy, Tử sinh chấm dứt đời này, Tự mình cải tiến được ngay cho mình Nhờ vào trí tuệ tinh anh Trọn đời đạo hạnh tốt lành thiêng liêng Bao nhiêu dục vọng dứt liền Bà La Môn thật xứng tên vô cùng. |