BuddhaSasanaHome Page
This document is written in Vietnamese, with Unicode Times font
Tìm hiá»u Ãạo Pháºt
Maha Thongkham Medivongs
Chương 4
Pháºt Giáo Äá»i vá»i Cư-SÄ© và Ngưá»i Ãá»i.
NÆ¡i Äây tôi muá»n nói thế nà o là ngưá»i Cư-SÄ©, và ngưá»i Äá»i.
1. Tiếng "Cư-sÄ©" là tiếng thưá»ng dùng trong Pháºt giáo chá» nguá»i Äã tá»± phát nguyá»n tu hà nh theo Pháºt giáo và Äã thá» trì Tam qui và NgÅ© giá»i. Tiếng nà y thông dụng như tiếng gá»i Pháºt tá» hiá»n nay.
2. Tiếng "Ngưá»i Äá»i" Äây là ngưá»i không phải chánh thức là Äá» tá» Pháºt, nhưng là ngưá»i nghiên cứu Pháºt giáo hay không chÄng nữa cÅ©ng có thá» thá»±c hà nh theo lá»i cá»§a Ngà i chá» dạy. Ãức Thế Tôn không dạy riêng cho Äá» tá» Ngà i, mà Ngà i dạy chung cho tất cả chúng sanh. Pháºt giáo và như mặt Trá»i soi sáng chung cho nhân loại, chá» không soi riêng cho má»t nhóm ngưá»i hay má»t cá nhân nà o cả.
Bao giá» ngưá»i Äá»i còn Äau khá» là Pháºt giáo còn cá»§a con ngưá»i, còn hợp thá»i, hợp cảnh. NghÄ©a là Pháºt giáo là má»t phương pháp, má»t giáo lý chân thà nh Äá» dụi tắt Phiá»n não Äang ngùn ngụt cháy trong lòng ngưá»i.
Ngưá»i trong Äá»i nà y hằng bá» Äau khá», vì Phiá»n não do tham lam, sân háºn và si mê. Ngưá»i gần vá»i sá»± khá» nhứt là ngưá»i tại gia cư sÄ©, nghÄ©a thông thưá»ng là ngưá»i còn nặng gánh gia-Äình, còn phải tranh già nh danh lợi v.v... Vì ngưá»i phải nuôi nhiá»u miá»ng Än, nhiá»u thân mặc Äá» nên phải cạnh tranh mạnh, vì cạnh tranh nhau vì quyá»n lợi nên thưá»ng sanh oán thù, oan trái, Ãt nhứt cÅ©ng có sá»± ganh tá», nên trên Äá»i thưá»ng xảy ra những viá»c bất hạnh cho con ngưá»i. Vì lòng tham lam quá nhiá»u, nên dùng Äá»§ phương thế Äá» chiếm Äoạt, già nh giá»±t vá» mình, nên má»i có oán thù từ ngà y nà y sang ngà y khác, kiếp nà y sang kiếp khác. Vì váºy, nên má»i có má»t Äấng cao cả nhứt Äá»i, là Ãức Chánh Ãẳng Chánh giác tìm ra ÄÆ°á»£c ÄÆ°á»ng lá»i, dạy ngưá»i giải thoát khá»i oan trái triá»n miên ấy. Ngà i biết chúng sanh khá» vì lý do nà o, chúng sanh thưá»ng bá» oán thù, oan trái và khá» vì nguyên nhân nà o.
Ngà i biết mặc dầu chúng sanh biết khá» nhưng không tà i nà o bá» cái khỠấy ÄÆ°á»£c. Nên Ngà i má»i dạy Äến 8 muôn bá»n ngà n Pháp môn Äá» chúng sanh tùy hoà n cảnh, trưá»ng hợp cá»§a mình mà hà nh theo, Äá» Äỡ khá» Äi má»t phần nà o. Vì váºy, nên trong Pháºt giáo chia ra là m hai hạng ngưá»i là :
1. "Tại gia Cư SÄ©": hạng ngưá»i nà y là hạng còn có gia Äình, vợ con, sá»ng trong xã há»i cạnh tranh vá»i nhau Äá» già nh sá»± sá»ng còn.
2. "Ngưá»i xuất gia": là ngưá»i thoát tục, ngưá»i không còn lo gì hÆ¡n là trau dá»i Äức hạnh, Äá» mau giải thoát khá»i phiá»n não. Ngưá»i xuất gia là ngưá»i dứt bá» cả những gì mà ngưá»i Äá»i có. Vì váºy, ngưá»i xuất gia có cái mà ngưá»i tại gia không thá» có ÄÆ°á»£c. Có thá» nói má»t cách khác là ngưá»i sá»ng ngoà i xã há»i cạnh tranh già nh lấy cái sá»ng.
Trong Chương 4 nà y, tôi chá» nói riêng vá» ngưá»i còn nặng gánh gia Äình. Còn vá» phần các vá» xuất gia thì xin giải Chương sau.
Như chúng ta biết rằng Ãức Pháºt là Äấng Vô thượng Y-vương. Ngà i chá»a ÄÆ°á»£c những bá»nh nan y là bá»nh phiá»n não. Ngà i dạy nguá»i xuất gia hà nh má»t cách khác hÆ¡n ngưá»i Cư SÄ©.
Ãức Pháºt dạy ngưá»i tại gia cư sÄ© có bá»n Äiá»u an vui là :
1. Sá»± an vui vì có tiá»n cá»§a.
2. Sá»± an vui vì biết cách xá» dụng tiá»n cá»§a.
3. Sự an vui vì không có nợ.
4. Sá»± an vui vì không có phạm tá»i Äá»i vá»i luáºt lá» hiá»n hà nh.Ngưá»i ai cÅ©ng biết bá»n Äiá»u ấy, nhưng biết là má»t lẽ, mà tìm cho ÄÆ°á»£c sá»± an vui là má»t lẽ khác. Lắm ngưá»i tìm sá»± an vui sai vá»i ÄÆ°á»ng lá»i, Äó cÅ©ng là má»t nguyên nhân Äem tá»i lá»i Äến.
Ãức Thế Tôn biết ngưá»i tại gia cư sÄ© không thá» tránh khá»i nhiá»u tai hại, nên Ngà i dạy ngưá»i tại gia cư sÄ© phải hà nh theo bá»n pháp gá»i là Ditthadhammikatthapayojana. Pháp là m cho ÄÆ°á»£c kết quả mỹ-mãn hiá»n tại nà y. Theo Pháºt dạy ngưá»i hà nh theo 4 phần ấy sẽ ÄÆ°á»£c kết quả an vui là m viá»c gì cÅ©ng không bao giá» thất bại.
Pháp thứ nhứt: Utthãnasampadã
Siêng nÄng là m viá»c. Ngưá»i thưá»ng là m viá»c gì không thà nh tá»±u mỹ mãn nguyên nhân bá»i lưá»i biếng. Còn ngưá»i là m ÄÆ°á»£c kết quả là nhá» sá»± siêng nÄng. Lưá»i biếng là má»t phiá»n não ngÄn chặn sá»± tiếng hóa cá»§a con ngưá»i.
Phạm ngữ tiếng Uthãna nghÄ©a là siêng nÄng. Còn có ý rá»ng hÆ¡n là từ từ là m viá»c hoà i không xao lãng, khi mà viá»c là m ấy chưa thà nh tá»±u. Giải rá»ng ra như váºy Äá» biết thêm rằng: Có ngưá»i khi là m viá»c gì má»i bắt Äầu là m viá»c tháºt hÄng hái, nhưng ÄÆ°á»£c má»t lúc lại bá» viá»c ấy Äi, ngưá»i là m viá»c như thế không gá»i là siêng nÄng ÄÆ°á»£c, vì siêng nÄng không bao giá» bá» dá» viá»c là m. Ngưá»i lưá»i biếng là ngưá»i không thá» là m viá»c gì khéo léo ÄÆ°á»£c; nếu viá»c là m không khéo thì tức nhiên không thu tháºp ÄÆ°á»£c lợi tức y như ý muá»n. Sá»± tháºt trên Äá»i nầy không viá»c gì quá sức mình, nhưng tiếc rằng: Ngưá»i không chà công Äá» há»c hay là m cho tháºt chu Äáo thôi.
NÆ¡i Äây tôi xin nhắc tÃch nói vá» tai hại cá»§a sá»± lưá»i biếng ÄÆ°á»£c nghe rằng: NÆ¡i trưá»ng cá»§a má»t vá» giáo sư Disapamokkha là nÆ¡i có nhiá»u há»c sinh giá»i, những há»c sinh ấy toà n là ngưá»i siêng nÄng há»c táºp. Chá» có má»t cáºu lưá»i biếng, bá» há»c hà nh chá» biết ngá»§ mà thôi. Ãng giáo sư dạy rằng: Ngưá»i lưá»i biếng lắm, có ngà y ngươi sẽ bá» tai nạn mù lòa.
Thưá»ng há»c sinh Äến há»c, á» trá» nhà thầy, má»i ngưá»i Äá»u phải là m viá»c nhà thầy như con trong nhà . Các trò ấy chia phiên nhau kẻ giã gạo, ngưá»i xách nưá»c... Ngà y ná» ngưá»i há»c trò lưá»i biếng nhất ấy, tá»i phiên Äi Äá»n cá»§i. Nhiá»u trò và o rừng mạnh ai nấy lo. Cáºu lưá»i biếng ấy, thấy có má»t bụi cây khô. Cáºu nghá»: Ta ngá»§ má»t giấc, khi thức dáºy chá» cần chặt lùm cây nầy Äem vá» là Äá»§, tá»i gì phải kiếm cho nhá»c xác. Cáºu ta nằm ngá»§ nÆ¡i ấy. Những cáºu khác Äá»n cá»§i bó lại xong rá»§ nhau vá», thấy thiếu má»t ngưá»i rá»§ nhau Äi tìm; thấy cáºu ấy Äang ngá»§ say, kêu dáºy và bảo; Chiá»u tá»i rá»i mà còn ngá»§ Äây sao? Thấy các bạn Äá»u có cá»§i rá»i còn mình chưa có que nà o, cáºu láºt Äáºt kéo cà nh cây khô. Vì vô ý và láºt Äáºt nên má»t nhánh cây Äâm và o Äôi mắt bá» mù lòa theo lá»i tiên tri cá»§a thầy.
Sá»± lưá»i biếng thưá»ng Äem tai nạn lại, Ãt nhất là hao tá»n cá»§a cải, còn nặng hÆ¡n là hại thân như cáºu há»c sinh lưá»i biếng kia váºy. Ngưá»i lưá»i biếng là ngưá»i thưá»ng tá»± dá»i mình. Như tá»± bảo còn sá»m lắm nghá» chút rá»i hãy là m viá»c; Äây là phiá»n não cám dá» mình mà mình không hay biết chi hết. NÆ¡i Äây tôi xin nhắc lại sáu lý do thưá»ng cám dá» con ngưá»i lưá»i biếng là :
a. Atisitam: lạnh quá là m viá»c không ÄÆ°á»£c.
b. Ati unham: nóng quá là m viá»c không ÄÆ°á»£c.
c. Atisayam: muá»n quá là m không ÄÆ°á»£c
d. Atipato: sá»m quá là m viá»c không ÄÆ°á»£c.
e. Atichato: Äói quá là m viá»c không ÄÆ°á»£c.
f. Atipipasito: khát quá là m viá»c không ÄÆ°á»£c.Ngưá»i thưá»ng viá»n lấy những lý do trên mà nghá» không chá»u là m viá»c. Ngưá»i muá»n thắng ÄÆ°á»£c bá»nh lưá»i biếng thì phải có trà nhá» kiá»m soát tâm coi tâm có bá» những Äiá»u Äã ká» trên ngá»± trá» hay không. Phải có Trà tuá» suy nghÄ© thấy cái hại cá»§a sá»± lưá»i biếng. Xem coi viá»c là m cá»§a mình Äã Äến mức Äá» nà o không bá» qua thá»i giá» quà báo cá»§a mình. Ngưá»i phải biết quả báo cá»§a sá»± siêng nÄng.
Quả báo cá»§a sá»± siêng nÄng có 5:
a. Viá»c là m sẽ ÄÆ°á»£c kết quả mỹ mãn như ý.
b. ÃÆ°á»£c lợi tức nhiá»u như ý muá»n.
c. Là m cho gia Äình ÄÆ°á»£c an vui Äầm ấm, vì có Äá»§ lợi tức chi dụng trong gia Äình.
d. Là m viá»c vá»i vá» chá»§ nhân nà o, dầu khó tÃnh Äến Äâu cÅ©ng ÄÆ°á»£c ngưá»i chá»§ nhân ấy trá»ng dụng; thương mến. Sá» dÄ© ngưá»i chá»§ khó tÃnh vì ngưá»i giúp viá»c không là m vừa lòng há», nếu Äã là m Äúng vá»i mức Äá» cá»§a chá»§ nhân thì há» yêu mến ngay.
e. Ngưá»i siêng nÄng là ngưá»i có phép huyá»n diá»u là ỠÄâu, là m viá»c gì cÅ©ng thà nh công và ngưá»i thương mến.NÆ¡i Äây tôi xin nhắc lại chuyá»n cá»§a ngưá»i siêng nÄng Äem lợi Ãch Äến cho mình, và cho ngưá»i cùng cá»ng tác vá»i mình.
Khi Ãức Thế-tôn còn tại thế có má»t thầy Tỳ-khưu tu-hà nh rất tinh-tấn. Nhưng thầy thấy không Äắc ÄÆ°á»£c Äạo quả hết, thầy lấy là m nản lòng, muá»n hoà n-tục. Các vá» Tỳ-khưu bạn cá»§a thầy biết ý Äá»nh ấy má»i ÄÆ°a thầy và o hầu Pháºt. Và bạch những sá»± mong ưá»c cá»§a thầy Tỳ-khưu trẻ tuá»i ấy.
Ãức Thế-tôn má»i phán há»i: Nầy thầy Tỳ-khưu viá»c ấy có tháºt váºy không?
Thầy Tỳ-khưu trẻ tuá»i Äáp: Bạch Äức Thế-tôn có tháºt váºy.
Ãức Thế-tôn dạy: Ãoà n ngưá»i Äi trong Sa-mạc khi xưa thiếu nưá»c uá»ng nhá» ngưá»i mà sá»ng, và ra khá»i Sa-mạc. Tại sao, hôm nay ngưá»i ÄÆ°á»£c há»c pháp giải-thoát vá»i Như-Lai mà không lo tu-hà nh, mau thoát khá»i vòng thá»ng khá».
Các thầy Tỳ-khưu yêu cầu Ãức Thế-tôn thuyết lại chuyá»n xưa.
Ãức Thế-tôn dạy: Lúc quá khứ có má»t Äoà n xe Äi buôn phải Äi ngang qua bãi Sa-mạc, không may ngưá»i hưá»ng Äạo Äá» Äoà n xe Äi lạc ÄÆ°á»ng. Thưá»ng xe Äi trong Sa-mạc vì chá» Äá» nhiá»u nên Äem nưá»c chá» Äá»§ dùng trong thá»i hạn những ngà y trong Sa-mạc thôi. Nưá»c quà hÆ¡n và ng Äá»i vá»i ngưá»i Äi trong Sa-mạc. Vì Äi lạc ÄÆ°á»ng nên nưá»c Äem theo không Äá»§ dùng.
Ngưá»i hưá»ng-Äạo tìm ra ÄÆ°á»£c má»t nÆ¡i có mạch nưá»c, nên má»i dạy ngưá»i Äà o nÆ¡i ấy. Trong ấy có ngưá»i thanh-niên rất hÄng-hái là m viá»c không biết má»t. Nhưng khi Äà o xuá»ng sâu, gặp phải má»t tảng Äá cháºn ngang, ngưá»i ai ai cÅ©ng thất vá»ng, nhứt là ngưá»i thanh-niên ấy. Ãng hưá»ng-Äạo má»i xuá»ng nghiêng tai nghe có tiếng nưá»c chảy, ông liá»n bảo ngưá»i thanh-niên ấy rằng: Nầy con thân mến Æ¡i, con nên cá» gắng thêm lên và phải phá vỡ phiến Äá nầy là có nưá»c; vì nưá»c á» phÃa dưá»i phiến Äá nầy. Ngưá»i có kiên chà không thá»i chuyá»n sẽ ÄÆ°á»£c kết quả mỹ mãn.
Ngưá»i thanh-niên ấy vâng lá»i phá vỡ phiến Äá ấy, nưá»c trà o lên, ngưá»i ngưá»i Äá»u lấy là m vui mừng tắm rá»a và lấy nưá»c Äầy Äá»§ ra Äi Äến nÆ¡i an-toà n. Những ngưá»i ấy ra khá»i Sa-mạc nhá» có sá»± cá» gắng cá»§a ngưá»i thanh-niên ấy.
Ãức Thế-tôn dạy, ngưá»i Hưá»ng-Äạo ấy chÃnh là tiá»n-thân cá»§a Ãức Pháºt, còn ngưá»i thanh niên kia là thầy Tỳ-khưu hiá»n nay.
Ãức Thế-tôn dạy: Nầy Thầy Tỳ-khưu, nhá» có sá»± cá» gắng cá»§a ngươi trong khi ấy mà Äoà n ngưá»i thoát khá», tại sao hôm nay ngươi lại bá» sá»± cá» gắng Äem sá»± lợi Ãch Äến cho bản thân ngươi.
Chá» nghe qua câu nhắc nhỠấy mà Ãng Tỳ-khưu trẻ tuá»i tinh tấn tu táºp, Äắc Thánh-quả.
TÃch nầy nhắc cho ta thấy không nên lưá»i biếng chá»u thua phiá»n-não, Äôi khi công chuyá»n sắp thà nh tá»±u nhưng ta thiếu sá»± cá» gắng nên lại không thà nh-tá»±u, như ngưá»i thanh-niên thá»i chà vì phiến Äá mà bá» cuá»c. Nếu không gặp ngưá»i hưá»ng Äạo tà i kia thì Äã phi công và Äoà n ngưá»i phải chết trong bãi Sa-mạc.
Pháp thứ nhì: Arakkhasampada.
Cá» giữ cá»§a Äã tìm ÄÆ°á»£c. Sá»± cá» gắng giữ Äây có nghÄ©a là : Giữ công viá»c là m cá»§a mình Äang là m cho chu Äáo. Giữ gìn cá»§a cải mà mình Äã có do nhá» viá»c là m siêng nÄng cá»§a mình. Ngưá»i có cá»§a còn phải siêng nÄng chÄm sóc không cho hư-hoại vì má»i Än, hay chảy trôi, hoặc bá» trá»m cưá»p v.v....
Pháp thứ ba: Kalayanamittata
Tư cách ngưá»i có bạn là nh. Phạn-ngữ dùng tiếng Mitta (bạn) ấy do tiếng Metta nghÄ©a là Từ, ý nói ngưá»i gá»i là bạn thì thương yêu nhau giúp Äỡ nhau táºn tình do nÆ¡i lòng Từ.
Sá»± thân-cáºn là má»t Äiá»u rất quan-trá»ng và rất nguy-hiá»m cho mình, nếu mình không biết rõ ÄÆ°á»£c ngưá»i ấy là ngưá»i có thà nh-tÃch thế nà o. Nếu gặp ngưá»i bạn thà nh tÃch bất hảo thì mình cÅ©ng bỠảnh hưá»ng ấy. Khi có bạn không là nh thì bá»±c TrÃ-thức sẽ không thÃch giao-thiá»p vá»i ta, và các Ngà i biết ngưá»i bạn cá»§a ta chẳng tá»t, Äó là ảnh hưá»ng cá»§a bạn.
Có bá»n hạng bạn không nên gần:
a. Annadattuharo: Ngưá»i nà o chá» biết lo lợi Ãch riêng cho mình, không nghÄ© và lo cho bạn.
b. Vaciparamo: Bạn nà o chá» biết nói tá»t ngoà i miá»ng thôi.
c. Anupiyabhani: Ngưá»i bạn nà o chá» biết xua ná»nh theo thôi.
d. Apayasahayo: Ngưá»i nà o thưá»ng dắt dẫn mình Äi tá»i ÄÆ°á»ng trụy lạc như cá» bạc, rượu trà , Äà ng Äiếm.Ngưá»i bạn nên thân cáºn có 7 pháp:
a. Duddadam dadati: Cho váºt mà ngưá»i khó cho ÄÆ°á»£c. à nói Ngưá»i bạn ấy có thá» cho Äá» quý giá mà không ai có thá» cho ÄÆ°á»£c.
b. Dukaram Karoti: Là m viá»c mà ngưá»i khác không thá» cho ÄÆ°á»£c, ý nói Ngưá»i bạn ấy hết lòng giúp viá»c cho bạn mình, không ná» khó khÄn cá»±c nhá»c.
c. Dukkharam Khamati: Nhẫn nại vá»i viá»c là m hay lý do nà o khác mà ngưá»i khác không thá» nhẫn nại ÄÆ°á»£c; ý nói ngưá»i bạn ấy nhẫn nại má»i viá»c và tất cả những lá»i nói nà o mà bạn mình lỡ nói nặng khi nóng giáºn.
d. Guyhamassa arikaroti: Chá» bảo sá»± Bà máºt cho bạn. à nói biết bạn mình không biết bà máºt quan trá»ng gì sắp xảy Äến, nên chá» cho biết Äá» tránh xa những Äiá»u tai hại, giữ mình.
e. Guyhamassa pariguhati: Che dấu sá»± bà máºt cá»§a bạn. à nói không bao giá» nói chuyá»n bà máºt cá»§a bạn mình cho ai biết.
f. Apadasu na jahatu: Không bá» bạn khi có tai nạn hay sá»± bá» hao tà i sản. à nói luôn luôn giúp Äỡ hy sinh cho bạn khi bạn bá» tai nạn hay suy sụp.
g. Khila nati manneti: Không khinh bá» bạn khi bạn bá» thất váºn nghèo khó. à nói dầu bạn có bá» tai-nạn trá» nên nghèo khó cÅ©ng không bao giá» bá».Bạn nà o có những hạnh cao quà như váºy nên giao-thiá»p, còn ngưá»i có những Äiá»u xấu nên xa lánh, vì gần bạn nà o cÅ©ng bỠảnh hưá»ng cá»§a ngưá»i bạn ấy.
Chẳng những ngưá»i ta phải bỠảnh hưá»ng cá»§a bạn mà thôi, khi con thú gần vá»i ngưá»i Thiá»n, Ãc cÅ©ng bỠảnh hưá»ng ấy.
Có tÃch trong Túc sanh truyá»n như vầy:
Lúc quá khứ có con tượng tên Mahilaramukha hình dáng rất Äẹp, tánh tình thuần háºu, là tượng quà cá»§a Ãức vua Brahmadatta. Ngà i ngá»± Äi nÆ¡i nà o Äá»u dùng tượng ấy. Khi á» trong thà nh thì rất hiá»n mà khi ra tráºn thì tháºt là dÅ©ng mãnh, nhà vua rất là yêu chuá»ng.
Nhằm lúc thanh bình, nên tượng tráºn không dùng Äến. Ãứa vua dạy ÄÆ°a Äi á» nÆ¡i xa kinh Äô nÆ¡i vắng vẻ. NÆ¡i chuá»ng tượng ấy thưá»ng có bá»n trá»m cưá»p, côn Äá» Äến Äó chia cá»§a Äã cưá»p giá»±t ÄÆ°á»£c, vì nÆ¡i ấy Ãt ngưá»i Äến. Bá»n chúng chia không Äá»ng nhau, nên sanh chuyá»n cãi vã và giết hại nhau hằng ngà y. Tượng tráºn thấy cảnh ấy hằng ngà y là m cho tâm nó ná»i cÆ¡n hung bạo, không tùng phục ngưá»i Quản tượng. Ngưá»i quản tượng má»i Äem chuyá»n ấy tâu cho Ãức Vua rõ.
Ãức vua liá»n cho má»t vá» Ãại thần, ngưá»i thông hiá»u má»i viá»c Äến nÆ¡i ấy xem coi, vì lý do gì mà tượng trá» nên hung hÄng như váºy. Vá» Äại thần Äến xem, biết ngay tượng ấy bá» cảnh hung ác kia chi phá»i, và Äã thâm nhiá» m. Ngà i liá»n vá» thuáºt rõ những cảnh ấy cho Ãức vua hiá»u. Ngà i tâu: Tâu Ãại vương, sá» dÄ© tượng ấy trá» nên hung dữ vì thấy sá»± giết chóc gây gá» hằng ngà y, nó tưá»ng rằng Ngưá»i dạy nó, nên trá» nên hung ác như váºy. Nếu muá»n chúng trá» nên hiá»n như trưá»c nên Äá» các báºc tu hà nh Äến á» nÆ¡i ấy. Quà Ngà i Äà m Äạo vá» Äạo Äức và nói nÄng lá» Äá» chúng sẽ noi theo gương ấy trá» nên hiá»n như xưa.
Nhà vua xuá»ng chiếu, thá»±c hà nh theo lá»i vá» Ãại thần ấy. Tháºt vá» sau Tượng ấy trá» nên thuần, không còn hung dữ nữa.
Túc sanh truyá»n nà y chá» cho thấy gần kẻ ác trá» nên ngưá»i ác như tượng ấy. Váºy, Thế-tôn dạy, vá» Ãại-Thần ấy chÃnh là tiá»n thân cá»§a Ngà i. Và Ngà i dạy: Thân cáºn vá»i kẻ ác thì khó tránh khá»i nhiá» m Äá»c.
Chúng ta là con ngưá»i, gần hạng nà o còn mau nhiá» m thói ấy hÆ¡n loà i thú. Tại sao? Vì con ngưá»i sá»ng bằng tình cảm, khi ngưá»i ta Äá»i vá»i mình cách nà o, thì mình phải trả lại như cách ấy, và nhứt là sợ mÃch lòng bạn, nên Äi theo lá»i bạn kêu gá»i. Vì lý do ká» trên ngưá»i cà ng bá» nhiá» m mau hÆ¡n.
Ngưá»i nên chá»n bạn nà o có bá»n Äức tánh sau Äây thân cáºn thì sẽ ÄÆ°á»£c an-vui trong kiếp nầy và Äá»i vá»-lai. Bá»n Äức tÃnh ấy là :
1. Saddha: Ãức tin. Ngưá»i có Ãức tin là ngưá»i tin tá»i phưá»c mà mình Äã là m Äá» trả quả cho mình. Vì váºy ngưá»i ấy không bao giá» dám là m ác; ngưá»i không dám là m ác, thì không bao giá» rá»§ ngưá»i bạn là m tá»i. Ãây là Äức tÃnh là nh mà ta có thá» chá»n ngưá»i là m bạn ÄÆ°á»£c.
2. Sila: Có giá»i Äức. Ngưá»i có Thân không phạm và o tá»i sát-sanh, trá»m cắp, tà dâm; Khẩu không phạm và o tá»i nói dá»i, nói Äâm-thá»c, nói lá»i vô Ãch; chá»i rá»§a mắng nhiếc kẻ khác; à không nghÄ© sá»± oán-thù, tham-lam, Tà -kiến. Ãây là Äức là nh cá»§a ngưá»i Thiá»n, chúng ta nên là m bạn vá»i ngưá»i ấy.
3. Caga: Dứt bá». Có nghÄ©a là Äem cá»§a mình ra giúp Äỡ ngưá»i khi bá» tai nạn. Hay cÅ©ng có nghÄ©a là dứt bá» tá»i lá»i trong Tâm mình, mà cÅ©ng vui lòng há»-xả, bá» những Äiá»u gì mà ngưá»i Äã là m cho mình khá».
4. Panna: TrÃ-tuá». Ngưá»i sáng suá»t trong má»i trưá»ng hợp không Äá» cho lòng hung ác phát sanh lên trong Tâm, và ngưá»i bao giá» cÅ©ng giữ lòng Từ-bi thương hại và cá» giúp ngưá»i khá»i khá».Pháp thứ tư: Samajivita.
Nuôi mạng vừa thÃch hợp theo cá»§a cải cá»§a mình Äã có.
Ãại ý câu nầy Ãức Thế-tôn dạy ngưá»i có tiá»n không nên xà i mà còn phà bá», phải biết xá» dụng cá»§a cải, phải biết cần kiá»m; nghÄ©a là viá»c gì Äáng xà i thì xà i, bằng không Äáng xà i chẳng nên phà cá»§a. Xin nhá» rằng Äây là sá»± tiết kiá»m chá» không phải là bá»n xẻn. Vì lắm ngưá»i xà i phà cho mình má»t cách vô Ãch, nhưng không bao giá» dám Äem tiá»n cá»§a ấy ra cho ngưá»i nghèo khá», hay Äang bá» tai-nạn. Trái lại ngưá»i không lãng phà vô-Ãch ấy dám Äem tiá»n cá»§a mình ra giúp Äỡ kẻ khác. Ngưá»i lãng phà cá»§a cải cá»§a mình phần lá»n chá» nhìn thấy sá»± sung sưá»ng cá nhân mình, chá» không thấy thương-hại kẻ khác. Ngưá»i lãng phà ấy có thá» bá» tiá»n ta nÄm ba trÄm Äá» coi cải-lương ấy cho Äá»ng bà o Äang bá» tai-nạn mà n trá»i chiếu Äất, những em bé thiếu tình thương Äang á» viá»n cô-nhi. Vì váºy nên lãng phà mà bá»n xẻn. Còn biết cách chi dụng tiá»n cá»§a không phải là bá»n xẻn, nếu ngưá»i ấy biết Äem cá»§a mình ra giúp Äỡ ngưá»i khác. Còn nếu ngưá»i nầy tá»± mình không dám xà i mà cÅ©ng không giúp kẻ khác thì tháºt Äó là ngưá»i Äại bá»n xẻn. Ngưá»i quá keo kiá»t bá» ngưá»i khinh-khi, ngưá»i phung phà thái quá cÅ©ng bá» ngưá»i ghét và khinh-khi.
Ãức Pháºt dạy thá»-thức chi dụng tiá»n cá»§a ngưá»i tại-gia cư sÄ©. Nếu ngưá»i thá»±c hà nh theo Äã không bá» ngưá»i khinh khi ghét mà lại còn ÄÆ°á»£c lòng thương yêu quý mến cá»§a má»i ngưá»i. Vì thá»-thức chi tiêu cá»§a Ãức Thế-tôn dạy Äã hợp vá»i Tình-Äá»i mà cÅ©ng hợp vá»i Ãạo-Äức nữa. Phương pháp ấy có 5 Äiá»u là :
Pháp thứ nhứt: Trả nợ cũ.
Phà m chúng ta ai ai cÅ©ng mang lấy má»t món nợ cÅ©, món nợ nầy rất nặng không chi sánh bằng. Ãó là Công Æ¡n cha mẹ, nợ nầy ta bắt Äầu vay từ khi ta thá» sanh và o lòng mẹ, món nợ Än á» trong lòng ấy hằng mưá»i tháng (nói cho chẵn). Khi sanh ra còn phải vay thêm nợ áo cÆ¡m, tiá»n Än há»c thuá»c thang, và quần áo, Äây là chưa nói Äến tiá»n công sÄn sóc má»i viá»c cá»§a cha mẹ. Khi có gia Äình cha mẹ còn chia sá»t cá»§a cải Äá» là m vá»n. Công Æ¡n cha mẹ, là công thiêng liêng cao quà nhứt á» chá» cha mẹ nuôi con không tÃnh công Æ¡n bảo dưỡng, dầu con có tÃnh trả hay không, cha mẹ cÅ©ng chẳng há» Äòi món nợ ấy. Ãây là má»t Äặc ân cao quà nhứt, trên Äá»i nầy không có váºt gì nặng bằng công Æ¡n cha mẹ Äá»i vá»i con.
Ãến như Ãức Thế-tôn là hạng cao nhứt Tam-Giá»i, mà cÅ©ng vẩn ca tụng công Äức cha mẹ, mà chÃnh Ngà i lo Tấm rá»a tẩn liá»m Ãứa vua Tá»nh-Phạn, và Ngà i có dạy rằng: Ãây là hạnh cá»§a các báºc Thánh-NhÆ¡n. Ngà i còn Äem công Äức cá»§a cha mẹ Äá»i vá»i con ngang hang vá»i công Äức cá»§a Pháºt-bảo. Ngà i dạy rằng: - Ngưá»i con nà o biết kÃnh trá»ng cha mẹ, cúng dưá»ng cÆ¡m nưá»c, thuá»c men; y phục, mùng má»n Äến cha mẹ. Cái phưá»c ấy cÅ©ng sánh như là cúng dưá»ng cho Pháºt-bảo.
Trong kinh luáºt cá»§a Pháºt, Thầy Tỳ-khưu không ÄÆ°á»£c quyá»n Äem cá»§a cúng dưá»ng cá»§a tÃn Äá» cho ngưá»i khác. Nếu vá» nà o là m như váºy thuá»c vá» tánh cách Äá»i chác, phạm Tác-ác, nhưng ngưá»i con chà hiếu Äã xuất-gia rá»i nhưng rá»§i cha mẹ nghèo khá», có thá» khất thá»±c xong Äem váºt thá»±c ấy cúng dưá»ng cho cha mẹ ÄÆ°á»£c.
Như trong Pháp-cú kinh có vá» Tỳ-khưu thưá»ng khất thá»±c vá» Äem váºt thá»±c ấy nuôi cha mẹ, ông không Äá» Än, nên thân hình cà ng ngà y cà ng tiá»u tụy, chư vá» Tỳ-khưu khác thấy váºy má»i há»i ông, ông nói sá»± tháºt. Các vá» Tỳ-khưu ấy chá» trÃch ông, là Äem cá»§a thà chá»§ nuôi ngưá»i thế-tục viá»c là m ấy không xứng Äáng là viá»c cá»§a ngưá»i xuất-gia. Rá»i các Ngà i Äem chuyá»n ấy bạch vá»i Pháºt. Ngà i dạy gá»i thầy Tỳ-khưu ấy Äến, khi thầy Tỳ-khưu ấy Äến Ãức Pháºt há»i: Nầy thầy Tỳ-khưu chuyá»n ấy có tháºt váºy không?
Thầy Tỳ-khưu trẻ tuá»i ấy bạch: Bạch Ãức Thế-tôn chuyá»n ấy có tháºt váºy.
- Là nh thay, thiá»n thay, ngươi Äã hà nh Äúng theo phạm hạnh cá»§a các báºc thánh nhÆ¡n khi xưa.
Ngà i liá»n khen tặng lòng hiếu Äạo cá»§a ngưá»i và viá»c là m Äáng khen tặng. Và thầy Tỳ-khưu ấy là m như váºy là vô tá»i. TÃch nầy Äá» ta thấy rằng: Công Æ¡n cha mẹ ta có thá» Äá»n Äáp ÄÆ°á»£c, mặc dầu là ngưá»i xuất-gia hay cư-sÄ©, Äây là bá»n pháºn thiên nhiên. Ngưá»i con phải biết công Æ¡n cha mẹ Äá» ráng lo giúp Äỡ quà ngà i trong khi già . Ãức Thế-tôn dạy ngưá»i mà không biết công Æ¡n cha mẹ còn thua con thú.
Ngưá»i mà không biết công Æ¡n cha mẹ không vâng lá»i cha mẹ ngưá»i ấy còn thua cục phẩn cá»§a cha mẹ. Tại sao? Vì khi cha mẹ có Äau bụng muá»n Äi sông, khi Äi sông phẩn ấy ra hết thì cha mẹ không còn Äau bụng nữa, nhưng trái lại, Äứa con bất hiếu, bất nghÄ©a không biết vâng lá»i cha mẹ, khi mẹ mang nặng Äã khá» rá»i, khi sanh còn phải Äau khá» vô cùng, nhưng khi con khôn lá»n lên lại là Äứa con bất kÃnh, bất nghÄ©a bất hiếu không vâng lá»i cha mẹ, Äứa con hư Äá»n thì cha mẹ Äau lòng từng giá» từng phút. Cái Äau khá» nầy còn hÆ¡n cái khá» cá»§a Äau bụng Äẻ, cái khá» không sao ká» ÄÆ°á»£c. Vì váºy bá»n pháºn là m con chẳng nên Äá» mình tá» hÆ¡n hòn phẩn. Tá» lắm là chá» không Äá»n công cha mẹ cÅ©ng nên Äừng là m cho cha mẹ buá»n thêm vì mình là Äứa con bất hiếu, bất nghÄ©a, bất nhân. Ãừng là m cho mình thua hòn phẩn.
Nếu là ngưá»i con chà hiếu thì nên tháºt hà nh theo những lá»i Pháºt dạy.
a. Phải phụng dưỡng cha mẹ. Bá»n pháºn là m con phải lo phụng dưỡng cha mẹ khi mình lá»n khôn chá» không phải Äợi Äến cha mẹ già . Vì khi cha mẹ lo cho ta, cha mẹ cÅ©ng không há» nói; con ta lá»n rá»i nó hãy t75 lo lấy, trái lại dầu con Äã 60 tuá»i rá»i, nhưng cha mẹ vẫn thương, và lo cÅ©ng như khi con còn bé, Äó là lòng cá»§a cha mẹ. Hiếu Äạo là con ÄÆ°á»ng Äi cá»§a các báºc TrÃ-thức, và các báºc Thà nh-nhÆ¡n nhất là Ãức Pháºt.
NÆ¡i Äây tôi xin nhắc lại Túc sanh truyá»n vá» chuyá»n con Quạ. Chắc quà vá» ai cÅ©ng biết con quạ, vì loà i quạ là loại hình thù xấu xa, mà tiếng nó kêu cà ng Äá» ghét, vì váºy khi mà nó Äến nhà ai kêu lên, ngưá»i ta láºp tức Äuá»i nó Äi, vì nghÄ© rằng: Loại nầy kêu nÆ¡i nà o là Äem tai há»a Äến cho nÆ¡i ấy. Nhưng quà vá» có biết không loại quạ là loại có hiếu nhất, và nó hÆ¡n cả con ngưá»i vá» tánh hiếu hạnh ấy Quạ khi còn nhá» cha mẹ móm má»i vá» cho Än, nó không Än, Äút lại cho cha mẹ, khi cha mẹ không Än nó má»i Än. Khi lá»n lên cha mẹ già nó Äi tìm má»i, miếng má»i mà nó tìm ÄÆ°á»£c trưá»c hết nó Äem vá» cho cha mẹ Än, khi cha mẹ no rá»i nó má»i Än sau.
Ta thá» coi trên Äá»i nầy có mấy Äứa trẻ nhá»n Äá» cho cha mẹ Än, và có ngưá»i con nà o là m ÄÆ°á»£c tiá»n hay có món ngon váºt lạ Äem dâng cho cha mẹ.
Lúc quá khứ, Ãức Bá»-tát tiá»n thân cá»§a Ãức ThÃch-ca sanh là m quạ, chẳng may má»t ngà y ná» mắc bẫy cá»§a ngưá»i thợ bắt chim. Khi quạ thấy ngưá»i bắt chim Äến, lấy là m kinh sợ, ngưá»i ấy thấy váºy liá»n há»i. Ngươi sợ chết sao?
Quạ Äáp: Sá»± tháºt sanh ra là phải chết, cái chết tháºt không Äáng sợ, vì nó là luáºt chung cho nhân loại.
- Nếu không sợ tại sao ngưá»i tá» vẻ hãi hùng la khóc?
- Sá» dÄ© mà tôi khóc là vì tôi nghÄ© thương cha mẹ tôi mù lòa, và cÅ©ng Äã quá già rá»i, không ai tìm má»i cho mà Än, hai Ngà i phải bá» chết Äói chết lạnh. Còn tôi thì chết hay sá»ng không phải là vấn Äá» phải suy nghÄ©.
Ngưá»i bắt chim nghe quạ trả lá»i rất chi lý, và nghÄ© loà i Äiá»u thú mà còn thương cha mẹ già váºy ta nỡ nà o giết nó sao. Ngưá»i bẫy chim liá»n thả quạ ra. Quạ lấy là m cám Æ¡n và dạy rằng: Bá»n pháºn là m con phải biết phụng dưỡng mẹ cha Äá» Äá»n công Æ¡n sinh dưỡng, Äó là con ÄÆ°á»ng Äi cá»§a báºc Thánh-nhÆ¡n. Ngưá»i cÅ©ng nên thay Äá»i nghiá»p cá»§a ngưá»i Äi, không nên giết kẻ khác là m vui, và giết kẻ khác Äá» mưu cầu sá»ng còn cá»§a mình.
Quạ dạy rá»i bay Äi vá» tá». Ngưá»i nên lấy gương cá»§a quạ mà tá»± rÄn mình, không nên Äá» thua loà i Äiá»u thú.
b. Phải thay cha mẹ là m pháºn sá»±. à dạy rằng: Bá»n pháºn là m con lo cung phụng cha mẹ không, cÅ©ng còn chưa Äá»§, phải thay cha mẹ là m viá»c, không phải Äợi cha mẹ sai khiến, mà tá»± mình hy sinh là m pháºn sá»± cá»§a cha mẹ phải là m. Ngưá»i là m con phải hy sinh sá»± an vui hạnh phúc, mà có thá» cÅ©ng hy sinh cả Äá»i sá»ng cá»§a mình cho cha mẹ an vui. Trong Túc-sanh truyá»n (Jataka) cá»§a Pháºt dạy, có ghi chép rất nhiá»u chuyá»n lạ tÃch hay vá» hiếu Äạo Äá» dạy Äá»i. NÆ¡i Äây tôi xin nhắc vắn tắc chuyá»n Ãức Bá»-tát.
Khi xưa, có má»t nhà vua trá» vì tại xứ Baranasi. NÄm ấy bá» nưá»c lụt cả xứ bá» tà n phá, khi nưá»c dâng cao lên Äến thà nh nhà vua và hoà ng háºu phải Äeo má»t khúc gá» mặc tình cho nưá»c trôi, ngà y ná», nhà vua má»t nhá»c quá, bá» sóng Äánh trôi mất tÃch, hoà ng háºu bá» gió tấp và o má»t nÆ¡i á» ven rừng, hoà ng háºu má»i tìm nÆ¡i ẩn trú, phần thì trong mình mang thai nghén, nên lá»nh bà lấy là m khá» sá»; may thay, lá»nh bà tìm ÄÆ°á»£c má»t cái chòi nhá» trên chòi ấy có Äá» chữ; ai muá»n xuất gia thì tạm á» nÆ¡i Äây ÄÆ°á»£c. Lá»nh bà ỠnÆ¡i ấy Äến ngà y sanh ná», và xuất gia là m nữ Ãạo-sÄ©. Vá» Thái-tỠấy chÃnh là tiá»n thân cá»§a Ãức ThÃch-Ca.
Khi Ãức Bá»-tát vừa lên 7 tuá»i. Ngà i là ngưá»i con rất chà hiếu biết lo viá»c trong nhà cho mẹ. Hoà ng háºu thì hằng ngà y phải và o rừng hái trái, Äà o khoai vá» nuôi con. Ngà y ná», lá»nh bà và o sâu trong rừng già tìm thức Än. Gặp phải dạ-xoa bắt lá»nh bà Än thá»t. Ãức Bá»-tát á» nhà trông mẹ cà ng lúc cà ng tá»i, Ngà i lấy là m kinh sợ, Äi tìm mẹ. Ngà i kêu khóc, bà mẹ nghe tiếng con bà bảo: Con Æ¡i, Äừng Äến nÆ¡i nầy, vì nÆ¡i Äây có Dạ-xoa sẽ bắt con Än thá»t.
Ãức Bá»-tát nghe váºy nhưng vẫn Äến gần, thấy mẹ bá» bắt ngá»i Äó vá»i Dạ-xoa. Ãức Bá»-tát má»i nói vá»i Dạ-xoa rằng: Ãng Æ¡i, xin ông hãy Än tôi và thả mẹ tôi ra, vì mẹ tôi già rá»i thá»t cứng, dai, hôi, và khét nắng. Còn tôi còn nhá» xương thá»t Äá»u má»m và thÆ¡m ngon hÆ¡n thá»t mẹ tôi.
Dạ-xoa nói: ÃÆ°á»£c, ta muá»n Än quả tim ngươi, ngươi có bằng lòng móc tim cho ta Än không?
Ãức Bá»-tát Äáp: Vâng tôi rất vui lòng, nhưng nÆ¡i Äây không có gươm Äao thì là m sao?
Dạ-xoa liá»n cho Ngà i mượn thanh gươm. Ngà i liá»n tá»± Äâm và o ngá»±c mình moi tim cho Dạ-xoa. Sá»± là m phi thưá»ng cá»§a má»t vá» Bá»-Tát nên khiến cho Thiên-Vương Ãế-ThÃch không sao chá»u ÄÆ°á»£c. Ngà i liá»n hiá»n xuá»ng. Dạ-xoa kinh sợ oai Äức cá»§a Thiên-Vương nên thả hoà ng háºu, và Ãức Bá»-Tát ÄÆ°á»£c Ãế-ThÃch cứu sá»ng.
Ãức Pháºt dạy: Ãức Bá»-Tát chÃnh là tiá»n thân cá»§a Ngà i, còn bà hoà ng háºu ấy chÃnh là lá»nh bà Ma-da, Ãức Ãế-ThÃch ấy là Ãại Äức Ananda còn Dạ-xoa ấy Ãá»-bà -Äạt-Äa.
Ãức Thế-Tôn liá»n dạy: Hiếu Äạo là con ÄÆ°á»ng Äi cá»§a các báºc Thánh-nhÆ¡n, là m con phải biết là m viá»c thay cho cha mẹ.
Nhắc lại tÃch nầy Äá» thấy rằng: Hiếu Äạo là con ÄÆ°á»ng mà các Thánh-nhÆ¡n Äã từng Äi qua, và quà Ngà i rất trá»ng các báºc hiếu Äạo.
c. Phải có tác phong Ãạo Äức Äá» giữ danh giá cá»§a gia tá»c. Pháºn là m con chẳng những lo phụng sá»± cha mẹ mà còn Äiá»u quan trá»ng hÆ¡n nữa là giữ danh dá»± gia tá»c cho ÄÆ°á»£c tá»t Äẹp. Là m con phải noi gương là nh cá»§a cha mẹ, và thá» hiá»n theo ÄÆ°á»ng lá»i Äạo Äức mà cha mẹ Äã hà nh; phải thương yêu giúp Äỡ quyến thuá»c cá»§a cha mẹ. Khi cha mẹ Äã qua vãng phải luôn luôn tưá»ng nhá» và là m phưá»c há»i hưá»ng quả báu ấy Äến cha mẹ.
d. Phải thá»±c hà nh cho tương xứng vá»i Äứa con thừa hưá»ng di sản cá»§a cha mẹ Äá» lại. Ngưá»i con chà hiếu không bao giá» dám hà nh Äá»ng cẩu thả là m hại danh giá cá»§a gia tá»c. Mặc dầu cha mẹ Äã quá vãng nhưng vẫn xem như là còn tại tiá»n và rất cá» gắng duy trì Äiá»u hay lẽ phải cá»§a cha mẹ. Nếu có thá» phải ráng là m cho hạnh kiá»m ấy cà ng cao quà hÆ¡on. Như váºy má»i xứng Äáng là ngưá»i con có hiếu và xứng Äáng là ngưá»i con thá» hưá»ng di sản cá»§a cha mẹ Äá» lại.
e. Khi cha mẹ Äã quá vãng phải cúng dưá»ng hay là m viá»c phưá»c thiá»n Äá» há»i hưá»ng phưá»c là nh Äến quà Ngà i. Theo tinh thần Pháºt giáo khi cha mẹ Äã quá vãng, con phải nhá» và luôn luôn từng giá» phút nà o nếu có cÆ¡ há»i thuáºn tiá»n phải là m phưá»c há»i hưá»ng Äến cha mẹ. Ngoà i ra, phải ráng tu hà nh cho trang nghiêm Äá» há»i hưá»ng phưá»c Äến cha mẹ. Vì ngưá»i sanh vá» cảnh giá»i khác không dùng tiá»n bạc như ta trong Äá»i nà y mà chá» cần phưá»c thôi. Ngưá»i con nà o biết thương yêu và Äá»n Äáp công Æ¡n cha mẹ thì phải thá»±c hà nh như váºy.
Pháp Thứ Nhì: Cho vay nợ má»i.
Có nghÄ©a là bá»n pháºn là m cha mẹ phải biết lo cho con từ má»i sanh và o lòng cho Äến khi cha mẹ không còn trên cõi Äá»i nầy nữa.
Theo bà i kinh Singãlovãda, Ãức Thế Tôn có dạy bá»n pháºn là m cha mẹ Äá»i vá»i con có 5 Äiá»u là :
a. Pãpãnivãrenti: NgÄn ngừa không cho con là m tá»i ác.
Gia Äình chÃnh là trưá»ng há»c Äầu tiên cá»§a con trẻ, vì váºy Ãức Thế Tôn gá»i ông cha bà mẹ Phbbacãriyo có nghÄ©a là Thầy tá» Äầu tiên. Trẻ con há»c vỡ lòng bà i há»c Äầu tiên là Ỡgia Äình, há»c từ cá» chá» nết hạnh lá»i nói, cách Än, uá»ng v.v... Nếu cha mẹ biết thá» thức uá»n nắn con từ lúc còn thÆ¡ bé, cho và o khuôn khá» lá» giáo thì Äứa trẻ ấy là Äứa con hiếu Äạo, ngưá»i dân lương thiá»n. Vì váºy có câu châm ngôn: Dạy Con Dạy ThưỠCòn ThÆ¡ là váºy.
Có nhiá»u gia Äình vì vô ý thức dạy con bà i há»c vỡ lòng tháºt tá» hại, là dạy sát sanh, trá»m cắp, tham lam, cá»§a ngưá»i khác. Ãây lấy ra má»t và dụ cụ thá» như: khi cha mẹ không muá»n tiếp khách vì lý do gì, lại bảo con rằng: khi nà o có ai Äến kiếm thì bảo rằng: "Ãã Äi vắng". Khi con là m theo ý mình thì tá»± mãn. Nhưing Äã quên rằng: Ãó là táºp cho con Äiá»u quấy, và nó sẽ dùng bà i há»c ấy trả lại cho cha mẹ, là khi nà o cần dá»i thì nó sẽ dá»i ngay, vì nó tưá»ng rằng: Cái dá»i ấy hay nên cha mẹ má»i dạy nó. Còn có nhiá»u viá»c khác như: gạt nói mua món nà y, món ná» cho nó khi nó Äòi, lại không bao giá» có món ấy cho nó. Ãây là má»t lý do là m cho con nói theo gương ấy.
Phà m là m cha mẹ nên có tác phong thanh cao Äá» con noi gương ấy mà hà nh theo, như thế gá»i là lưu Äức là nh lại cho con. Không nên dùng uy quyá»n là m cha mẹ mà mắng nhiếc Äánh Äáºp con, tá»t hÆ¡n hết nên dạy nó bằng lá»i êm dá»u hay Äạo Äức, chá» rõ lý do vì Äâu mà cha mẹ cấm không cho là m. Má»i Äứa trẻ trong tâm nó bao giá» cÅ©ng có máu anh hùng cá nhân, muá»n tá» ra ta Äây là ngưá»i tà i giá»i, váºy bá»n pháºn là m cha mẹ cần phải thấy những cái ấy Äá» khai thác, nhưng Äừng khai thác vá» những viá»c tá»i lá»i xấu xa, nên dùng những gương xưa tÃch cÅ© cá»§a những bá»±c hiếu thảo, những bá»±c tà i ba Äá» nó noi gương theo. Xin hãy ÄỠý xem trẻ con nếu nó thÃch xem phim Cow Boy thì chắc hẳn nó ưa bắn súng. Vì váºy bá»n pháºn là m cha mẹ phải quan tâm tháºt nhiá»u vá» sá»± hà nh Äá»ng cá»§a con và coi con thưá»ng giao tiếp vá»i những bạn hà ng nà o, Äá» dá» bá» ngÄn ngừa dạy bảo con. Vì cha mẹ là vá» Tôn sư Äầu tiên cá»§a con, nên chi, vá» Tôn sư nà y có má»t trácn nhiá»u rất nặng ná».
Lắm khi vì cưng con mà cha mẹ vô tình dạy con sá»± háºn thù, như khi con chÆ¡i chạy vấp ngã, hay chạm phải váºt gì Äau Äá»n, cha mẹ Äến dá» xong lại Äánh Äáºp chá» Äó Äá» là m cho nó bá»t cÄm tức, nhưng gián tiếp cha mẹ dạy con sá»± háºn thù và dạy con Än miếng trả miếng.
Là m cha mẹ nên có lòng thương cho công bằng không nên thương má»t Äứa nhiá»u Äứa Ãt. Ãây là nhân là m cho con có lòng oán háºn mà không dám nói ra. Có lắm cha mẹ vì thương má»t Äứa nhiá»u hÆ¡on, thưá»ng cho Äứa ấy nhiá»u và bảo Äừng cho Äứa kia. Ãây vô tình là m cho anh em chúng hiá»m khÃch nhau má»t cách ngấm ngầm mà không ai biết, sau khi cha mẹ quá vãng, hay có chuyá»n chi, có dá»p, chúng sẽ cho nhau biết những sá»± hiá»m khÃch ngấm ngầm ấy, nếu không nói là chúng trả oán nhau.
Khi con có lá»i lầm nhất thá»i, cha mẹ không nên ná»i cÆ¡n giáºn dữ, mắng nhiếc, hay Äánh Äáºp con, nhứt là giữa công chúng, hay trưá»c mắt kẻ khác, lắm cha mẹ tưá»ng rằng trừng phạt như váºy, con xấu há» mà chữa bá» lá»i lầm ấy, nhưng trái lại nó cÄn tức vì thẹn, và khi lá»n lên sẽ có cảm tưá»ng không hay cá»§a nó Äá»i vá»i cha mẹ.
Xin Äừng bao giá» nghÄ© rằng: uy quyá»n Äòn bá»ng là m cho trẻ con kinh sợ, mà trái lại Äó là lý do là m cho nó gia tÄng lòng cÄm tức, sá» dÄ© mà nó không dám nói ra là vì nó sợ mà thôi. Khi nó bá» hoà n cảnh nà o ngưá»i ta dụ nó, và chá» bảo sÆ¡ vá»i nó là : Cha mẹ không có Æ¡n gì, sỡ dÄ© mà nuôi là vì lỡ Äẻ ra mà thôi. Nó sẽ nhá» sá»± mắng nhiếc Äánh Äáºp nó, thì nó sẽ theo ngưá»i ấy, và có thá» nói xấu cha mẹ nó dá» dà ng. Vì váºy bá»n pháºn là m cha mẹ phải có tánh nết thanh cao Äá» cho con noi theo. Lắm khi chá» má»t câu nói mà có thá» cải hóa con ÄÆ°á»£c má»t cách dá» dà ng.
NÆ¡i Äây tôi xin nhắc tÃch cá»§a vá» Thái-Tá» và vá» Ãạo-sÄ© trong bá» Túc sanh truyá»n.
Khi xưa, có má»t nhà vua trá» vì tại kinh Äô Bãrãnasi. Ngà i có ÄÆ°á»£c má»t vá» hoà ng tá», nên rất thương yêu, nhưng hoà ng tá» có tánh tình hung bạo, nhà vua Äã hết sức khuyên bảo nhưng không kết quả gì. Nhà vua lấy là m phiá»n muá»n, vì lo cho con và váºn mạng cá»§a má»t quá»c gia có má»t nhà vua hôn quân, bạo ngược. Ngà y nó, ngà i Äến vưá»n Thượng uyá»n hầu má»t vá» Ãạo-sÄ©. Ngà i liá»n Äem chuyá»n Thái-tá» là má»t vá» hoà ng tá» ngá» nghá»ch hung bạo; sợ thần dân sẽ lâm và o cảnh khá»n khá». Ngưá»i muá»n tìm má»t phương thế nà o Äá» dạy Thái-tá» và sá»a trá» tánh tình hung bạo ấy.
Vá» Ãạo sÄ© tâu: Tâu Ãại vương, váºy xin Ãại vương hãy ÄÆ°a hoà ng tá» Äến Äây á» vá»i bần Äạo Äôi ngà y.
Ãức vua vá»i và ng vá», vÃ ÄÆ°a hoà ng tá» Äến á» vá»i vá» Ãạo sÄ©. Vá» Ãạo sÄ© liá»n ÄÆ°a Thái tá» Äi chÆ¡i á» vưá»n Thượng uyá»n, có Äá»§ kỳ hoa dá» thảo. Ãến má»t bụi cây ná», Thái tá» thấy là m cây ấy lạ, chưa bao giá» thấy, và cÅ©ng chẳng biết tên gì. Ngà i liá»n há»i vá» Ãạo sÄ©: "Bạch Ngà i, loại cây nà y tên chi váºy?".
Vá» Ãạo sÄ© không Äáp lá»i, Ngà i thong thả bảo: Nếu muá»n biết xin Thái tá» bứt má»t lá rÆ¡i bá» và o miá»ng nhai thá» thì sẽ biết.
Thái tá» vâng lá»i hà nh theo. Khi nhai lá ấy, Thái tá» cảm thấy vá» tháºt là Äắng. Tức giáºn truyá»n thá» thần phải triá»t hạ cho kỳ hết loại cây ấy, bất kỳ nÆ¡i nà o".
Vá» Ãạo sÄ© má»m cưá»i, và từ từ bảo rằng: Thưa Thái Tá» xin ngà i thong thả và bá»t tráºn lôi Äình, và nên há»i nghÄ© lại, dư luáºn quần chúng trong nưá»c Äá»i vá»i Thái tá» như thế nà o? Dân chúng trong nưá»c thưá»ng ta thán rằng: Thái tá» má»i bấy nhiêu tuá»i Äầu, uy quyá»n chưa có mà tÃnh tình tháºt ngá» nghá»ch và hung dữ, bạo ngưá»i hÆ¡n ngưá»i. Khi lá»n lên trá» vì thiên hạ thì còn hung dữ bạo ngược Äến mức Äá» nà o?.
Thái tá» nghe lá»i Ngà i Äạo sÄ© lấy là m há» thẹn lấy lá»i mình. Ãng liá»n từ bá» nết hư táºt xấu, từ ấy trá» Äi ông là má»t vá» Thái-tá» rất là hiá»n Äức ai cÅ©ng mến yêu.
Sá»± tÃch nà y chá» cho ta thấy rằng: Chá» má»t câu nói hợp tình hợp cảnh cải hóa ÄÆ°á»£c vì Thái-tá». Thì Äá»i vá»i con trong gia Äình nếu biết phương pháp dạy con, thì cÅ©ng không Äến Äá»i khó lắm. Vấn Äá» dạy ngưá»i là vấn Äá» vá» Tâm lý, kiêng cá» nhứt là Äừng dùng cái gì dá»i gạt cho nó sá»± nhứt thá»i, như nhát ma, ông kẹ v.v... là chuyá»n không bao giá» dá»i chúng.
Ãá» là m gương cho con, cha mẹ phải sá»ng cuá»c Äá»i hiá»n lương Äạo Äức, tá»± nhiên con cháu nhiá» m lấy cái ảnh hưá»ng ấy mà chÃnh chúng cÅ©ng không biết rằng: Chúng bá» nhiá» m phải viá»c rất là nh. Những viá»c là m cá»§a cha mẹ mà con hà nh theo ấy chÃnh là cha mẹ Äá» cái Ãức lại cho con. Tháºt ra, rất Ãt có Äứa con trong gia Äình hung ác mà là m viá»c là nh. Nếu có ÄÆ°á»£c váºy tháºt là Nghiá»p Thiá»n cá»§a Äứa trẻ ấy rất là sâu rá»ng.
Váºy bá»n pháºn là m cha mẹ trưá»c nhứt phải tạo cho mình, ngưá»i có giá»i Äức trang nghiêm Äá» tránh truyá»n nhiá» m nết hư táºt xấu cho con. Xin nhá» Pháºt dạy: "Cha mẹ là vá» Tôn sư ban sÆ¡ khai sáng tinh thần cá»§a con". Vì váºy má»t chuyá»n bất chanh nà o dầu tháºt nhá», và rất Ãt cÅ©ng có ảnh hưá»ng Äến con. Khi cha mẹ có những lá»i lầm gì trong Äá»i như cá» bạc, lúc biết con có tánh cá» bạc cÅ©ng khó mà khuyên bảo con cho mạnh miá»ng. ChÃnh tôi (tác giả) nghe ngưá»i rầy con không cho Äánh bà i. Ãứa bé ấy nói: con có máu cá» bạc cá»§a Ba.
b. Kalyãne NIvesenti: Dắt dẫn cho con theo thiá»n pháp.
Như ta biết Cha mẹ là vá» Tôn-sư ban sÆ¡ cá»§a con, là vá» tôn sư gần, còn tưá»c hết và gần nhiá»u hÆ¡n hết. Vì váºy nên những nết hư hay những hạnh kiá»m thanh cao Äá»u do nÆ¡i cha mẹ có. Vá» Tôn sư nà y phải chá»u trách nhiá»m nhiá»u hÆ¡n các vá» khác. Vá» Tôn sư nà y phải chá»u trách nhiá»m nhiá»u hÆ¡n các vá» khác. Vá» Tôn sư nà y sẽ gieo và o Äầu óc non ná»t cá»§a trẻ con má»t ảnh hưá»ng vô cùng sâu rá»ng, con chá»u ảnh hưá»ng cá»§a cha mẹ nhiá»u hÆ¡n hết. Váºy bá»n pháºn là m cha mẹ luôn luôn phải nhá»t, và nghÄ© cùng tìm hiá»u tÃnh tình cá»§a Äứa con ấy Äá» khai thác theo ÄÆ°á»ng Thiá»n. Vấn Äá» dạy con thuá»c vá» vấn Äá» Tâm lý. Váºy bá»n pháºn là m cha mẹ, có pháºn sá»± gầy dá»±ng tương lai cho con nên má»t công dân lương thiá»n trong kiếp nà y, mà còn có ảnh hưá»ng rất lá»n vá» phương diá»n tinh thần là Ãạo Äức cho con vá» kiếp sau sau nữa. Vì váºy Äây là má»t trách nhiá»m rất là nặng ná» không phải là chuyá»n thưá»ng. Nên bá»n pháºn là m cho mẹ không nên giao phó hoà n toà n Äá»i con cho ông Tôn sư thứ nhì là các Giáo sư. Nói Äây, tôi (tác giả) không dám phá»§ nháºn công Äức cá»§a quý Ngà i Giáo sư, nhưng sá»± tháºt quà ngà i không Äá»§ thì giá» và phương tiá»n Äá» theo dõi từng trò má»t. Ngoà i ra cha mẹ cÅ©ng không nên vô tình giao phó con mình cho má»t bà vú, mặc dù bà vú ấy thương yêu chÄm sóc hết sức chu Äáo, nhưng chưa chắc, có Äá»§ khả nÄng dạy dá» cho con mình cho nên ngưá»i hiá»n Äức. Mà nếu có chÄng nữa, cÅ©ng chẳng nên giao như váºy, vì trẻ con gần ngưá»i nà o mến ngưá»i ấy, vô tình mà cha mẹ lại Äá» dây thân ái, tình Phụ tá», mẫu tá» lại phai lạt Äi. Vá» sau muá»n dùng cảm tÃnh Äá» dạy con cÅ©ng hÆ¡i khó lắm rá»i.
Ngoà i pháºn sá»± là m hưá»ng Äạo cho con, vá» tôn sư là cha mẹ còn có pháºn sá»± là m sao Äoà n kết Äà n con cá»§a mình, cho chúng thương yêu, quà mến nhau và nhứt là là m cho chúng biết kÃnh trá»ng ná» nang nhau Äá» tạo ra má»t bầu không khà Äầm ấm trong gia Äình. Sau khi cha mẹ quá vãng Äà n cho không chia rẽ vì chúng á» trong má»t khuôn khá» từ khi còn bé. Có nhiá»u gia Äình anh em không yêu nhau và ly tán nhau, khi cha mẹ còn tại tiá»n, tháºt là má»t cảnh Äau thương. Sá» dÄ©, mà có cảnh ấy vì cha mẹ không biết dạy cho chúng biết thương yêu nhau khi còn bé, và khi lá»n lên cha mẹ không giữ ÄÆ°á»£c lòng bình Äẳng, hoặc khe khắt vá»i chúng thái quá. Là m cha mẹ Äừng bao giá» nghÄ© rằng con không hiá»u ý Äá»nh cá»§a cha mẹ, chúng hiá»u nhưng vì không dám nói, hay vì kÃnh ná» cha mẹ mà không nói thôi. Vô tình cha mẹ là m cho chúng ganh tî nhau tháºt Äáng tiếc lắm váºy.
Ãiá»u thứ nhì nầy Ãức Thế Tôn dạy bá»n pháºn là m cha mẹ phải dắt dẫn chúng hà nh theo chánh pháp, hay thiá»n pháp. Ngụ ý cá»§a Ngà i muá»n cha mẹ tạo cho con má»t con ÄÆ°á»ng hạnh phúc trong kiếp nà y và kiếp sau sau nữa. Thiá»n pháp Äây chá» Tháºp Thiá»n trong 10 pháp:
- Pãnãtipãtã Veramanĩ: Không sát sanh.
- Adinnãdãnã VeramanÄ©: không trá»m cắp.
- Kãmesumicchãcãrã Veramanĩ: Không tà dâm.
- Musãvãdã VeramanÄ©: Không nói dá»i.
- Pisunãvãcãya VeramanÄ©: Không nói lá»i Äâm thá»c.
- Pharusãyavãcãya VeramanÄ©: Không nói lá»i hung ác (chưá»i nắng, nhiếc)
- Samphappalãpã VeramanÄ©: Không nói lá»i vô Ãch.
- Anabhijjhã: Không tham cá»§a Ngưá»i
- Abyãpãdo: Không là m hại ngưá»i.
- Sammãditthi: Chánh kiến.Nếu cha mẹ thương con nên lo kiếp vá» lai cho con lÃ ÄÆ°a nó Äi và o con ÄÆ°á»ng chÆ¡n chánh, nghÄ©a là sá»± tu hà nh chÆ¡n chánh Äá» mau giải thoát. Nên Ãức Thế Tôn dạy theo Chánh Pháp.
Ãây tôi xin nhắc tÃch cá»§a ông Trưá»ng giả Cấp Cô Ãá»c dùng các phương pháp Äá» hóa Äá» con hà nh theo chánh pháp. TÃch nà y trong Pháp có kinh.
Ãng Trưá»ng Giả Cấp Cô Äá»c là má»t Äại thà chá»§ má»t ngưá»i có Ãức Tin nhứt trong phÃa Thiá»n-nam, ông tạo ra má»t kiá»n chùa trải toà n và ng gá»i là Bá»-Kim-Tá»± hay cÅ©ng gá»i là Kỳ-Viên Tá»nh xá. Má»i ngà y ông có thá»nh 5 trÄm vá» Tỳ-Khưu Äến cúng dưá»ng nÆ¡i nhà ông. Mặc dầu ông là má»t Äại ThÃ-chá»§ má»t thiá»n-nam. Nhưng con ông là cáºu Kãla lại không ưa Pháºt Giáo không bao giá» cáºu muá»n gặp Pháºt, và muá»n cúng dưá»ng Äến Pháºt bảo hay TÄng-bảo. Ãng lấy là m lo buá»n cho bá»n pháºn cá»§a con ông, nhưng ông không biết là m sao Äá» hóa Äá» ÄÆ°á»£c. Ãng nghÄ© rằng: Con ông sẽ Äi vá» A-tỳ Ãá»a ngục. Bá»n pháºn là m cha mẹ ông quyết phải ÄÆ°a con ông Äi theo Chánh Äạo. Ãng nghÄ© chá» có tiá»n má»i mua chuá»c ÄÆ°á»£c lòng ngưá»i, và diá»t ÄÆ°á»£c Tà -kiến.
Ngà y nỠông gá»i Kãla Äến và nói rằng: Con Æ¡i, nếu con bằng lòng thá» Bát-quang trai giá»i, á» trong chùa má»t Äêm, sang ngà y cha con con nÄm trÄm Äá»ng và ng. Cáºu Kãla không thÃch gì và o chùa, nhưng 5 trÄm Äá»ng và ng Äá»i vá»i cáºu tháºt cÅ©ng nhiá»u. Cáºu bằng lòng. Nhưng cáºu có thá» giá»i và o chùa Äâu, cáºu Äi chÆ¡i Äến sáng sá»m vá». Khi cáºu vá» Äến, ông Trưá»ng giả láºt Äáºt há»i ngưá»i Äi dá»n cÆ¡m Äá» Äiá»m tâm cho con ông Än.
Cáºu Kãla nói: Con không Än Äâu nếu cha chưa cho con 5 trÄm Äá»ng và ng.
Ãng Trưá»ng giả liá»n dạy ngưá»i mang ra gói tiá»n Äá»§ 5 trÄm Äá»ng cho con ông. Khi và ng á» trên mâm cáºu Kãla má»i chá»u Än.
Lúc sau, Ãng gá»i con lại nói: Con Æ¡i, nếu con Äứng trưá»c mặt Ãức Thế Tôn nghe thuá»c ÄÆ°á»£c má»t câu kinh vá» Äây cha cho con má»t Ngà n Ãá»ng Tiá»n Và ng.
Sá»± tháºt mà nói, thì cáºu Kãla có ưa chi Pháºt mà phải nghe lá»i Ngà i, nhưng má»i câu má»t ngà n Äá»ng tiá»n và ng. Cáºu ta Äá»nh nhá» chừng má»t câu thì cÅ©ng Äá»§ lắm rá»i. Mà má»t câu ká» Äá»i vá»i cáºu không khó gì lắm. Cáºu bằng lòng.
Ãêm ấy cáºu và o nghe Pháp. Ãá»ng thá»i Ãức Thế Tôn cÅ©ng biết những gì sắp Äến. Ngà i vẫn thuyết pháp như thưá»ng, nhưng ngà i lại dùng thần thông là m cho cáºu ấy quên những câu cáºu Äã thuá»c. Cáºu Kãla lấy là m bá»±c mình, vì khi vừa há»c thuá»c ÄÆ°á»£c má»t câu cáºu Äá»nh ra vá» là quên liá»n. Cáºu liá»n Äem hết tâm trà chú ý vỠý nghÄ©a câu kinh Äừng cho quên nữa. Khi ngưá»i chú ý tìm hiá»u tức nhiên phải hiá»u ý nghÄ©a cá»§a lá»i nói. Nhá» chú ý tìm hiá»u nên cáºu ta giác ngá» ÄÆ°á»£c chân lý Pháºt và Ãắc Tu-Äà -hưá»n quả.
Sáng ngà y hôm sau, Trưá»ng giả thá»nh Pháºt vá» nhà trai tÄng. Khi Trai tÄng ông Trưá»ng giả ÄỠý cá» chá» cá»§ Kãla lấy là m hà i lòng và ông nghÄ© rằng: Hôm nay ta cảm thấy yêu cá» chá» con ta. Còn cáºu Kãla thì lại nghÄ© rằng: Xin hôm nay cha ta Äừng cho ta tiá»n trưá»c mặt Ãức Thế Tôn, và nên dấu chuyá»n thuê ta Äi thá» bát-quang trai giá»i, và nghe pháp. Mặc dầu là ông muá»n thế nhưng không sao che ÄÆ°á»£c Tuá» giác cá»§a Äấng giác ngá».
Sau khi là m lá» trai tÄng xong, ông Trưá»ng giả bảo mang gói và ng ông Äã gói xong, Äem ra, Äá» trưá»c mặt con và nói: Cha cho con ngà n Äá»ng và ng, Äây là sá» và ng cha Äã hứa cho con, khi con bằng lòng và o chùa nghe Pháp, và thá» Bát quang trai giá»i.
Cáºu Kãla thấy gói tiá»n cha cáºu Äá» trưá»c mặt Pháºt thì lấy là m há» thẹn vô cùng. Cáºu nói: Hôm nay con không cần sá» tiá»n ấy nữa.
Mặc dầu ông Trưá»ng giả nà i ná» Äến Äâu, cÅ©ng không bằng lòng nháºn lãnh. Ãng Trưá»ng giả Äảnh lá» Pháºt và bạch: Bạch Ãức Thế Tôn, hôm nay Äá» tá» lấy là m hà i lòng sá»± hà nh Äá»ng con cá»§a Äá» tá».
Ãức Thế Tôn há»i: Chuyá»n chi váºy Cấp-cô-Äá»c?
- Bạch Ãức Thế Tôn, ngà y trưá»c Äây Äá» tá» bảo Kãla rằng: Cha cho con nÄm trÄm Äá»ng tiá»n và ng trả công cho con, khi con bằng lòng và o chùa thá» Bát quang trai giá»i. Sáng ngà y vá» nếu chưa ÄÆ°á»£c tiá»n không bằng lòng Än Äiá»m tâm. Ãến cầm tiá»n trong tay má»i chá»u Än. Trái lại hôm nay, không Äòi tiá»n Äá» tá», mà cho cÅ©ng không chá»u lấy nữa.
Ãức Thế Tôn liá»n dạy rằng: Nà y ông Trưá»ng giả xin Äừng có hà nh Äá»ng như thế. Vì quả Tu-Äà -hưá»n cá»§a con ngưá»i còn cao quà hÆ¡n cả ngôi vua Chuyá»n Luân Thanh Vương, và hÆ¡n cả ngai và ng cá»§a Thiên-Vương Ãế ThÃch.
Ãức-Thế-Tôn dạy câu ká»:
Pathavyã Ekerajjena
Saggassa Gamanena vã
Sabbalokãdhipaccayena
Sotapattiphalam Varam.NghÄ©a: Quả Tu-Äà -hưá»n cao quà hÆ¡n cả ngai và ng hÆ¡n cả ngôi Chuyá»n-Luân Thánh Vương và cả 26 cõi Trá»i cả cõi thế gian nà y.
c. Sippam Sikkhãpenti: Cho con há»c rà nh nghá».
Cha mẹ có thương con dà nh Äá» tà i sản nhiá»u Äến Äâu cÅ©ng không bằng Äá» cho con má»t nghá» nghiá»p. Vì cá»§a cải là váºt ngoà i thân, sẽ bá» mất và cháy, trôi v.v... những tà i nghá» trong mình thì không bao giá» bá» mất mát. Vì váºy bá»n pháºn là m cha mẹ phải khuyến khÃch con há»c những gì mà con có khả nÄng há»c ÄÆ°á»£c, nếu không giá»i vá» vÄn chương thì phải giá»i vá» nghá». Nếu con có hiếu nên là m vừa lòng cha mẹ là phải há»c cho thà nh nghá» cho cha mẹ thấy Äá» cha mẹ yên trà rằng: "Con Äã có má»t nghá» tinh vi" vì không sợ thiếu cÆ¡m Än áo mặc.
d. Patirupena Dãrena Samyojenti: Dá»±ng vợ gã chá»ng cho con nÆ¡i tương xứng vá»i gia Äình mình.
Sá»± dá»±ng vợ gã chá»ng cho con tháºt là má»t viá»c rất là quan trá»ng, bá»n pháºn là m cha mẹ phải tế nhá» lắm má»i ÄÆ°á»£c. Vì viá»c dá»±ng vợ gã chá»ng liên quan suá»t hết má»t Äá»i cá»§a con, không thá» không suy nghÄ© kỹ cà ng ÄÆ°á»£c.
Vá» vấn Äá» dá»±ng vợ gả chá»ng thưá»ng có quan niá»m bất Äá»ng giữa cha mẹ và con. Cha mẹ thì bao giá» cÅ©ng tá»± cho mình có sá»± pháºn sá»± Äá»nh Äoạt, và cÅ©ng tá»± cho mình có nhiá»u kinh nghiá»m hÆ¡n. Còn con thì muá»n tá»± do láºp gia Äình cho mình vì vợ chá»ng cùng chung sá»ng trá»n má»t Äá»i ngưá»i cần phải có chá» tâm Äá»ng ý hiá»p má»i ÄÆ°á»£c. Vì váºy sá»± kén chá»n vợ chá»ng nên Äá» dung hòa giữa cha mẹ và con má»i ÄÆ°á»£c. Sá»± hạnh phúc trên Äá»i cá»§a má»t gia Äình là má»t bà hiá»n ná»i trợ và ông chá»ng Äứng Äắn biết là m tròn bá»n pháºn là m chá»ng. Váºy nên chá»n gia Äình Äạo Äức và phải biết chắc gia Äình bên trai hay bên gái có phải là giòng gia phong và Äạo Äức không?
e. Samaye Dãyajjam Niyyãpenti: Phân chia cá»§a cải cho con tùy theo thá»i.
Ãạo là m cho mẹ ngoà i bá»n pháºn, sá»± ká» trên còn pháºn sá»± tạm gá»i cuá»i cùng là lo tương lai cho con khi khôn lá»n lên láºp gia Äình. Lắm khi cha mẹ phải chế ngá»± nhu cầu cá»§a bản thân mình, Äá» dà nh cá»§a tiá»n chi phà ấy dà nh Äá» cho con dá»±ng cÆ¡ nghiá»p sau nà y. Ngoà i cá»§a há»i môn cá»§a cha mẹ cho là tiá»n bạc và má»t sá» vá»n há»c thức có thá» nuôi sá»ng gia Äình, Äó là pháºn sá»± ngưá»i Äà n ông. Còn ngoà i ra, sá» vá»n cao quà hÆ¡n Äó là phẩm hạnh là m chá»ng là m cha và chá»§ gia Äình.
Còn ngưá»i phụ nữ ngoà i tiá»n bạc gia sản há»i môn cá»§a cha mẹ theo ngưá»i phương Äông, còn có cái quà nhứt là Trinh Tiết cá»§a ngưá»i con gái, và sá» vá»n vá» tinh thần là Bá»n pháºn, là m ngưá»i vợ hiá»n ngưá»i mẹ khả kÃnh, khả ái cá»§a con, bà chá»§ nhà Äáng mến cá»§a ngưá»i là m công.
Nói vá» nết hạnh thanh cao cá»§a ngưá»i phụ nữ khi vá» cung phụng gia Äình bên chá»ng thì thiết tưá»ng cÅ©ng nên nhắc Äến Bà Tin nữ Visãkhã. Khi vá» nhà chá»ng bà có má»t sá» vá»n há»i môn vÄ© Äại, sá» vá»n cá»§a bà có thá» tạo ÄÆ°á»£c má»t kinh Äô mà bà còn có má»t sá» vá»n tinh thần là những lá»i giáo huấn cá»§a cha bà .
Bà Visãkhã là con cuả ông trưá»ng giả tên Dhananjaya á» xứ Anga và cÅ©ng là cháu ná»i cá»§a ông Ãại trưá»ng giả là ông Mendaka, cha và ông cá»§a bà là ngưá»i già u nhứt trong thá»i Pháºt còn tại thế. Bà là tÃn nữ Äắc Tu-Äà -hưá»n quả lúc vừa lên bảy tuá»i.
Khi bà lá»n lên Ãng Trưá»ng giả tên Magãra cưá»i bà cho con trai ông là ông Punnavadhana. Ngà y là m lá» rưá»c dâu Ãng Trưá»ng giả Dhananjaya có dạy bà Visãkhã mưá»i Äiá»u mà chÃnh ông cha chá»ng bà ngá»i phòng bên có nghe rõ. Mưá»i Äiá»u ấy là :
- Không nên Äem lá»a trong nhà Äá»t ra Äá»t ngoà i.
- Không nên Äem lá»a bên ngoà i và o Äá»t trong nhà .
- Nên cho váºt dụng tiá»n bạc Äến ngưá»i nên cho.
- Không nên cho váºt dụng tiá»n bạc Äến ngưá»i không nên cho.
- Nên cho ngưá»i Äáng cho và không Äáng cho.
- Hãy ngá»i cho an vui.
- Hãy Än cho an vui.
- Hãy ngủ cho an vui.
- Nên hầu hạ lá»a.
- Nên tôn kÃnh chư thiên.Mặc dầu bà là con nhà Ãại trưá»ng giả, Äá»i vá»i sá»± sang già u gia Äình chá»ng bà , không bằng má»t phần ngà n cá»§a gia sản cá»§a cha cho cá»§a há»i môn. Dầu váºy, nhưng bà tháºt là dâu hiá»n hết sức lo cung phụng mẹ cha chá»ng, và lo coi sóc gia Äình như lá»i cha bà Äã dạy. Vì bà là nữ Äá» tá» Pháºt, nhưng vì gia Äình bên chá»ng theo Äạo lõa thá», nên bà không gặp Pháºt và cúng dưá»ng thÃch Pháp, bà rất buá»n, nhưng không dám thá» lá» ra.
Còn cha chá»ng vì lo cuá»c hôn lá» và sắp Äặt rất báºn, nên không ÄÆ°á»£c cúng dưá»ng cho Äạo lá»a thá». Ngà y kia, công viá»c vừa yên, ông má»i là m lá» cúng dưá»ng cho bạn lõa thá». Khi ông cúng dưá»ng, cho ngưá»i Äi gá»i bà Visãkhã Äến rằng: Các ngươi Äi bảo dâu ta Äến là m lá» cúng dưá»ng chư Thánh-nhÆ¡n.
Bà nghe tiếng Thánh-nhÆ¡n lấy là m vui mừng nghÄ© rằng: Lâu lắm rá»i, nay ta má»i ÄÆ°á»£c gặp Äức Thánh-nhÆ¡n. Khi bà Äến trông thấy bá»n lá»a thá» Äang ngá»i Än uá»ng coi tháºt là nhá»t nhạt, vì bà là con nhà cao sang, gia giáo không bao giá» thấy những cái lạ kỳ như váºy. Bà liá»n chá» trÃch: Bá»n nà y là bá»n không há» thẹn, và ghê sợ tá»i lá»i, thân hình như thế nà y là m sao gá»i A-la-hán cho ÄÆ°á»£c. Tại sao cha chá»ng ta lại gá»i ta Äến Äá» thấy cảnh nà y. Rá»i bà bá» vá» phòng.
Bá»n lõa thá» thấy hà nh vi cá»§a bà Visãkhã như váºy biết Äá» tá» Pháºt, liá»n mắng ông trưá»ng giả rằng: Nà y ông Trưá»ng giả, trên thế gian nầy hết con gái rá»i sao, ông Äi rưá»c Äá» tá» cá»§a ông Cá» Äà m vá» xấu xa tá»i lá»i ấy và o gia Äình nà y? Ãng nên Äuá»i cô ra ra khá»i gia Äình nà y láºp tức.
Ãng nghÄ©: Ta không thá» Äuá»i dâu ta ra khá»i gia Äình nà y, chá» vì chuyá»n cải vã cá»n con nà y ÄÆ°á»£c. HÆ¡n nữa Visãkhã là con cá»§a má»t vá» Äại Trưá»ng giả. Ãng má»i nói vá»i bá»n lõa thá» rằng: "Bạch chư Äại Äức, lá» cá» nhiên, trẻ con không thông hiá»u sá»± Äá»i không Äá»§ trà khôn, nên không thông hiá»u như ngưá»i lá»n, má»i có sá»± lá»i lầm. Xin quà vá» tha lá»i cho.
Ngà y ná», ông Äang ngá»i thá» thá»±c, và bà Visãkhã Äang Äứng quạt hầu. Có má»t vá» Tỳ-khưu hạnh Äầu Äà Äi khất thá»±c từng nhà , Äứng khất thá»±c trưá»c nhà , ngà i là bá»±c có phẩm hạnh trang nghiêm, Äứng Äợi như thế tháºt lâu. Cá» nhiên, ngưá»i Äá» tá» Pháºt thấy vá» Tỳ-khưu giá»i Äức trang nghiêm, mà phải Äợi lâu thì nóng lòng nên bà má»i Äứng tránh qua má»t bên, Äá» cho ông Trưá»ng giả thấy vá» Tỳ-khưu. Mặc dầu ông thấy nhưng là m bá» như không biết gì hết. Bà biết rằng: Ãng cha chá»ng Äã thấy vá» Ãại Äức nhưng không chú tâm gì hết. Bà má»i bạch vá»i vá» Ãại Äức ấy rằng: Bạch Ãại Äức xin Ngà i Äi khất thá»±c nhà khác, cha chá»ng tôi Äang thá» thá»±c váºt thá»±c cá»§.
Ãng Trưá»ng giả có thá» nhá»n chá»u ÄÆ°á»£c lá»i bà mắng các ông Äạo lá»a thá», nhưng ông không thá» chá»u ÄÆ°á»£c lá»i bà mắng các ông Äạo lõa thá», nhưng ông không thá» chá»u ÄÆ°á»£c câu nói o6ng thá» thá»±c váºt thá»±c cá»§. Ãng lấy là m tức giáºn, gá»i ngưá»i nhà Äến bảo: "Các ngươi nên Äem váºt thá»±c và cÆ¡m Äá» há» nà y Äi bá» láºp tức, và cÅ©ng phải Äuá»i ngay cô nà y ra khá»i nhà ta liá»n bây giá». Vì cô ta dám cả gan bảo vá» tỳ-khưu là Ta thá» thá»±c váºt thá»±c cá»§.
Ngưá»i thá»i ấy hiá»u nghÄ©a tiếng váºt thá»±c cá»§ là Phẫn. Vì váºy nên ông Trưá»ng giả lấy là m tức giáºn vô cùng. Sá»± tháºt, ngưòi trong gia Äình ông, toà n là ngưá»i cá»§a bà Visãkhã cho theo hầu bà , vì váºy không có ngưá»i nà o dám nói má»t lá»i gì vá»i bà cả.
Bà ôn tá»n nói vá»i cha chá»ng má»t cách lá» phép rằng: Thưa cha, con nhứt Äá»nh không rá»i khá»i nhà nà y, không phải cha mua con á» bá» sông nÆ¡i bán nô lá» Äem vá», mà con là con cá»§a nhà thế gia vá»ng tá»c, gia Äình con là gia Äình Äại trưá»ng giả sang nhứt thá»i bấy giá». Khi vá» vá»i gia Äình nà y, cha mẹ con có giao con cho tám vá» Trưá»ng lão, và bảo rằng: Khi nà o con quấy; tám vỠấy há»i lại xét xá» tá»i con. Cha muá»n xá» tá»i con cách nà o cÅ©ng ÄÆ°á»£c nhưng phải có tám vá» Trưá»ng lão ấy há»i lại má»i ÄÆ°á»£c.
- Con phải nói. Ãng liá»n cho Äi má»i tám vá» trưá»ng lão ấy Äến. Khi tám vỠấy hợp Äá»§, ông Trưá»ng giả má»i thuáºt hết câu chuyá»n cho tám ông ấy nghe.
Tám ông ấy há»i bà : Có tháºt váºy không con?
Bà Äáp: Thưa có tháºt như váºy, nhưng tôi không ngụ ý như cha tôi hiá»u. Khi tôi nói vá»i vá» Ãại Äức ấy ý nghÄ© tôi là : Bạch Ngà i cha tôi không là m phưá»c má»i Äâu, ông dùng váºt thá»±c cÅ© là phưá»c cá»§a ông tạo ra trong kiếp quá khứ. Váºy chá» khi tôi nói váºy tôi có lá»i gì?
Tám ông Trưá»ng lão ấy Äá»ng nháºn rằng: Visãkhã nói váºy thì không có lá»i gì hết. Há»i lại ông Trưá»ng giả, váºy tại sao ông lại tức giáºn?
Ãng Trưá»ng giả không có lý do gì Äá» nói thêm vì sá»± tháºt là váºy. Ãng nói thôi chuyá»n ấy hãy bá» Äi. Nhưng Äêm ná», lúc Visãkhã vừa vá» nhà tôi, giữa Äêm khuya cô cùng nhiá»u tôi trai tá» gái ra sau nhà là m gì?
- Có Äúng thế không con? Tám ông Trưá»ng lão há»i.
- Dạ thưa Äúng như váºy, nhưng tôi Äi aáy không Äi chuyá»n riêng tôi, mà vì con lừa quà cá»§a tôi sanh.
Không còn chuyá»n chi hÆ¡n nữa ông Trưá»ng giả liá»n nhắc Äến Mưá»i Äiá»u giáo huấn cá»§a cha cô khi vá» nhà chá»ng, ông há»i từng Äiá»u má»t và cô Visãkhã cÅ©ng giải rõ từng Äiá»u má»t là :
Bà Visãkhã nói: Cha tôi dạy câu thứ nhứt: không nên Äem lá»a trong nhà ra Äá»t ngoà i, có ý dạy rằng: con Æ¡i, khi con trông thấy lá»i cá»§a cha mẹ chá»ng hay chá»ng cá»§a con; con không nên Äem chuyá»n ấy ra nói cho ngưá»i ngoà i nghe. Vì Äấy là lá»a nóng hÆ¡n các thứ lá»a.
Câu thứ nhì dạy: Không nên Äem lá»a bên ngoà i và o Äá»t trong nhà . Ngụ ý: Nếu có nghe biết ai nói xấu cha, mẹ chá»ng hay chá»ng, con không nên Äem chuyá»n ấy và o thuáºt lại cho cha mẹ chá»ng, hay chá»ng con nghe. Vì không có thứ lá»a nà o nóng bằng lá»a nà y.
Ngoà i ra những câu sau có nghÄ©a như vầy. Nên cho ngưá»i Äáng cho, có nghÄ©a là khi cho ngưá»i ấy mượn Äá» thì há» chắc sẽ trả lại
- Không nên cho ngưá»i không Äáng cho. à nói: Khi cho ngưá»i ấy mượn thì không bao giá» há» trả lại.
Nên cho ngưá»i Äáng cho, và ngưá»i không Äáng cho, ý nói. Khi có quyến thuá»c Äến chÆ¡i, nên cho quà tặng, mặc dầu ngưá»i ấy có trả lại hay không cÅ©ng chẳng sao.
Hãy ngá»i cho yên vui, ý nói: Khi Äang ngá»i nÆ¡i nà o chẳng hạn khi thấy cha, mẹ chá»ng hay chá»ng Äi Äến phải láºp tức Äứng dáºy nhưá»ng chá» lại.
Hãy Än cho an vui, ý nói: không nên Än món gì trưá»c cha mẹ chá»ng hay chá»ng: phải lo cho các ngưá»i ấy Än trưá»c Äã má»i Äến bá»n pháºn mình sau.
Hãy ngá»§ cho yên vui. à nói: Phải Äá» cho cha mẹ chá»ng và chá»ng ngá»§ yên Äã, bá»n pháºn mình phải xem xét lại má»i viá»c trong gia Äình xong xuôi chu Äáo rá»i má»i Äi ngá»§ sau.
Nên hầu hạ thần lá»a, ý nói: Phải kÃnh trá»ng kiêng ná» cha mẹ chá»ng, và chá»ng như Äá»ng lá»a lá»n không nên chạm Äến.
Nên tôn kÃnh chư Thiên. à nói: Phải tôn kÃnh mẹ chá»ng, và chá»ng là tôn kÃnh má»t vá» Thiên thần, không bao giá» dám phạm Äến.
Khi cô Visãkhã giải xong mưá»i Äiá»u ấy. Ãng cha chá»ng không còn chuyá»n chi nói ÄÆ°á»£c, và cÅ©ng nhá» Äó mà ông trá» thà nh ngưá»i chánh kiến tu hà nh theo Chánh pháp.
Pháp Thứ Ba: Ãá» xuá»ng há» sâu.
Có nghÄ©a là chúng ta có những cái há» sâu hÆ¡n các cái há» khác là : Mắt xem váºt tá»t mãi không bao giá» biết Äá»§. Tai nghe tiếng hay mãi, không bao giá» biết chán. MÅ©i ngá»i mùi thÆ¡m mãi không bao giá» biết Äầy. Lưỡi nếm vá» ngon mãi có bao giá» biết chán Äâu. Những cái há» nà y thưá»ng bá» thiếu thá»n vì váºy nên Ãức Thế Tôn dạy phải Äá» và o những hỠấy cho Äầy tạm thá»i. à nói khi có tiá»n cÅ©ng phải chi ụng cho những cái hỠấy, không nên Äá» thiếu thá»n. NÆ¡i Äây cho chúng ta thấy rằng, khi có cá»§a Ãức Thế Tôn cÅ©ng không bắt buá»c mình phải keo kiá»t Äến Äá»i nhá»n Än, uá»ng Äá» phải thèm khát thái quá. Ngưòi Cư SÄ© cÅ©ng có quyá»n hưá»ng váºt chất nhưng vừa vá»i sá» vá»n mà mình có. Nếu ngưá»i hiá»u Äạo Äức thấy xem hát không cần thiết dà nh Äá» sá» tiá»n Äá» và o hững cái há» không bá» Ãch lắm, cho kẻ nghèo cà ng hay chá» không sao hết, nhưng cái há» là bao tá» và thân phải Än mặc không thá» cho thiếu thá»n ÄÆ°á»£c. Theo Äây quà vá» Äã thấy cái chu Äáo cá»§a Pháºt giáo Äến Äá» nà o.
Pháp Thứ Tư: Ãá» trải trên mặt Äất.
à nói ngưá»i á» trên Äá»i nà y nương nhá» có Chánh phá»§, nhá» chánh phá»§ mà ngưá»i ÄÆ°á»£c an cư lạc nghiá»p, vì váºy mình phải Äá» má»t phần tiá»n Äóng thuế cho chánh phá»§ má»i có tiá»n thuế ngưá»i chÄm nom cuá»c Äá»i hạnh phúc cá»§a con ngưá»i.
Pháp Thứ NÄm: Chôn Äá» dà nh
Câu nà y có hai ý nghĩa là :
a. Khi ngưá»i có tiá»n nên Äá» ra má»t phần nÄm, Äá» phòng khi có chuyá»n bất trắc có mà dùng khá»i phải vay nợ ai hết, hoặc khi già gặp cảnh không con, hay có con mà con bất hiếu không ai phụng dưỡng, có cá»§a Äá» dà nh ấy Äem ra xà i.
b. Ãá» dà nh Äây ngụ ý là Äem ra là m phưá»c, Äá» dà nh phưá»c là nh Äá» Äem vá» ngà y vá» lai. Ngưá»i cần tiá»n bạc xà i trong ngà y vá» lai chá» Äem theo ÄÆ°á»£c là nhá» bá» thÃ, là m viá»c là nh má»i có thẻ dùng ngà y vá» lai ÄÆ°á»£c.
Ngưá»i muá»n ÄÆ°á»£c hạnh phúc thì nên hà nh Äá»ng theo lá»i Ãức Thế Tôn Äã giáo truyá»n.
Ngoà i ra ngưá»i còn Tại gia nên hà nh bá»n pháp gá»i là Gharavãsadhamma nghÄ©a là Pháp cá»§a ngưá»i Tại gia. Sá» dÄ© mà Äức Thế Tôn dạy ngưá»i tại gia cư sÄ© phải hà nh theo pháp ấy và Ngà i biết rằng: Ngưá»i tại gia là ngưá»i chung Äụng vá»i trần cảnh nhiá»u, không sao ká» xiết, gần vá»i Sắc Äẹp, tiếng hay, mùi thÆ¡m vá» ngon, sá»± Äụng chạm Äem lại sá»± thá»a mãn cho xác thá»t, ngoà i ra còn danh lợi. Những Äiá»u ká» trên là nguyên nhân là m cho ngưá»i ganh ghét nhau, oán thù nhau và là m hại nhau. Ãức Thế Tôn dạy ngưá»i Äang á» giữa tà i, tình, danh, lợi không khác nà o ngưá»i chÄn bò, dẫn bò qua má»t ngõ hẻm tháºt cháºt hẹp mà hai bên hẽm ấy toà n là lúa chÃn mạ non, khó mà giữ cho bò không Än ÄÆ°á»£c, nhứt là loại bò là loại thÃch những cá»§a ấy. Lúa ấy chÃnh là Tà i, tình, danh, lợi. Tâm ta con bò, sá»± tháºt mà nói khó cho Tâm Äừng mê theo những váºt ấy. Khi ngưá»i ngã và o má»t Äiá»u nà o thì ngưá»i ấy khó mà tránh những cái khá» sắp Äến là oán thù, ganh tî v.v...
Ãức Pháºt biết váºy nên dạy chúng sanh phải hà nh theo bá»n pháp Gharavãsadhamma. Pháp cá»§a ngưá»i tại gia có bá»n:
Pháp Thứ Nhứt: Sacca, Thà nh tháºt.
Ngưá»i Äá»i nếu Äá»i vá»i nhau không thà nh tháºt thì không bao giá» có sá»± tin cáºy nhau và nhá» nhau ÄÆ°á»£c. Trong gia Äình nếu vợ chá»ng không thà nh tháºt nhau, thì khó có ÄÆ°á»£c không khà êm Äá»m tá»t Äẹp. Nếu là m cha mẹ mà không thà nh tháºt vá»i con, thì cÅ©ng khó dạy con cho nên ngưá»i ÄÆ°á»£c. Thà nh tháºt là pháp rất quan trá»ng cho tất cả các hạng ngưá»i. Nhá» sá»± thà nh tháºt má»i có thá» hợp tác vá»i nhau là m Än lá»n lao ÄÆ°á»£c.
Vì váºy Ãức Thế Tôn dạy Saccam have Sãdutaram Rasãnam, nghÄ©a là : không có vá» nà o có mùi vá» ngon cho bằng Lá»i Chân Tháºt. Vì lá»i chân tháºt là lá»i nói bất diá»t, nhá» Ãức Thế Tôn nói lá»i chân tháºt nên pháºt giáo truyá»n bá rất mạnh và rất sâu rá»ng trong cõi Diêm phù, khi mà có rất nhiá»u Tôn giáo Äã chôn sâu và o lòng ngưá»i trong khi ấy, nhứt là những ông Tôn sư trong các Tôn giáo ấy tuá»i lá»n hÆ¡n Ngà i nhiá»u. Vì lá»i nói chân tháºt là vá» rất ngon nên từ xưa Äến nay các nhà Trà thức trên thế giá»i nà y Äá»u tìm há»c Chân lý cá»§a Ngà i. Mặc dầu có ngưá»i muá»n diá»t Pháºt giáo những cÅ©ng không là m cho Pháºt giáo tiêu diá»t ÄÆ°á»£c. Vì Ngà i nói sá»± tháºt không bao giá» nói dá»i.
CÅ©ng lắm khi ngưá»i dám nói sá»± tháºt ÄÆ°á»£c thoát khá». Như có tÃch có má»t nhà vua tên Sunanda trì vì tại xứ Pãrasita. Ngà y ná», Ngà i ngá»± và o ngục thất Äá» xem sá»± chá»u tá»i cá»§a tù nhân, có nhiá»u vá» Äại thần theo Ngà i. Ngà i thấy có bá»n tù nhân mang gong cùm tháºt là khá», lấy là m thương hại má»i phán há»i những tá»i nhân ấy rằng: Các ngưá»i phạm tá»i chi mà bá» hà nh phạt nặng ná» như thế nà y?
Tá»i nhân thứ nhứt nói: Tâu hoà ng thượng, tháºt ra hạ thần là kẻ bá» hà m oan, tháºt là ngưá»i vô tá»i; sá» dÄ© mà hạ thần bá» tù tá»i vì bá» ngưá»i phao vu.
Tá»i nhân thứ nhì nói: Tâu Ãại Vương, hạ thần bá» tù Äà y như thế nà y vì hạ thần bá» vá» thẩm phán oán ghét, nên giam hạn thần và o ngục thất nà y.
Tá»i nhân thứ ba nói: Tâu thánh hoà ng, hạ thần là nguá»i lương thiá»n, sá» dÄ© bá» tù tá»i vì hạ thần bá» vá» tháºm phán bất công Än há»i lá» cá»§a ngưá»i khác.
Tá»i nhân thứ tư nói: Tâu lá»nh cá»u trùng, hạ thần Äã và o nhà trá»m má»t rương và ng ngá»c cá»§a ngưá»i thà nh Vayã. Vì váºy, hạn thần bá» quan thẩm phán kêu án theo luáºt lá» hiá»n hà nh, không oan uá»ng chi hết. Hạ thần xin tâu lại y như tá»i lá»i cuả thần Äang là m.
Nhá» sá»± thà nh tháºt và không dá»i lòng mình, nên Ãức vua lấy là m cảm Äá»ng, vì Ngà i thấy ngưá»i dám nói chân tháºt, nên Ngà liá»n hạ lá»nh tha cho ngưá»i tù nhân thứ tư ấy liá»n. Và Ngưá»i dạy: Ngưá»i biết tá»± thú lấy sá»± tháºt cá»§a lòng mình má»i là Äáng tha tá»i. Ngà i còn cho má»t sá» tiá»n dạy vá» sanh sá»ng cho chân tháºt Äừng lầm lá»i nữa.
Các bá»±c Trà thức nhứt là Ãức Thế Tôn biết rằng: Lợi chân tháºt là má»t vá» ngon nhứt nên Ngà i dạy:
Saccã Hi Paraman Loke
Saccam Loke Padhanakam
Saccam Hi Vijjamanasmin
Sabbapunnanca Vijjati.Sá»± thà nh tháºt là pháp cao quà nhứt trong thế gian. Sá»± thà nh tháºt là dẫn Äầu (ý nói cao quÃ) nhứt thế gian. Các phưá»c là nh Äá»u do sá»± Thà nh Tháºt mà có.
Pháp thứ nhì: Dama, Sự dạy Tâm.
Tại sao Ãức Pháºt dạy. Phải dạy Tâm? Ãức Pháºt dạy Phải dạy Tâm. Vì Ngà i biết rằng Tâm cá»§a chúng ta có tánh cách như là nưá»c. NghÄ©a là nưá»c có tánh cách không bao giá» chảy ngược từ chá» thấp lên cao, trái lại chảy từ cao xuá»ng thấp. CÅ©ng như Tâm có tánh cách là thưá»ng Äi xuá»ng má»±c thấp. Theo Pháºt giáo, má»±c thấp cá»§a Tâm là ác-pháp. ác pháp ấy có rất nhiá»u, nhưng chá» những cái mà ta thưá»ng thấy như là Tham lam, sân háºn, ganh tỵ, oán thù, ngã mạng v.v... (xem quyá»n Tam Äá»c và pháp Ãá»i trá» cùng má»t Tác giả). Khi Tâm con ngưá»i Äã ná»i cặn bã là những phiá»n não ká» trên ra thì không còn sợ tá»i lá»i dám là m tất cả những gì xấu xa Äê tiá»n.
Ngưá»i thưá»ng sợ nưá»c lụt luôn luôn lo Äắp Äê ngừa nưóc lÅ©, không cho trà n và o là m hại hoa mầu. Rá»§i ngưá»i bá» nưá»c lÅ© là m hại mùa mà ng ngưá»i còn có thá» cứu vãng ÄÆ°á»£c không khó lắm. Chá» khi Tâm Äã bá» phiá»n não xâm nháºp phá hại thì khó mà cứu vãng lại ÄÆ°á»£c, nếu nặng lắm phải sanh và o nÆ¡i khá» sá». Như ngưá»i Äá» cho phiá»n não là Tham lam hay pháp nà o khác xâm nháºp và o phá hại Ãt thì bá» ngưá»i Äá»i ghét bá», nhiá»u hÆ¡n nữa là mất giá trá».
Ngưá»i ngÄn nưá»c bằng cách Äắp Äê, váºy ngưá»i muá»n ngừa Tâm phải là m cách nà o? Ngưá»i muá»n ngừa Tâm, pháp quan trá»ng nhất là Trà nhá», biết mình và trà tuá». Khi có những Pháp nầy thì thấy rõ Tâm muá»n gì? Biết Tâm muá»n gì? Khi hiá»u và biết Tâm thì còn có những pháp như Nhẫn nại, Từ Bi v.v... Äá» diá»t trừ Tá»i ác sắp nảy ná». Như Äã biết ngưá»i Äá»i gần Tà i Sắc lợi danh nhiá»u nên Ãức Thế-Tôn dạy ngÄn Äón tai hại là Apayamukkra nghÄ©a là 6 con ÄÆ°á»ng Äi tá»i nÆ¡i tiêu diá»t tà i sản.
1. Uá»ng rượu. Uá»ng rượu là má»t tai hại rất lá»n mà ngưá»i Äá»i không bao giá» chá»u nhìn nháºn là có tai hại. Muá»n che lá»i mình có ngưá»i nói uá»ng nhưng không say thì không có hại. Nhưng ngưá»i mặc dầu uá»ng say hay không chÄng nữa, cái hại trưá»c nhứt là tá»n tiá»n mua. Nếu tÃnh má»i ngà y uá»ng Ãt nhứt hai Äá»ng, má»i tháng 60 Äá»ng, má»i nÄm 720 Äá»ng Äây chá» nói sá»± tá»n tiá»n, còn ngoà i ra tá»n thì giá» quà báu là uá»ng rá»i ngá»§, mất bao nhiêu thì giá» là m viá»c. Ngưá»i uá»ng rượu là ngưá»i phạm và o pháp gá»i là Dá» duôi. Khi ngưá»i uá»ng rượu Äã say rá»i thì dám là m cả má»i viá»c, khi mà ngưá»i không say không bao giá» dám là m.
Ngưá»i uá»ng rượu có 6 Äiá»u tai hại:
- Sanditthika Dhanajani: Là m hại tiá»n cá»§a, là mất tiá»n Äá» mua rượu.
- Kalahappavaddhani: Là m cho sanh sá»± gây gá» nhau (hoặc ngưá»i ngoà i hay vợ con trong nhà ).
- Akittisanjanani: Là m cho có sá»± chá» trÃch phê bình cá»§a má»i ngưá»i (nhứt là chá»§ nhÆ¡n).
- Hiaikopina Nidhamsani: Là m cho bá» há» thẹn (vá»i má»i ngưá»i).
- Pannayadubbalikarani: Là m cho bá» giảm bá»t trà nhá» và trà tuá».Vì những tai hại ká» trên nên Ãức Thế-Tôn dạy ngưá»i tại gia cư-sÄ© phải ngÄn Äón, ngừa và dạy Tâm Äừng cho Äá» duôi sa ngã theo chuyá»n ác là sá»± uá»ng rượu. Vì uá»ng rượu thưá»ng hay Äem lại những háºu quả như ká» trên.
2. Hay Äi chÆ¡i Äêm. Ngưá»i Äi chÆ¡i Äêm, dầu là ngưá»i tháºt tá»t nhưng cÅ©ng không tránh khá»i tai hại. Nếu ngưá»i ấy Äã có gia Äình rá»i còn tai hại hÆ¡n là là m cho gia Äình mất sá»± Äầm ấm, nhứt là cha mẹ vợ con lo rầu không Ãt.
Vì váºy nên Ãức Thế Tôn dạy ngưá»i Äi chÆ¡i Äêm thưá»ng Äem lại sáu Äiá»u tai hại.
- Attapissa Agutto Arakkhito Hoti: Là ngưá»i không biết thu thúc, không biết giữ bản thân mình. Yà nói ngưá»i hằng Äi chÆ¡i Äêm, nÆ¡i hang cùng ngõ hẻm dá» bá» ngưá»i thù là m hại. Nếu không váºy cÅ©ng bá» ngưá»i giá»±t Äá», hay bá» ngưá»i Äánh, hoặc giết lầm vì tưá»ng là kẻ thù.
- Puttadaropissa Agutto Arakkhito Hoti: Là ngưá»i không sÄn sóc vợ con. Có nghÄ©a là bá» phế gia Äình Äi như váºy viá»c nhà không ai chÄm sóc, con hư há»ng, vợ cÅ©ng hư há»ng, gia Äình Äi tá»i nÆ¡i hư hại. Gia Äình nà o mà có ngưá»i chá»ng như thế nà y tháºt là bất hạnh.
- Sapateyyam Pissa Aguttam Arakkhitam Hoti: Là ngưá»i không quan tâm sÄn sóc cá»§a cải tà i sản cá»§a mình. Ngưá»i Äà n ông là cha gia Äình, có pháºn sá»± chÄm nom sÄn sóc cá»§a cải, mà cứ bá» Äi chÆ¡i Äêm mãi là má»t lý do cho kẻ trá»m Äạo và o lấy cá»§a cải dá» dà ng, nhứt là mất cá»§a quý nhất Äá»i là vợ hay con.
- Samkio Ca Hoti: Là m cho ngưá»i nghi ngá». à nói: Ngưá»i quanh bên thưá»ng hay lưu ý nghi ngá» rằng: Tại sao ngưá»i nầy lại Äi Äêm mãi, chắc là ngưá»i bất lương. Khi mà ngưá»i Äã hoà i nghi thì há» sẽ lánh xa. Vì lẻ ấy, mà mất cả tình cảm trong gia Äình cÅ©ng như ngoà i xã há»i.
- Abhutavacananca Tasmin Ruhati: Bá» phao vu. NghÄ©a là khi ngưá»i ta bá» trá»m cắp nhứt Äá»nh há» sẽ nghi ngá» ngay cho kẻ Äi Äêm trá»m lấy, sẽ bá» tá» cáo vì nghi ngá», nếu không váºy há» chá» há»i: Ãêm hôm anh Äi vá» khuya có thấy kẻ trá»m không? có thấy ngưá»i lạ không? Chá» há»i chừng ấy cÅ©ng Äá»§ thẹn lắm rá»i.
- Bahunnanca Dukkha Dhammanamp Urakkhato Hoti: Phải bá» tất cả những tá»i khá», ý nói khi Äi Äêm nÆ¡i bóng tá»i cá»±c nhá»c, khi bá» té hay Äạp miá»ng chai, trá»i mưa ưá»t át, cá»±c nhá»c Äá»§ má»i Äiá»u.
Ãây là cái tai hại cá»§a ngưá»i Äi Äêm. Nên Äã là ngưá»i mong tìm hạnh phúc cho gia Äình thì nên tránh sá»± Äi Äêm ấy Äi. Vì nó là má»t con ÄÆ°á»ng ÄÆ°a ngưá»i Äi Äến nÆ¡i bại hoại gia cang.
3. Thưá»ng Äi coi lá» hay coi hát. Ãiá»u nà y chá» nói Äến ngưá»i nà o Äi hằng Äêm không gián Äoạn, nhưng ngưá»i khi có cuá»c lá» lá»n, Äi xem má»t lần cÅ©ng chẳng sao, vì không tai hại gì lắm, và Äó cÅ©ng là cách xà i tiá»n không keo kiá»t Äến Äá»i lấy thân che cá»§a. Ngưá»i không Äi xem vì nghÄ© rằng: Ta xem phung phà tiá»n tháºt vô Ãch, sá» tiá»n ấy dùng Äá» cho ngưá»i thiếu hụt, hay cô nhi quả phụ còn hÆ¡n. Ngưá»i nghÄ© như váºy không Äi không gá»i là khá keo kiá»t nhưng lại gá»i là Hy sinh cái vui cá nhân cho ngưá»i thiếu thá»n. Tóm lại nếu Äi hằng Äêm, khi nà o không biết chá» nà o có cuá»c lá» vui, Äi kiếm những ngưá»i bạn há»i: Ãêm nay có thú vui gì á» Äâu. Ngưá»i nầy là ngưá»i Äi trên con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Nếu lâu lâu Äi má»t lần thì chẳng sao.
Ãức Thế Tôn biết ngưá»i tại gia cư sÄ© không ra khá»i ÄÆ°á»£c thế thưá»ng nên cÅ©ng còn chá» cho chá» hại Ãt và nhiá»u. Nếu biết có hại mặc dù Ãt cÅ©ng Äừng cho phạm và o cà ng quý hÆ¡n.
4. Cá» bạc. Cá» bạc là má»t nguyên nhân ÄÆ°a tai hại Äến gia Äình tháºt là vÄ© Äại. Nhiá»u gia Äình suy sụp má»t cách mau thấy rõ trong vòng Ãt tháng thôi. Sá»± tiêu hao tà i sản là má»t viá»c còn tai hại như mất thanh danh gia tá»c, mất cả vợ con yêu quý. Nếu ngưá»i Äà n bà cá» bạc mất cả những gì quý báu mà mình Äã có. Vì váºy Ãức Thế Tôn dạy: Cá» bạc là con ÄÆ°á»ng ÄÆ°a Äi tá»i nÆ¡i tai hại.
Cá» bạc có sáu Äiá»u tai hại là :
- Fayamverampassavati: Khi Än thế nà o cÅ©ng có oán thù. Phà m ngưá»i Än ÄÆ°á»£c nhiá»u thì là m cho kẻ thua oán ghét, ganh tá», và há» nghÄ© Äến viá»c cưá»p bóc cá»§a ấy, có nhiá»u chuyá»n tương tá»± như thế nầy hằng ngà y trong xã há»i cá» bạc.
- Jino Cittamanusocati: Ngưá»i thua bá» mất hết cá»§a cải. Có nghÄ©a là Äã thua thì không còn gì hết, lắm khi còn phải cầm bán cả quần áo, Äá» trang sức.
- Sanditthikadhanajati: Sá»± tiêu diá»t hết cá»§a cải thấy rõ. NghÄ©a là khi Äã thua quá rá»i Äám bán hết sá»± sản gia tà i cá»§a các báºc tiá»n nhân Äá» lại, và cùng lắm cÅ©ng dám cưá»p cá»§a giết ngưá»i hay cắp lấy cá»§a chá»§ giao phó.
- Sabhagatassa Vacanam Haruhati: Lá»i nói cá»§a ngưá»i cá» bạc không có giá trá» không ai tin tưá»ng ÄÆ°á»£c. Có nghÄ©a là : Ngưá»i Äã cá» bạc nói gì cÅ©ng chẳng ai tin vì ai ai cÅ©ng nghÄ© rằng: Khi Äã thua thì ai thuê là m gì cÅ©ng dám là m, thì thuê phao du hay nói dá»i, hay là m chứng bất chánh là chuyá»n rất dá» .
- Mittapaccanam Paribhuto: Bạn tác hay ngưá»i quen biết là ngưá»i không cá» bạc Äá»u xa lánh ngưá»i cá» bạc. Có nghÄ©a là ai ai cÅ©ng khinh khi ngưá»i cá» bạc, chá» không dám nói ngay ra mà thôi. Khi Äến nhà bạn mặc dầu là vá»i lòng thương mến muá»n Äến thÄm chÄng nữa, thì ngưá»i ta cÅ©ng nghÄ© rằng: Ãến mượn tiá»n. Sá» dÄ© ngưá»i nghÄ© xấu như thế vì há» Äã dà nh sẵn trong lòng má»t sá»± nghi ngá» xấu là , ngưá»i ấy Äã thua hết tiá»n rá»i nên Äến xin vay hay mượn Äá» Äánh gá». Lắm khi ngưá»i ta thấy ngưá»i cá» bạc Äến láºt Äáºt trá»n và cho ngưá»i nhà nói dá»i là Äi vắng. Ãây là lý do là m mất bạn.
- Avahavivahakamam Apatthito Hoti: Khi có lá» lá»c quan trá»ng như Än tân gia hay lá» cưá»i há»i..v..v không ai nghÄ© Äến má»i ngưá»i cá» bạc Äến há»i nÆ¡i ấy. Vì ngưá»i sợ ngưá»i cá» bạc Äến là Äem sá»± không là nh, sá»± xui Äến ngưá»i trong cuá»c.
5. ChÆ¡i vá»i bạn ác. Như Äã có giải á» Äoạn trưá»c và nếu quý vá» cần tham cứu rõ hÆ¡n xin xem quyá»n "38 Pháp Hạnh Phúc" cùng má»t tác giả.
Bạn ác nÆ¡i Äây Ãức Thế Tôn dạy, ngưá»i bạn nà o có sáu táºt xấu, má»t táºt nà o ta cÅ©ng tránh xa:
- Ye Dhutto: Ngưá»i cá» bạc.
- Ye Sando: Ngưá»i chÆ¡i gái.
- Ye Pipaso: Ngưá»i uá»ng rượu.
- Ye Nekatika Ngưá»i lưá»ng gạt bằng cách bán Äá» giả.
- Ye Vancanika Ngưá»i dá»i gạt ngưá»i.
- Ye Sahasika Ngưá»i cắp vặt, trá»m, gian láºn .v.v..Khi ngưá»i thân cáºn vá»i bạn những táºt xấu nói trên, mặc dầu không bá» nhiá» m theo ÄÆ°á»ng lá»i cá»§a bạn ấy chÄng nữa. CÅ©ng là m mất sá»± tin cáºy cá»§a bá» trên, như chá»§ nhân hay các báºc trà thức không dám gần vá»i ngưá»i có bạn xấu như váºy.
6. Lưá»i biếng. Ngưá»i lưá»i biếng thưá»ng hay bá» phế viá»c là m, vì váºy nên thưá»ng hay thất bại hÆ¡n thà nh công, và nhất là mất tÃn nhiá»m. Sá»± lưá»i biếng tháºt là má»t trá» lá»±c tháºt quan trá»ng cá»§a ngưá»i tại gia cÅ©ng như cá»§a ngưá»i xuất gia, là m ngÄn hay mất sá»± tiến hóa cá»§a ngưá»i. Ngưá»i lưá»i biếng thưá»ng viá»n sáu lý do sau Äây Äá» ÄÆ°á»£c nghá» là m viá»c là :
- Nóng lắm nghá» Äã Äá» mát sẽ là m.
- Lạnh lắm nghá» Äã Äá» bá»t lạnh hãy là m.
- Chiá»u tá»i rá»i nghá» Äã mai sáng hãy là m.
- Còn sá»m lắm chút nữa là m cÅ©ng chẳng muá»n.
- Giá» thì Äói lắm nghá» chút nữa hãy là m.
- Khát nưá»c lắm nghá» chút sẽ là m.Sá»± lưá»i biếng là má»t phiá»n não, hằng là m trá» ngại rất lá»n nhưng ngưá»i vì dá» duôi nên không nhìn thấy tai hại. Lưá»i biếng có thá» và như những Äá»i binh du kÃch phá hoại. Thiá»n pháp trong lòng Hà nh giả. Tháºt khó mà trừ ÄÆ°á»£c, nó thuá»c vá» tâm si-mê. Ngưá»i muá»n trừ lưá»i biếng phải có trà nhá» và phải có Äá»§ mưá»i pháp là :
- Nên hằng suy nghÄ© cho thấy tai hại cá»§a sá»± lưá»i biếng như vầy: Lưá»i biếng là nguyên nhân là m cho ngưá»i nghèo khá», là m cho kẻ khác khinh bá» mình.
- Nên hằng suy nghÄ© thấy lợi Ãch cá»§a sá»± siêng nÄng: Siêng nÄng là nhân là m cho ta ÄÆ°á»£c kết quả mỹ mãn công viá»c ta là m: siêng nÄng là lý do Äem sá»± Äầm ấm trong gia Äình, và không ai dám khinh khi.
- Nên suy nghÄ© thấy: Ngưá»i ÄÆ°á»£c trá» nên con ngưá»i có giá trá», có tiá»n cá»§a danh vá»ng cÅ©ng do nhá» sá»± siêng nÄng, há»c hà nh từ nhá» và khi là m viá»c cÅ©ng không bá» công viá»c.
- Nên suy nghÄ©: Váºt thá»±c, chá» á», thuá»c men, áo quần ta có và Äang dùng Äây Äá»u do nhá» sá»± siêng nÄng là m ra. Váºy khi Äã lưá»i biếng thì sẽ không có và cÅ©ng không Äá»§ chi dụng nữa.
- Nên suy nghÄ©: Ngưá»i lưá»i biếng thì cả Äá»i chá» á» trong cảnh nghèo túng.
- Nên nghÄ© Äến Cha, mẹ, thầy tá», Äá»u muá»n cho ta siêng nÄng là m viá»c có tiá»n cá»§a Äá» sá»ng má»t Äá»i sá»ng thong thả an nhà n. Riêng Ãức Từ Phụ ThÃch Ca Mâu-ni muá»n cho ta có sá»± siêng nÄn Äà o tạo cho ta má»t Äá»i sá»ng an nhà n vô tá»i trong kiếp nà y và tu hà nh tinh tấn Äá» mau giải thoát khá»i biá»n trầm luân nà y cà ng mau cà ng hay.
- Nên nhá» rằng: Ngưá»i là nhân váºt cao hÆ¡n tất cả các loà i trong vÅ© trụ. Váºy ta là ngưá»i, nên cá» gắng là m cho ra ngưá»i cao cả hÆ¡n tháºt sá»±. Vì váºy nên siêng nÄng dá»i mà i phẩm hạnh bên trong là có Ãức hạnh thanh cao Äá» mau giải thoát khá»i nÆ¡i u ám tá»i mê là cõi Äá»i nầy.
- Nên nhá»: Bạn bè, quyến thuá»c ta Äá»u là ngưá»i siêng nÄng lo là m viá»c, còn nói vá» tinh thần Äạo Äức thì cÅ©ng lo bá»i Äắp công Äức là nh. Ta cÅ©ng phải cá» gắng cho bằng các ngưá»i ấy.
- Nên nhá», hãy xem coi gương cá»§a những ngưá»i bạn nà o siêng nÄng là m viá»c chân chánh noi gương ngưá»i bạn ấy Äá» mau ÄÆ°á»£c tiến hóa trên ÄÆ°á»ng Äá»i như ÄÆ°á»ng Äạo.
- Nên cá» gắng bắt buá»c Tâm phải siêng nÄng, khi bắt buá»c ÄÆ°á»£c và i lần tâm ấy sẽ quen vá»i sá»± siêng nÄng.
Tiếng gá»i là Apayamukha, có nghÄ©a là "Sáu con ÄÆ°á»ng trôi cá»§a cải ra biá»n cả". CÅ©ng có ý nói ngưá»i không khéo Äóng 6 cá»a ấy thì cá»§a cải sẽ trôi Äi không còn.
Khi ngưá»i biết dạy Tâm không cho sa ngã và o 6 con ÄÆ°á»ng tiêu hoại ấy. Ngưá»i ấy sẽ sá»ng ÄÆ°á»£c má»t Äá»i sá»ng an vui hạnh phúc là m cho gia Äình Äầm ấm.
Pháp thứ ba: Khanti, Nhẫn nại.
Có nghÄ©a là Nhá»n. Chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c vá»i tất cả má»i viá»c trái ý nghá»ch lòng.
Ngưá»i Tại gia cư sÄ© cÅ©ng như ngưá»i Xuất gia cần phải có Pháp nhẫn nại Äá» chá»u Äá»±ng vá»i tất cả sá»± nóng lạnh, hay những gì là m trái ý nghá»ch lòng thưá»ng hay xảy ra nếu ngưá»i thiếu sá»± Nhẫn nại thì thưá»ng hay có sá»± không là nh há»i tiếc Än nÄn. Nếu muá»n an vui thì phải nhẫn nại nhá»n chá»u má»i viá»c, sá»± nhá»n nhục tháºt lắm khi cÅ©ng thấy bá»±c dá»c lắm, nhưng ngưá»i nhá»n ÄÆ°á»£c viá»c là m cho sanh ra gây gá» hay bất bình ấy thì bằng ÄÆ°á»£c an vui là không có oan trái oán thù và ngưá»i là m hại mình.
Nhẫn nại cÅ©ng là má»t trong 10 Pháp Ba-la-máºt cá»§a chư Pháºt phải hà nh. Ãức Thế Tôn thưá»ng ca tụng những ngưá»i hà nh theo Pháp Nhẫn nại là ngưá»i hà nh theo các báºc Thánh-nhÆ¡n nhất là Ãức Pháºt. Nhẫn nại và như má»t thứ giáp sắt phi thưá»ng không có má»t thứ khà giá»i nà o phá há»§y ÄÆ°á»£c. Ngưá»i Äá»i thưá»ng không thá» Nhẫn-nại ÄÆ°á»£c, vì Äá» cho phiá»n não là "ngạo mạn" lên quá cao, ngưá»i ấy nghÄ©. Nếu mình nhá»n ngưá»i ấy Äây sẽ có ngưá»i nói rằng: Ta sợ, khiếp nhược. Nhưng kỳ tháºt khi mình nhá»n ÄÆ°á»£c chÃnh là mình thắng tráºn giặc bên trong là Sân háºn và Ngạo Mạn bằng Äạo binh Nhẫn nại và Từ Ãi, ngoà i ra còn thâu ngắn bá»t ÄÆ°á»£c con ÄÆ°á»ng Luân há»i là Ãt có oan trái oán thù.
Ngưá»i bá» ngưá»i có uy quyá»n hÆ¡n hiếp Äáp, nhưng không dám trả lá»i hay là m gì lại, Äó là chá»lu thua và ngưá»i nầy ÄÆ°á»£c cái khá là biết mình, nhưng không gá»i là nhẫn nại. Ngưá»i nầy là ngưá»i Chá»u kém Chá»u thiá»t thòi. Ngưá»i Äá»i thưá»ng nói: Khôn cÅ©ng chết mà dại cÅ©ng chết. Theo Pháºt dạy chá» có ngưá»i biết má»i sá»ng. NghÄ©a là ngưá»i biết mình, biết ngưá»i, biết hoà n cảnh, trưá»ng hợp. Ngưá»i biết như thế nà y là ngưá»i sá»ng ÄÆ°á»£c bình an. Biết mình ý nói biết mình là ngưá»i á» giai cấp nà o? Biết ngưá»i á» giai cấp nà o? Biết hoà n cảnh có thá» nói ÄÆ°á»£c, là m ÄÆ°á»£c hay không? Tùy theo trưá»ng hợp, tùy thá»i nói hay là m má»i Äúng. Nếu ngưá»i là m công mà chá»ng vá»i chá»§ thì không hợp tình cảnh. à tôi nói Äây là khi mình quấy mà chá»ng lại. Ngưá»i mà biết và hà nh theo những Äiá»u trên là ngưá»i sá»ng ÄÆ°á»£c an vui trong má»i nÆ¡i. Các báºc Trà thức không chê hạng nầy nhưng cÅ©ng chẳng khen.
Ngưá»i chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c những khó khÄn cá»§a ngưá»i ngang hà ng mình, vì không thÃch gây gá», nhưng sá»± tháºt không sợ kẻ ấy, ngưá»i hạng nầy rất khó kiếm trong xã há»i, ngưá»i nầy không thá» gá»i là Nhẫn nại ÄÆ°á»£c có thá» gá»i là Soracca nghÄ©a là NÃn thinh, hay chá»u Äá»±ng.
Ngưá»i tháºt tình chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c sá»± khinh bá» mắng nhiếc cá»§a ngưá»i thấp hèn hÆ¡n mình, ngưá»i dưá»i quyá»n mình, mình có thá» dùng uy quyá»n là m khó kẻ ấy ÄÆ°á»£c nhưng nhẫn nại chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c ngưá»i như thế Äó gá»i là nhẫn nại có nghÄ©a là Nhá»n nhục, ý tôi muá»n nói là chá»u tất cả sá»± nhục nhả mà ngưá»i Äá»i không chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c.
Tôi xin nhắc lại chuyá»n Ãức Ãế-ThÃch trong bá» kinh Samyuttanikaya Sagathavagga, bà i kinh Vepacitta như vầy. Ãức Thế Tôn có dạy: Khi xưa, thưá»ng có tráºn giặc giữa Thiên-Vương Ãế-ThÃch và A-tu-la vương. Nầy các thầy Tỳ-khưu, lúc ná» A-tu-la vương bá» Thiên vương Ãế-ThÃch bắt cá»t á» cá»t cá». A-tu vương chá»i Thiên vương Ãế-ThÃch tháºt là tháºm tá». Nầy các thầy Tỳ-khưu, khi ấy có vá» Chư thiên tên là Matali không chá»u ÄÆ°á»£c sá»± mắng chá»i ấy nên Äến há»i Thiên-Vương rằng: Tâu Ãại vương, Ngà i có nghe lá»i A-tu-la vương trưá»c mặt Äây không? Ngà i nhẫn nại ÄÆ°á»£c là do sá»± kÃnh sợ hay sá»± yếu kém hÆ¡n?
Thiên-Vương Ãế-ThÃch Äáp: Trẩm nhẫn nại lá»i Äê tiá»n cá»§a Vepacitta Äây, không phải vì kinh sợ hay yếu kém chi. Báºc Trà thức như trẩm thì bao giá» chá»u Äi Äá»i Äáp vá»i ngưá»i hung ác ngu xuẩn như Vepacitta ấy.
- Kẻ ác thưá»ng là m hại ngưá»i rất nhiá»u, nếu không trừng phạt chúng sẽ không sợ. Vì váºy các báºc Trà thức thưá»ng trừng phạt chúng má»t cách nặng ná».
- Khi ngưá»i nà o biết rằng: Kẻ khác giáºn ta, ngưá»i ấy là ngưá»i có Trà nhá» dụt tắt ÄÆ°á»£c (Lá»a Sân). Trẩm hiá»u rằng: Sá»± dụt tắt ÄÆ°á»£c (lá»a sân) ấy là sá»± trừng phạt kẻ ác nặng ná».
- Tâu Ãại-vương, khi mà Ãại vương nhìn thấy sá»± trừng phạt cá»§a sá»± nhẫn nại, khi ấy bá»n hung ác tưá»ng rằng: Ngưá»i nhá»n ta vì sợ ta, ngưá»i hung ác ấy hiếp Äáp ngưá»i nhẫn nại. Như con bò mạnh thưá»ng Äuá»i Äánh bò yếu hÆ¡n nó váºy.
- Ngưá»i tưá»ng rằng: Ngưá»i nầy nhá»n ta, vì sợ ta hay không cÅ©ng tùy ý há». Những sá»± lợi Ãch cá»§a bản thân mình không có sá»± lợi Ãch nà o cao quý bằng sá»± nhẫn nại. Kẻ nà o có ÄÆ°á»£c sức mạnh cá»§a pháp Nhẫn nại, chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c vá»i sá»± hà nh Äá»ng cá»§a kẻ ác, sá»± Nhẫn nại cá»§a ngưá»i ấy, các báºc Trà thức gá»i là sá»± Nhẫn nại cao thượng. Các báºc Trà thức thưá»ng gá»i sức mạnh cá»§a kẻ hung ác là sá»± Yếu á»t. Không có ngưá»i nà o có thá» dùng lá»i nói, hay cách gì Äá» là m cho ngưá»i Äã hà nh hạnh Nhẫn nại dùng mức ná»i lòng Sân háºn lên ÄÆ°á»£c. Tá»i nặng ná» nhất là ngưá»i sân háºn trả lại kẻ sân háºn. Ngưá»i không sân háºn kẻ giáºn mình, các báºc Trà thức gá»i là ngưá»i thắng ÄÆ°á»£c tráºn giặc, mà khó có ngưá»i thắng ÄÆ°á»£c. Ngưá»i nà o biết rằng: Ngưá»i ấy Äang giáºn ta, nên có Trà nhá» dụt tắt ngay khi nó chưa phát cháy, ngưá»i ấy gá»i là ngưá»i là m sá»± lợi Ãch cho cả hai bên là cho mình và cho ngưá»i Äang giáºn mình. Ngưá»i ngu xuẩn thấy ngưá»i giữ sá»± lợi Ãch cho mình lại cho là ngưá»i ta Ngu xuẩn.
Ãức Thế Tôn liá»n dạy: Nầy các thầy Tỳ-khưu, Thiên Vương Ãế ThÃch nhá» phưá»c báu ấy nên ÄÆ°á»£c thượng thá» trá» vì hai cõi Ãạo lợi và Tứ Äại thiên vương.
Nầy các thầy Tỳ-khưu, các ngưá»i dứt bá» má»i viá»c á» thế gian, xuất gia theo giáo pháp cá»§a Như Lai, nên là m cho ra ngưá»i nhẫn nại, khả kÃnh, khả ái cá»§a ngưá»i bằng phép Nhẫn nại ấy.
Câu nói là m lợi Ãch cho ngưá»i và cho mình ý nói rằng: Là m lợi cho mình là không gây thêm oan trái oán thù và o mình. Là m lợi cho ngưá»i là không bá» tức giáºn thêm hay khá» vì mình trả thù lại. Khi ngưá»i trả thù lại thì oan trái vẫn kéo dà i mãi mãi không bao giá» dứt.
Theo Pháp Nhẫn nại ấy có ý nghĩa cao siêu hơn là :
- Nhẫn nại trưá»c sá»± khá» là nhân sanh lòng Tham.
- Nhẫn nại vá»i sá»± khá» là nhân sanh lòng Sân háºn.
- Nhẫn nại vá»i sá»± khá» là nhân sanh lòng Si mê.Giải thÃch:
- Nhẫn nại trưá»c sá»± khá» là nhân sanh lòng Tham ấy nghÄ©a là nhá»n chá»u vá»i sá»± ham muá»n má»i viá»c như già u sang, danh vá»ng v.v.. mà mình Äang muá»n vì không có, hay có nhưng còn chưa Äá»§ vá»i lòng tham. Ngưá»i vì sá»± ham muá»n ấy, thúc Äẩy không thá» nhá»n chá»u ÄÆ°á»£c phải tìm Äá»§ phương thế xâm chiếm váºt ấy, khi mà Äang cá» gắng xâm chiếm váºt ấy bằng ÄÆ°á»ng lá»i bất chÃnh là Äã tá»± tạo nghiá»p chẳng là nh, nghiá»p ấy sẽ Äến vá»i mình là là m khá» tâm. Ngưá»i chế ngá»± ÄÆ°á»£c Tâm không cho chạy theo những cảnh bên ngoà i bá»i sá»± tham lam nên gá»i là nhẫn nại.
- Nhẫn nại vá»i sá»± khá» là nhân sanh ra Sân háºn, có nghÄ©a là ngưá»i nhá»n chá»u vá»i các trưá»ng hợp là m cho mình khá» Tâm vì sá»± sân háºn như có ngưá»i là m hại mình .v..v. nhưng mình nhẫn nhá»n ÄÆ°á»£c không trả ÄÅ©a ai, Äây là sá»± nhẫn nại vá»i các trưá»ng hợp là m cho phát sanh sá»± Sân háºn.
Nếu ngưá»i nhìn thấy: Trong thế gian nầy không ai vừa lòng ÄÆ°á»£c má»i ngưá»i, và không ai tránh khá»i sá»± chá» trÃch, khinh khi, những sá»± chá» trÃch ấy, ngưá»i không chá» trÃch trưá»c mặt thì cÅ©ng chá» trÃch sau lưng. Vì những chuyá»n ấy là Thế gian Pháp, chẳng nên buá»n phiá»n bá»±c tức vá»i Pháp ấy.
- Sá»± nhẫn nại Äá» chá»u Äá»±ng vá»i sá»± Si mê ấy, có nghÄ©a là Sá»± chá»u Äá»±ng vá»i sá»± khá» sanh lên do thân nầy là m cho Tâm khá» như sá»± nóng ná»±c, lạnh hay bá»nh táºt. Ngưá»i nhẫn nại hằng có trà nhá» quan sát tâm không Äá» tâm phóng túng giữ ÄÆ°á»£c sá»± êm lặng, dầu có xảy ra tai nạn thế nà o cÅ©ng chẳng than van rên xiết.
NÆ¡i Äây tôi xin nhắc lại tÃch cá»§a má»t vá» Tỳ-khưu hà nh hạnh nhẫn nại má»t cách tá»t Äá», Äây là má»t gương là nh ngưá»i tu Pháºt cần noi theo gương ấy.
Có má»t vá» Tỳ-khưu há»c tham thiá»n xong, và Ỡmá»t cái hang tên Piyanguha gần Cetiyapabbata, nÆ¡i ấy hầu như tuyết Äóng quanh nÄm. Ngà i á» tham thiá»n nÆ¡i ấy tháºt là lạnh lẻo, hầu như không thá» chá»u Äá»±ng ná»i. Ngà i tá»± dạy mình rằng:
NÆ¡i Äây tuy lạnh tháºt, nhưng cái nà y vẫn chưa lạnh bằng Ãá»a ngục Vô gián. Cái lạnh nầy ta vẫn còn chá»u Äá»±ng ÄÆ°á»£c. Nếu không tu hà nh chân lý trong khi ta có ÄÆ°á»£c thân nầy, và duyên là nh rất lá»n nên ÄÆ°á»£c gặp Ngà i chá» dạy, rõ ÄÆ°á»£c ÄÆ°á»ng giải thoát. Nếu ta không ráng lo tu hà nh thì là m sao thoát khá»i cảnh Äá»a ngục. Tại sao ta váºn còn Äá» Äuôi không cá» gắng tu hà nh cho mau giải thoát? Tại sao ta không nhẫn nại ÄÆ°á»£c chá» lạnh bằng Äá» nà y?
Ngà i tá»± dạy mình như váºy, nếu cá» gắng hà nh Äạo Äắc Thánh quả nÆ¡i ấy. Tháºt là má»t gương soi sáng chung cho hà ng Ãá» tá» Pháºt.
Chuyá»n nữa, có má»t vá» Tỳ-khưu há»c Tham thiá»n xong Ngà i ngá»i Tham thiá»n á» cá»i cây trong mùa nóng. Ngà y ấy, sức nóng là m cho Ngà i má» hôi xuất ra ưá»t cả y. Ngà i tá»± dạy mình: Ãây nóng tháºt nhưng cÅ©ng chưa nóng bằng cảnh khá» nÆ¡i Ãá»a ngục. Cái nóng á» Ãá»a ngục có thá» là m cháy má»t quả núi Äá to lá»n, như Äá»t cháy má»t miếng bông gòn nhá». Hôm nay Ta có nhiá»u duyên là nh ÄÆ°á»£c sanh là m ngưá»i, ÄÆ°á»£c gặp Pháºt và cà ng may hÆ¡n lÃ ÄÆ°á»£c xuất gia theo Pháºt pháp, váºy ta có nên thá»i chà trưá»c sá»± chá» nóng ná»±c thưá»ng như váºy hay không? Váºy Pháp nhẫn nại cá»§a ta Äâu? Ngà i nghÄ© váºy nên rất cá» hà nh Äạo không thá»i chuyá»n. Ngà i hà nh và Äắc A-la-hán quả dưá»i cá»i cây ấy.
Có má»t vá» Tỳ-khưu Äang ngá»i nghe Pháp, bá» má»t con rắn Äá»c cắn Äứt má»t miếng thá»t á» bắp chân. Sá»± Äau Äá»n hà nh hạ Ngà i quá lắm; nhưng Ngà i cá» gắng dùng Pháp nhẫn nại tá»± dạy mình rằng: Dầu chết cÅ©ng chẳng nên là m náo Äá»ng ngưá»i Äang thá»nh pháp, Pháp bảo là lá»i giảng giải quý nhất trên cả các váºt trên Äá»i nà y. Ngưá»i nhá» nghe Pháp mà giải thoát ÄÆ°á»£c, váºy ta không nên vì sá»± Äau Äá»n cá»§a mình mà là m hại quả báu cao thượng cá»§a ngưá»i khác sao. Nhá» suy nghÄ© váºy, nên dùng hết sức nhẫn nại và ráng cá» nghe Pháp, nhá» sức mạnh cá»§a Phá» lạc, nên là m cho ná»c rắn tiêu tan, ngà i liá»n bắt con rắn bá» và o Bát, sau khi dứt thá»i Pháp, Ngà i Äem rắn bá» á» biên rừng vắng.. CÅ©ng nhá» sá»± nhẫn nại ấy nên Ngà i cÅ©ng Äặc ÄÆ°á»£c Thánh quả và tiêu trừ ÄÆ°á»£c ná»c rắn ấy.
Những chuyá»n tÃch nầy có rất nhiá»u trong kinh sá» Pháºt-Pháp nhắc lại Äây Äá» thấy rằng: Nhẫn nại là má»t pháp rất cao quÃ, nhá» nhẫn nại mà ngưá»i Äến nÆ¡i giải thoát. Ngưá»i tại gia cư sÄ© hay ngưá»i xuất gia muá»n giải thoát, hoặc là m cho ÄÆ°á»£c kết quả má»i viá»c thì phải có Nhẫn Nại. Ngưá»i có pháp nhẫn nại là ngưá»i có pháp huyá»n diá»u là m cho ai ai cÅ©ng thương mến á» nÆ¡i nà o cÅ©ng ÄÆ°á»£c an vui, chư thiên há»-trì và nhân loại mến yêu.
Có câu Pháºt-ngôn:
Khantiko Mettava Labhi
Yasassi Sukhasilava
Piyo Devamanussa Nam
Manapo Hoti KhantikoNghÄ©a: Ngưá»i có nhẫn nại là ngưá»i có Tâm Từ, là ngưá»i hằng ÄÆ°á»£c lợi lá»c, Ngưá»i có uy quyá»n. Ngưá»i hằng có sá»± an vui. Ngưá»i nhẫn nại là ngưá»i mà Chư-thiên và Nhân loại hằng yêu mến.
HÆ¡n nữa, Nhẫn nại là má»t cái kho vÄ© Äại chứa Äầy cá»§a cá»§a quý là Giá»i, Ãá»nh, Huá», không Äá» những cá»§a ấy rá»i rạc: nên kẻ trá»m khó cắp lấy ÄÆ°á»£c.
Có câu Pháºt dạy:
Silasamadhigunanam.
Khanti Pakhada Kabanam
Sabbepi Kusala Dhamma
Khantiya Vadd StiteNghÄ©a: Nhẫn nại là nhân chứa Äá»±ng các Äặc ân là Giá»i, Ãá»nh, Huá». Các thiá»n pháp mÃ ÄÆ°á»£c tiến hóa là nhá» sá»± Nhẫn nại.
Ãức Thế Tôn còn dạy: Nhẫn nại là môn khà giá»i tuyá»t Äá»c Äá» tiêu diá»t các ác-pháp; mà cÅ©ng là cái máy dùng Äá» bứng táºn cá»i rá» cá»§a sá»± gây gá» oán thù, như có câu Pháºt-ngôn dạy:
Kevalanampi Papanam
Khanti Mulam Nikantati
Gabahakalahadinam.
Mulam Khanati KhantikoNghÄ©a: Nhẫn nại Äà o bứng táºn tuyá»t hết gá»c rá» cá»§a các ác Pháp. Ngưá»i nhẫn nại gá»i là ngưá»i Äà o bứng táºn gá»c rá» cá»§a các Äiá»u tá»i lá»i, nhất là sá»± chá» trÃch, sá»± cải vã, và gây gá».
Còn rất nhiá»u câu Pháºt dạy, vá» sá»± nhẫn nại và quả báu cá»§a sá»± nhẫn nại. Nhưng phần lá»n dạy, ngụ ý dạy ngưá»i tại gia phải cương quyết nhẫn nại vá»i sá»± chá» trÃch chê bai; mắng nhiếc và lá»i nói châm biếm. Hãy xem những lá»i ấy như là luá»ng gió có mùi bất tá»nh. Khi ngưá»i chá»u ÄÆ°á»£c lá»i ấy là ngưá»i có sá»± nhẫn nại trong Tâm và cá» giữ cà ng TÄng trưá»ng thêm nhiá»u cà ng hay.
Các báºc Trà thức thưá»ng khen tặng ngưá»i giữ vững lòng Nhẫn nại trong má»i hoà n cảnh và má»i nÆ¡i. Thưá»ng các báºc Trà thức nhẫn nại vá»i lá»i khinh rẻ, chưá»i mắng mà ngưá»i ngang giai cấp hay ngưá»i trong giai cấp thấp kém hÆ¡n, không bao giá» biết rung Äá»ng những lá»i nói hay viá»c là m cá»§a ai hết. Vì các ngà i hiá»u rằng: Ngưá»i Äến là m mình khá» vì lý do gì, Äó là hạng ngưá»i Ãt Trà thức, nên Äi là m khá» kẻ khác, váºy nếu mình là ngưá»i Trà thức gá»i là hà ng Pháºt-tá», có nên Äem mình từ chá» cao cả xuá»ng hà ng thấp kém chÄng. HÆ¡n nữa, ngưá»i Nhẫn nại là ngưá»i có và ng quý, nếu không có lá»a thì lấy chi thá» và ng. NghÄ©a là muá»n biết thá» và ng chá» có lá»a, cÅ©ng như ngưá»i tu hạnh Nhẫn nại nếu biết mình tu tá»i mức Äá» nà o thì hãy coi khi mình gặp phải chuyá»n là m cho lòng buá»n phiá»n tức giáºn.
Ngưá»i tại gia hay ngưá»i xuất gia Äá»u phải có sá»± nhẫn nại từ hÆ¡i thá», nghÄ©a là luôn luôn phải nhẫn nại vá»i má»i sá»± viá»c. Ngưá»i Pháºt tá» cần phải có sá»± nhẫn nại như ngưá»i cần phải có không khà Äá» thá» váºy. Vì ngưá»i thiếu không khà là chết, cÅ©ng như ngưá»i muá»n tu giải thoát mà thiếu Nhẫn nại là không thá» giải thoát ÄÆ°á»£c. Tất cả công viá»c Äá»i như Äạo bá» thất bại Äá»u do nÆ¡i ngưá»i không có sá»± Nhẫn nại, Äá» là m viá»c ấy cho chu Äáo cho Äến nÆ¡i kết quả mỹ mãn.. Nói tóm lại, Nhẫn nại là pháp chá»§ Äá»ng cá»§a má»i viá»c là m. Ngưá»i bá» oán thù, bá» ngưá»i là m hại cÅ©ng chá» vì thiếu sá»± Nhẫn nại mà ra. Vì váºy ngưá»i tại gia cư sÄ© cần phải ráng hà nh hạnh Nhẫn nại. Vì có Nhẫn nại má»i có sá»± an vui.
Ngưá»i Nhẫn nại là ngưá»i dụi tắt ÄÆ°á»£c lá»a Sân háºn phát sanh lên trong lòng, vì váºy nên không có sá»± cãi vả nhau. Ngưá»i có ÄÆ°á»£c lòng Nhẫn nại dá»ng mảnh là nhá» có lòng Từ giúp và o; khi có Nhẫn nại và Từ là nhá» có Há» thẹn tá»i lá»i và ghê sợ tá»i lá»i. Khi mà có ÄÆ°á»£c Há» thẹn và ghê sợ tá»i lá»i là nhá» có Pháp. Ghi nhá» hay gá»i là Trà nhá» và sá»± biết mình. Những Pháp ká» trên Äây như sợi dây xÃch, phải ná»i liá»n nhau từ khoen nầy vá»i khoen kia thiếu má»t khoen nà o thì không thà nh hình ÄÆ°á»£c.
Tóm lại, Nhẫn nại là phép dụi tắt ngay sá»± sân háºn khi má»i chá»m lên, nghÄ©a là ngưá»i biết ngay nhân sanh lòng Sân háºn liá»n dụi ngay không Äá» cho có thì giá» bá»c lên ÄÆ°á»£c. Xin Äừng Äá» cho ngưá»i phải mất công Äánh ta má»t tát tay, Äã Äau mà còn phải mất công ÄÆ°a má cho tát thêm má»t tát nữa.
Pháºt dạy ngưá»i nhẫn nại có 5 quả báu:
- Piyo Hoti Manapo: ÃÆ°á»£c nhiá»u ngưá»i thương yêu mến chuá»ng.
- Naverabahulo: Không có nhiá»u oan trái.
- Navajjabahulo: Không có nhiá»u tá»i lá»i.
- Asammulho: Không loạn tâm khi sắp lâm chung.
- Suggatim Upapajjati: ÃÆ°á»£c sanh vá» cõi Trá»i.Ngoà i ra, ngưá»i tại gia cư sÄ© còn cần phải biết pháºn sá»± Äá»i Äãi vá»i tất cả má»i ngưá»i cùng chung sá»ng trong xã há»i.
Bá»n pháºn là m chá»ng Äá»i vá»i vợ
Có 5 pháp:
a. Samaanaya: Khen tặng mến yêu vợ nhà . Có nghĩa là :
- Phải là m lá» cưá»i và phép giao.
- Thưá»ng thưá»ng ÄÆ°a vợ Äi Äến má»i cuá»c lá» và giá»i thiá»u vợ vá»i tất cả má»i ngưá»i, trong má»i nÆ¡i.
- Cùng Än, uá»ng, nằm, ngá»i bình Äẳng. Vì khi Pháºt còn tại thế ngưá»i thá»i ấy coi vợ là hạng thấp kém không ÄÆ°á»£c Än uá»ng ngang hà ng vá»i chá»ng.
- Không Äá» vợ là m viá»c nặng ná», phải Äá» vợ có thì giá» nghá» ngÆ¡i và phải giúp Äỡ viá»c nhà vá»i vợ.
- Khi Äi ngoà i ÄÆ°á»ng cần sÄn sóc và giúp Äỡ vợ má»i viá»c như xách dùm Äá» nặng.
- Tá» ra rất thá»a mãn viá»c là m cá»§a vợ.
- Thưá»ng ca tụng hà nh vi cá»§a vợ nÆ¡i Äô há»i, có mặt vợ nÆ¡i ấy hay không cÅ©ng chẳng hạng.
- Phải sÄn sóc và khuyến khÃch vợ trong cÆ¡n bá»nh hoạn.
- Phải cá» hiá»u tÃnh nết cá»§a vợ, Äá» dá» bá» Äá»i phó viá»c không hay xảy ra.
- Thưá»ng há»i han sức khá»e cá»§a vợ, và thưá»ng nói cho vợ biết viá»c là m cá»§a mình có kết quả gì.
- Phải Äem viá»c là m cá»§a mình ra bà n luáºn vá»i vợ và chá» bảo những Äiá»u thiếu sót cá»§a vợ.
- Phải Äá» thì giá» sá»ng vá»i vợ nghÄ©a là phải Äá» thì giá» Äi chÆ¡i như Äi nghá» mát xem cuá»c lá» .v.v.b. Avimananaya: Không khinh khi vợ nhà . Có nghÄ©a là :
- Không hà nh hạ Äánh Äáºp.
- Phải nói lá»i nhả nhặn êm dá»u.
- Khi vợ có lá»i lầm, không nên la rầy và nên khuyên dạy nÆ¡i vắng vẻ.
- Khi biết mình quấy thì tá»± nháºn lá»i.
- Nên luôn luôn nhá» rằng: Khi mà mình ÄÆ°á»£c vinh hạnh, hay chuyá»n may gì ngoà i Äá»i cÅ©ng nhá» phần lá»n á» bà hiá»n ná»i trợ.
- Không nên khinh khi cha mẹ, anh em, hỠhà ng của vợ.
- Ãừng bao giá» Äem ngưá»i Äà n bà nà o khác so sánh vá»i vợ nhà .
- Không nên Äem chá» khiếm khuyết cá»§a vợ ra chá» trÃch, chá» không phải khuyên bảo chá» chá» thiếu sót.
- Phải biết nháºn lấy pháºn sá»± là m chá»ng như ngưá»i anh cả khuyên bảo em gái cá»§a mình.c. Anaticaryaya: Không ngoại tình. Có nghÄ©a là :
- Không bao giá» yêu ngưá»i phụ nữ nà o khác ngoà i vợ nhà .
- Phải luôn luôn nhá» rằng: Cá»§a cải Äã có là nhá» công vợ má»t phần lá»n.
- Phải luôn luôn nhá» rằng: Vợ nhà là hà ng phụ nữ, mà phụ nữ là phái yếu nên luôn luôn chìu chuá»ng má»m má»ng. Tá» vẻ mến thương.
- Phải luôn thấy rằng: Khá» cá»§a vợ chÃnh là khá» cá»§a mình.
- Phải luôn luôn chÄm nom, sÄn sóc vợ khi vợ ngá»§ ngon không nên phá giấc ngá»§.
- Không nên Äánh bạc, hút thuá»c phiá»n, uá»ng rượu. Ãây là nhân là m cho vợ nhà rầu buá»n khá» tâm không Ãt.d. Issariyavossakena. Giao phó trách nhiá»m cai quản gia Äình cho vợ.
- Giao cho vợ chÄm nom sÄn sóc tất cả má»i viá»c trong gia Äình.
- Phải có sá»± Nhẫn nại, và phải luôn luôn nghÄ© Äến thương hại vợ và tha thứ cho những lá»i lầm nà o có thá» tha thứ ÄÆ°á»£c.
- Lo phòng sá»± tai nạn có thá» xảy Äến cho vợ.
- Phải là m cho ra vẻ ngưá»i chá»ng khả kÃnh, khả ái cá»§a vợ.Vợ chá»ng có thá» và như tay mặt và tay trái. Chá»ng là tay mặt và vợ là tay trái. Tại sao? Vì tay mặt là tay là m ra tiá»n là m viá»c nặng ná», còn tay trái là tay là m viá»c Ãt mà là tay Äeo nhẩn. CÅ©ng như chá»ng là m viá»c nặng ná» má»t nhá»c nhưng có cá»§a tiá»n Äem vá» giao cho vợ nhà coi sóc. Vợ nhà và như má»t bà ná»i tưá»ng trông nom má»t tiá»u bang trong má»t xã há»i lá»n. Nếu bà ná»i tưá»ng ấy giá»i trông nom gia Äình thì tiá»u bang ấy sẽ ÄÆ°á»£c an vui thạnh vượng.
e. Alakaranuppadana: Cho Äá» trang Äiá»m Äến vợ. Ngưá»i Äà n ông yêu thương vợ thì hay mua Äá» trang Äiá»m mà vợ thưá»ng ưa thÃch, mặc dầu cá»§a ấy không Äáng giá là bao, nhưng nó là má»t ká»· niá»m là m cho ngưá»i vợ không bao giá» quên ÄÆ°á»£c; vì nó là má»t tình thương, và cÅ©ng là má»t vấn Äá» Tâm lý.
Ngoà i ra cho những món quà thưá»ng ấy, ngưá»i chá»ng còn phải nhá» Äến những ngà y Äáng nhá» cho vợ, những món khác trong những ngà y là :
- Mua quà biếu ngà y sinh nháºt. Ãây là Tâm lý hết sức quan trá»ng. Tá» ra ngưá»i chá»ng còn nhá» Äến vợ.
- Mua quà biếu trong ngà y Tết Nguyên Ãán.
- Mua quà biếu sau khi sinh ná».
- Mua quà biếu sau khi má»i bình phục cÆ¡n bá»nh ngặt.
- Khi Äến nÆ¡i nà o xa lạ thấy có bán món gì lạ, khác thưá»ng mà quê hương mình không có, nên mua vá» là m quà biếu vợ Äây là quà tặng cá»§a ngưá»i Äi xa vá».Bá»n pháºn cá»§a vợ Äá»i vá»i chá»ng.
Ãã nói rằng: Ngưá»i vợ là bà ná»i tưá»ng, và khi mà ông chá»ng Äá»i vá»i mình Äá»§ tư cách má»t ngưá»i chá»ng tá»t thì phải Äá»i vá»i chá»ng có 5 pháp. Nói ngưá»i chá»ng tá»t Äây, tôi không có ý nói: Nếu ngưá»i chá»ng không tá»t, thì ngưá»i vợ Äá»i lại bằng cách không là nh. Theo Pháºt dạy thì má»i Äiá»u phải là m tròn pháºn sá»± cá»§a mình. Mặc dầu là ngưá»i có xấu nhưng ta phải Äá»i xá» cho tháºt tá»t. Vì có câu Pháºt dạy Asadhum Sadhuno Jine nghÄ©a là Thắng kẻ xấu bằng sá»± Äá»i xá» tá»t cá»§a mình.
Ãây là 5 pháp Äá»i xá» cá»§a vợ:
a. Susamvihitakammantam: Xếp Äặt viá»c gia Äình có tráºt tá»±.
- Phải nghÄ© rằng: Chá»ng ta không có thì giá» lo viá»c gia Äình. Ta phải xếp Äặt má»i viá»c trong nhà cho có tráºt tá»±.
- Khi thấy chá»ng bừa bãi không có tráºt tá»±, nên dá»n dẹp, không nên vì chuyá»n nhá» nhặt ấy mà buá»n, hay cằn nhằn Äá» sanh ra chuyá»n không hay trong gia Äình. Phần Äông ngưá»i Äà n ông hay bừa bãi, vì váºy nên không gá»i là Ãng ná»i tưá»ng.
- Luôn luôn ÄỠý coi tại sao chá»ng thưá»ng hay bừa bãi. Coi chá»ng thưá»ng cần váºt nầy, váºt ná» nà o thưá»ng Äá» nÆ¡i nà o, cứ Äem Äá» lại nÆ¡i ấy cho có tráºt tá»± hÆ¡n, khi ông ta cần khá»i phải tìm kiếm.
- Không nên nghÄ© rằng: Ãã có ngưá»i giúp viá»c lo cho gia Äình rá»i không quan tâm Äến, mà phải chÃnh mình lo cho chá»ng. Ngưá»i Äà n ông nà o cÅ©ng muá»n chÃnh tay vợ lo cho mình. Ngưá»i Äà n bà biết lo cho chá»ng là ngưá»i Äà n bà nắm vững phần chắc là không bao giá» chá»ng quên mình. Vì ngưá»i Äà n ông thưá»ng nghÄ© Äến Công Vợ.
- Ngưá»i vợ hiá»n luôn luôn có thá»i khóa biá»u Äá» tùy theo Äó mà là m viá»c không phà thì giá».b. Susangahita Parijana: Giúp Äỡ quyến thuá»c chá»ng như chÃnh cá»§a mình. Có nghÄ©a là :
- KÃnh trá»ng Cha, mẹ, và quyến thuá»c chá»ng.
- Lo phụng sá»± cha, mẹ chá»ng.
- Thương yêu quà mến quyến thuá»c chá»ng như chÃnh là quyến thuá»c cá»§a mình.
- ÃỠý Äến viá»c tiếp rưá»c quyến thuá»c chá»ng và thưá»ng có thư thÄm viếng.
- Không ÄỠý Äến chuyá»n quyến thuá»c bên chá»ng Äã là m phiá»n mình.
- Nhẫn nại và há» xả những viá»c sai lầm mà cha mẹ, quyến thuá»c cá»§a chá»ng Äã Äá»i xá» vá»i mình.
- Không khinh khi cha mẹ chá»ng vì quyến thuá»c chá»ng nghèo hÆ¡n gia Äình mình.
- Nói vá»i cha mẹ hay quyến thuá»c chá»ng rất là lá» phép nhả nhặn êm dá»u.c. Sambhatanca Anurakkhita: Biết giữ gìn cá»§a cải mà chá»ng Äã giao cho. Có nghÄ©a là :
- Hết lòng giữ cá»§a Äã có không cho hư hại vì mưa, nắng, hay bá» trá»m cắp.
- Ngưá»i biết cách chi tiêu tiá»n bạc nghÄ©a là biết tiết kiá»m không chi tiêu thái quá.
- Không cá» bạc uá»ng rượu.
- Không há» nói dá»i, hay dấu tiá»n là m cá»§a riêng cá»§a mình, hay Äá» cho riêng quyến thuá»c cá»§a mình.
- Hết lòng là m cho có thêm tiá»n nếu có thá».
- Cá» tá» ra ngưá»i có Äá»§ khả nÄng, nhẫn nại, là lòng khoan há»ng Äá»i vá»i má»i ngưá»i.d. Anatucarini: Không ngoại tình. Có nghÄ©a là :
- Phải có sá»± thà nh thá»±c và yêu mến chá»ng.
- Hằng nhá» rằng: Có thá» hy sinh Äá»i sá»ng cá»§a mình và váºt gì mà mình thương yêu nhất cá»§a chá»ng cho chá»ng.
- Không hỠnghĩ ngoại tình.
- Cần phải tìm hiá»u tÃnh nết cá»§a chá»ng Äá» dá» bá» Äá»i phó khi có chuyá»n không may xảy ra trong gia Äình.
- Nên nhá» rằng: Chá»ng là ngưá»i hy sinh Äá» Äem lại sá»± an vui hạnh phúc cho gia Äình.
- Ngưá»i vợ hiá»n thưá»ng tìm phương thế sá»a chữaa tÃnh nết không hay, không Äẹp cá»§a chá»ng tùy theo trưá»ng hợp cho phép.
- Không nên thân thiá»n vá»i bạn bè quá mức, mà bá» phế viá»c gia Äình là pháºn sá»± chÃnh yếu cá»§a vợ hiá»n.
- Không nên Äem chuyá»n ngưá»i Äà n ông nà o nói cho chá»ng nghe, hoặc tá» ra vừa lòng ngưá»i ấy, má»t chuyá»n gì dầu nhá» nhen Äến Äâu.
- Phải nhá» Äến tương lai cá»§a con là pháºn sá»± cá»§a mình.
- Nên nhá»: Ta phải là m cho ra ngưá»i vợ hiá»n, dâu thảo.
- Nên nhá»: Viá»c là m cá»§a chá»ng là công viá»c cá»§a ta.
- Nên nhá»: Phải dấu không nói những viá»c xấu xa trong gia Äình cho ngưá»i ngoà i biết.
- Khi nháºn thấy mình Äã lầm lá»i rá»i, thà nh tháºt thú nháºn tá»i lá»i không ngoan cá».
- Không nên nói chuyá»n hoang ÄÆ°á»ng là m cho chá»ng cảm thấy bá»±c dá»c khi muá»n an tá»nh.
- Không nên bắt buá»c chá»ng phải nghe mình nói chuyá»n, trong khi chá»ng muá»n giải trà vá»i tá» báo hay quyá»n sách chi Äó.Ngoà i ra, ngưá»i vợ hiá»n cÅ©ng cần phải biết những thứ nưá»c:
- Nưá»c nóng. Ngưá»i vợ hiá»n biết lo nưá»c nóng cho chá»ng khi cần, lúc trá»i lạnh phải tắm, hay khi bá»nh hoạn cần có nưá»c uá»ng. Hoặc cần nưá»c trà uá»ng khi có khách.
- Phải biết nưá»c lạnh. à nói như câu trên.
- Phải biết nưá»c canh. Có nghÄ©a là ngưá»i vợ phải quan tâm coi chá»ng thÃch Än món canh gì, hay món Än gì, tùy lúc và cÅ©ng tùy món Än ngon vừa miá»ng chá»ng. Bữa cÆ¡m ngon là nh không thá» nà o là m cho chá»ng quên ÄÆ°á»£c. Khi Än vừa miá»ng thì không bao giá» nghÄ© Äến sá»± cao-lầu hay nÆ¡i khác. Ãây cÅ©ng là má»t nguyên nhân tiết kiá»m ÄÆ°á»£c ngân sách gia Äình không nhá» váºy. Nên nhá»: Khi ngưá»i Än ngon miá»ng thì viá»c là m ÄÆ°á»£c trôi chảy, vì có sức khá»e. Tâm lý ngưá»i Äà n ông khi Äi là m vá» má»t nhá»c thấy vợ lo sẵn má»t bữa Än ngon là nh vừa miá»ng, thì rất thá»a mãn, gia Äình ÄÆ°á»£c vui vẻ là nhá» váºy.
- Nưá»c tâm, có nghÄ©a là : Ngưá»i vợ hiá»n luôn luôn ÄỠý Äến tâm tÃnh cá»§a chá»ng. Khi xem thấy chá»ng có thái Äá» bất thưá»ng, nên biết có chuyá»n chi, ÄỠý tìm thế khuyên nhá»§ không Äá» chá»ng buá»n. Khi chá»ng ná»i cÆ¡n giáºn, nên nhẫn nại Äá» khi chá»ng bá»t cÆ¡n giáºn hay Äã hết hẳn rá»i má»i phân trần cho chá»ng hiá»u. Gia Äình nà o có ÄÆ°á»£c ngưá»i vợ hiá»n Tâm chá»ng như thế thì gia Äình ấy tháºt là hạnh phúc.Thì bây giá» mà nói chuyá»n trên Äây, có lắm ngưá»i không ưng ý, vì ngưá»i nghÄ© rằng: Ãà n ông thưá»ng dùng uy quyá»n, hiếp Äáp Äà n bà . Sá»± tháºt nên xem lại coi Pháºt dạy ngưá»i chá»ng phải Äá»i vá»i vợ thế nà o.
Trong gia Äình thưá»ng hay có sá»± bất hòa vì ngưá»i Äà n ông cÅ©ng như Äà n bà không biết giữ má»t mức Äá» mà tá»± mình thay Äá»i sá»± Äá»i Äãi nhau. Yà tôi muá»n nói là , khi má»i gặp nhau vợ cÅ©ng như chá»ng, hai ngưá»i chiá»u chuá»ng nhau. Khi á» lâu rá»i, vợ cÅ©ng như chá»ng không còn giữ ÄÆ°á»£c mức Äá» cÅ©, nên tình thương hay sá»± kÃnh ná» nhau thay Äá»i, vì thay Äá»i nên có sá»± cải vả nhau. Nếu hai ngưá»i Äá»u giữ ÄÆ°á»£c tình yêu ban sÆ¡ mãi mãi thì không bao giá» có sá»± buá»n phiá»n trong gia Äình.
Ngưá»i chá»§ nhân phải có 5 pháp:
1. Yathabalam Kammanta Sanvidhanena: Phân cắt viá»c là m tùy theo khả nÄng cá»§a ngưá»i.
2. Bhattavettananuppadanena: Cho váºt thá»±c và trả tiá»n thù lao tá» tế; NghÄ©a là trả Äúng ngà y giá», Äúng theo khả nÄng không bá»t hay thiếu lại.
3. Gilantuppathanena: SÄn sóc ngưá»i giúp viá»c trong khi bá»nh phải cho thuá»c men nghá» ngÆ¡i.
4. Acchariyanagm Rasanam Samvibhagena: Chia sá»t váºt thá»±c ngá»t ngon.
5. Samayevosaggene: Cho nghá» ngÆ¡i khi là m viá»c má»t nhá»c, hay ngà y lá» .
Bá»n pháºn ngưá»i giúp viá»c Äá»i vá»i chá»§ nhÆ¡n.
1. Pubbutthayino: Thưá»ng thức sá»m là m viá»c trưá»c chá»§.
2. Pacchanipatino: Nghá» là m viá»c sau chá»§.
3. Dinnadayino: Chá» lấy cá»§a nà o mà chá»§ Äã cho, nghÄ©a là không Än cắp cá»§a chá»§, hay lạm dụng cá»§a chá»§ nhÆ¡n.
4. Sukarakammakaraka: Là m viá»c vá»i tất cả sá»± cẩn tháºn chú tâm ká»· lưỡng.
5. Kittivannahara: Thưá»ng ca tụng những Äiá»u tá»t cá»§a chá»§ khắp má»i nÆ¡i.
Bá»n pháºn ngưá»i Äá»i vá»i bạn:
1. Danena: Cho cá»§a cải. NghÄ©a là có ý giúp Äỡ bạn trong khi biết bạn mình Äang thiếu thá»n.
2. Piyavajjana: Nói lá»i êm dá»u. NghÄ©a là Äá»i vá»i bạn không há» dùng tiếng không nhả vá»i bạn.
3. Atthacariyanam: Là m cho bạn ÄÆ°á»£c sá»± lợi Ãch.
4. Samanattataya: Tánh cách ngưá»i ngay tháºt vá»i bạn.
5. Avisamvadanataya: Tánh cách ngưá»i không dá»i và dấu diếm viá»c là m cá»§a mình vá»i bạn.
Khi ÄÆ°á»£c bạn Äá»i Äãi như váºy phải Äá»i lại 5 pháp:
1. Kamattan Rakkhanti: Tiếp và giúp Äỡ bạn trong khi bạn dá» duôi.
2. Pamattassa Spaateyyam: Tiếp giữ, gìn giữ của cải trong khi bạn dỠduôi.
3. Bhitassa Sarnam Hoti: Có thá» cho bạn nương nhá» ÄÆ°á»£c trong khi bạn có tai nạn.
4. Apadasu Na Vijahnati: Không bỠnhau trong khi thất bại hay bỠsuy sụp.
5. Aparappajam Pissa Patiujenti: Có lòng thương yêu quyến thuá»c cá»§a bạn như ngưá»i thân cá»§a mình.
Trò Äá»i vá»i thầy có 5 pháp:
1. Utthanena: Khi thầy Äến phải Äứng dáºy tiếp Äón.
2. Paccupatthanena: Phải tùy thá»i và o hầu hạ thầy.
3. Sussusaya: Nên theo lá»i thầy dạy dá».
4. Paricariyaya: Hầu hạ là m viá»c lặt vặt trong nhà thầy.
5. Sakkaccam Sippuggahanena: Phải kÃnh cẩn trong khi há»c.
Thầy Äá»i vá»i trò có 5 pháp:
1. Suvinitam Vinenti: Dạy dá» há»c trò cho châu Äáo.
2. Suggahitam Gahapenti: Giảng dạy táºp luyá»n há»c trò cho thuần thục.
3. Sabbasippesu Tam Samakkhayino Bha Vanti: Dạy hết sá»± hiá»u biết cá»§a mình (không dấu nghá»).
4. Mittamaccesu Pativedenti: Khen tà i trò trưá»c mặt bè bạn và quan quyá»n.
5. Disasuparittanam Karanti: Có ý bảo há»c trò trong má»i viá»c.
Ngưá»i tại gia cư sÄ© nên xa lánh 6 Äiá»u xấu:
1. Alassa: Lưá»i biếng
2. Pamada: DỠduôi.
3. Anutthana: Không cỠgắng.
4. Asannama: Không cẩn tháºn.
5. Ninda: Mê ngủ.
6. Anabhirati: Tâm không thÃch công viá»c Äang là m.* Trong Tạng kinh Tiá»u bá», Khuttakanikaya Suttanipata, bà i kinh Parabhavasutta có dạy ÃÆ°á»ng Tiến Hóa vÃ ÃÆ°á»ng Tiêu Hoại cá»§a ngưá»i cư sÄ©. Trong ấy có tá»i 12 câu ká» ngôn. Tôi (Tác giả) muá»n viết luôn ká» ngôn Phạn ngữ ra Äây nhưng quá dà i xin dá»ch lại nguyên vÄn nhưng không có Phạn ngữ
Câu kỠthứ nhất
Ngưá»i há»c thông nghá» là nh thì ÄÆ°á»£c sá»± tiến hóa. Ngưá»i há»c nghỠác thì bá» sá»± tai hại. Ngưá»i yêu kÃnh Pháp thì ÄÆ°á»£c tiến hóa. Ngưá»i khinh bá» Pháp thì bá» sá»± tai hại. Vì lẻ ấy, ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại nhất.
Giải: Ngưá»i há»c thông nghá» Là nh, có nghÄ©a là thông hiá»u viá»c là m thuá»c vá» thiá»n nghiá»p, khi là m nghá» lương thiá»n thì không bá» tai hại. Nếu há»c thông nghá» bất lương thì hằng bá» tai hại. Tiếng nói yêu kÃnh pháp có nghÄ©a là hà nh theo pháp. Khinh bá» Pháp có nghÄ©a là không hà nh theo pháp, mà còn chê bai.
Câu kỠthứ nhì
Ngưá»i yêu kÃnh kẻ ác, không kÃnh trá»ng báºc Thiá»n Trà thức, kẻ nà o ưa thÃch lá»i giáo huấn cá»§a ngưá»i ác. Ãây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì lẽ ấy, ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãiá»u nầy là sá»± tai hại thứ nhì.
Câu kỠthứ ba
Ngưá»i ham ngá»§, thÃch nói chuyá»n vô bá», không siêng nÄng, mau sân háºn, Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì lẻ ấy Ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ ba.
Câu kỠthứ tư
Kẻ nà o có khả nÄng nuôi cha mẹ. Nhưng không nuôi cha mẹ khi tuá»i xế chiá»u, Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến sá»± tai hại. Vì váºy, ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ tư.
Câu ká» thứ nÄm
Kẻ nà o nói dá»i vá»i báºc Sa-môn, Bà -la-môn hoặc kẻ Än xin bằng lá»i, Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Váºy ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ nÄm.
Câu kỠthứ sáu
Kẻ nà o già u có, có cá»§a cải nhiá»u Än váºt thá»±c ngá»t ngon má»t mình (ý nói không cho ngưá»i khác cùng hưá»ng), Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì váºy ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ sáu.
Câu kỠthứ bảy
Kẻ nà o tá»± kiêu vì giòng quý phái cao sang, vì có nhiá»u cá»§a cải há» hà ng, khinh khi quyến thuá»c cá»§a mình. Ãây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì váºy Ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ bảy.
Câu kỠthứ tám
Kẻ nà o thÃch chÆ¡i gái, uá»ng rượu, cá» bạc, cá»§a cải cá»§a ngưá»i ấy, Äã là m ra sẽ bá» tiêu diá»t, Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì lẽ ấy Ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ tám.
Câu ká» thứ chÃn
Kẻ nà o không biết tri túc vợ nhà , hà nh Äá»ng bất chánh vá»i vợ kẻ khác, hay cÅ©ng Äá»i vá»i ngưá»i mãi dâm, Äây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến tai hại. Vì lẽ ấy, Ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ chÃn.
Câu ká» thứ mưá»i
Kẻ nà o già mà có vợ còn trẻ hằng ngá»§ không yên vì sá»± ghen tương, vì lo ngưá»i vợ trẻ. Ãây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì lẽ ấy ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ mưá»i.
Câu ká» thứ mưá»i má»t
Kẻ nà o giao phó gia Äình cho cô gái mãi dâm là m chá»§ hoặc giao cho ngưá»i Äà n ông bất lương là m quản gia. Ãây là con ÄÆ°á»ng Äi Äến nÆ¡i tai hại. Vì lẽ ấy ngưá»i nên hiá»u rằng: Ãây là sá»± tai hại thứ mưá»i má»t.
Câu ká» thứ mưá»i hai.
Kẻ nà o sanh và o giòng vua, nhưng có binh Ãt, lương thiếu mà lòng ham muá»n lá»n, muá»n ÄÆ°á»£c ngá»± trá» toà n thiên hạ, báºc trà thức là ngưá»i trá»ng lẻ phải, nhìn thấy những kẻ ấy là ngưá»i bá» tai hại trong Äá»i nà y. Váºy các báºc Trà thức nên giao tiếp vá»i ngưá»i tiến hóa.
* Trong Tạng Kinh bá» Anguttaranikaya Atthaka Ipata Ãức Tôn có dạy câu ká» nà y, nÆ¡i Äây xin viết Phạn ngữ vắn tắc.
Utthata Kammadheyyesu
v...v...
Cago Pannam PavaddatiNghÄ©a: Sá»± siêng nÄng là m viá»c. Không dá» duôi. Xếp Äặt viá»c là m chu Äáo. Viá»c là m hợp thá»i, Nuôi mạng tương xứng vá»i sức mình (ý nói tương xứng vá»i cá»§a cải do sức mình tìm ra). Giữ gìn cá»§a Äã có. Có Ãức tin, có giá»i hạn. Không có sá»± bá»n xẻn keo kiá»t, hằng lo dá»n sẳn con ÄÆ°á»ng Äi vá» ngà y vá» lại. Những pháp nà y là cá»§a ngưá»i Tại gia cư-sÄ© có Äức tin. Ãức Thế - Tôn là Äấng hoà n toà n giác ngá» có dạy rằng; (Những pháp ká» trên) ÄÆ°a sá»± an vui cho 2 Äá»i là hiá»n tại và vá» lai.
* Trong Tạng kinh bá» Anguttaranikaya Pancakanipata (TÄng Chi), Ãức Thế - Tôn có thuyết cho Ãng trưá»ng giả cấp Cô Ãá»c nghe lợi Ãch cá»§a sá»± chi dụng tiá»n cá»§a. Tôi xin rút ra má»t Äoạn.
Má»t lẽ nữa các bá»±c Thánh - nhÆ¡n (hữu há»c) trong giáo pháp cá»§a Như Lai xá» dụng tiá»n cá»§a mà tá»± mình Äã tạo ra bằng sá»± siêng nÄng chân chánh, tiết kiá»m hợp theo 5 pháp là :
1. Natibali: Giúp Äỡ quyến thuá»c.
2. Itithibali: Tiếp khách.
3. Pubbapetabali: Là m phưá»c há»i hưá»ng cho quyến thuá»c Äã quá vảng.
4. Rajabali: Ãóng thuế cho chánh phá»§.
5. Devadabali: Giúp cho chư thiên có nghÄ©a là là m phưá»c há»i hưá»ng quả báo cho chư thiên.-oOo-
[Chương trưá»c][Mục Lục][Chương Kế]