ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
7. PHẨM TRƯá»NG THá» VÆ¯Æ NG
76. KINH ÃC-GIÃ-CHI-LA[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại Ãc-già -chi-la[02], á» bên bá» há» Hằng thá»§y. Bấy giá», má»t Tỳ-kheo và o lúc xế, từ chá» tÄ©nh tá»a Äứng dáºy, Äi Äến chá» Pháºt, cúi Äầu Äảnh lá» dưá»i chân Pháºt, rá»i ngá»i qua má»t bên, bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, mong Thế Tôn khéo léo thuyết pháp ngắn gá»n cho con. ÄÆ°á»£c nghe pháp Äức Thế Tôn dạy, con sẽ sá»ng cô Äá»c tại nÆ¡i xa vắng, tâm không phóng dáºt, tu hà nh tinh cần. Nhân sá»ng cô Äá»c tại nÆ¡i xa vắng, tâm không phóng dáºt, tu hà nh tinh cần Äá» Äạt Äến cứu cánh mà má»t thiá»n nam tá» Äã cạo bá» râu tóc, mặc áo ca-sa, chà tÃn, từ bá» gia Äình, sá»ng không gia Äình, xuất gia há»c Äạo là Äá» Äạt ÄÆ°á»£c vô thượng phạm hạnh, ngay trong Äá»i nà y tá»± tri tá»± giác, tá»± thân tác chứng, thà nh tá»±u an trú, biết má»t cách như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ.
Äức Thế Tôn bảo:
âTỳ-kheo hãy tu há»c như váºy, Äá» khiến ÄÆ°á»£c an trú bên trong, bất Äá»ng, vô lượng, khéo tu táºp. Lại quán ná»i thân như thân, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ngoại thân như thân, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ná»i ngoại thân như thân, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến cho xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Nà y Tỳ-kheo, vá»i Äá»nh như váºy, khi tá»i, khi lui, hãy khéo tu táºp; lúc Äứng, lúc ngá»i, lúc nằm, lúc ngá»§, lúc thức, lúc tá»nh dáºy, cÅ©ng Äá»u tu táºp như váºy.
âLại nữa, cÅ©ng nên tu táºp Äá»nh có giác có quán, Äá»nh không giác Ãt quán, tu táºp Äá»nh không giác không quán; cÅ©ng nên tu táºp vá» Äá»nh câu hữu vá»i há»·, Äá»nh câu hữu vá»i lạc, Äá»nh câu hữu vá»i Äá»nh, Äá»nh câu hữu vá»i xả.
âNà y Tỳ-kheo, nếu tu táºp các Äá»nh nà y, tu má»t cách khéo léo thì nà y Tỳ-kheo, phải tu thêm quán ná»i thá» như thá», thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ngoại thá» như thá», thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ná»i ngoại thá» như thá», thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo tá»± chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Nà y Tỳ-kheo, vá»i Äá»nh như thế, lúc Äi, lúc Äến, hãy khéo tu táºp. Lúc Äứng, lúc ngá»i, lúc nằm, lúc ngá»§, lúc thức, lúc tá»nh dáºy, cÅ©ng Äá»u tu táºp như thế.
âLại nữa, cÅ©ng nên tu táºp Äá»nh câu hữu vá»i há»·, Äá»nh câu hữu vá»i lạc, Äá»nh câu hữu vá»i Äá»nh, Äá»nh câu hữu vá»i xả. Nà y Tỳ-kheo, nếu tu táºp các Äá»nh nà y, tu táºp má»t cách khéo léo thì nên tu thêm quán ná»i tâm như tâm, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại nên quán ngoại tâm như tâm, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại nên quán ná»i ngoại tâm như tâm, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Nà y Tỳ-kheo, vá»i Äá»nh như thế, lúc Äi, lúc Äến hãy khéo tu táºp. Lúc Äứng, lúc ngá»i, lúc nằm, lúc ngá»§, lúc thức, lúc tá»nh dáºy, cÅ©ng Äá»u tu táºp như váºy.
âLại nữa, cÅ©ng nên tu táºp Äá»nh có giác có quán, Äá»nh không giác Ãt quán, Äá»nh không giác không quán. CÅ©ng nên tu táºp Äá»nh câu hữu vá»i há»·, Äá»nh câu hữu vá»i lạc, Äá»nh câu hữu vá»i xả.
âNà y Tỳ-kheo, nếu tu táºp các Äá»nh nà y, tu má»t cách khéo léo thì nên tu thêm quán ná»i pháp như pháp, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ngoại pháp như pháp, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Lại quán ná»i ngoại pháp như pháp, thá»±c hà nh hết sức tinh cần, giữ vững chánh niá»m chánh trÃ, khéo chế ngá»± tâm, khiến xa lìa bá»n sẻn tham lam, ý không sầu não. Nà y Tỳ-kheo, vá»i Äá»nh như thế, lúc Äi lúc Äến, hãy khéo tu táºp. Lúc Äứng, lúc ngá»i, lúc nằm, lúc ngá»§, lúc thức, lúc tá»nh dáºy, cÅ©ng Äá»u tu táºp như váºy.
âLại nữa, nên tu táºp Äá»nh có giác có quán, Äá»nh không giác Ãt quán, Äá»nh không giác không quán, cÅ©ng nên tu táºp Äá»nh câu hữu vá»i há»·, Äá»nh câu hữu vá»i lạc, Äá»nh câu hữu vá»i Äá»nh, Äá»nh câu hữu vá»i xả. Nà y Tỳ-kheo, nếu tu táºp các Äá»nh nà y, tu táºp má»t cách khéo léo thì nà y Tỳ-kheo, tâm hãy cùng vá»i từ tương ưng, biến mãn má»t phương, thà nh tá»±u và an trú. CÅ©ng như váºy, hai, ba bá»n phương, phương trên, phương dưá»i, châu biến cùng khắp, tâm cùng vá»i từ tương ưng, không kết, không oán, không nhuế, không tranh, rá»ng rãi bao la, vô lượng, khéo tu táºp, biến mãn cùng khắp thế gian, thà nh tá»±u và an trú. Nà y Tỳ-kheo, nếu ngươi tu táºp các Äá»nh nà y, tu má»t cách khéo léo thì nên an trụ phương Äông, chắc chắn ÄÆ°á»£c an lạc, không có các tai hoạn Äau khá». Nếu an trụ phương Nam, phương Tây và phương Bắc, chắc chắn an lạc, không có các tai hoạn Äau khá».
âNà y Tỳ-kheo, nếu ngươi tu táºp các Äá»nh nà y má»t cách khéo léo, Äá»i vá»i các thiá»n mà ngươi Äã an trú, Ta không còn nói Äến, huá»ng là sá»± suy thoái. Các pháp thiá»n cứ ngà y Äêm tÄng trưá»ng, chứ không suy thoái.
âNà y Tỳ-kheo, nếu ngươi tu táºp các Äá»nh nà y, tu má»t cách khéo léo thì trong hai quả, chắc chắn sẽ Äắc má»t, hoặc ngay trong Äá»i nà y Äắc cứu cánh trÃ. Hoặc nếu còn hữu dư thì chứng Äắc A-na-hà mâ.
Bấy giá» vá» Tỳ-kheo ấy nghe những lá»i Äức Pháºt dạy, khéo léo thá» trì, liá»n từ chá» ngá»i Äứng dáºy cúi Äầu Äảnh lá» dưá»i chân Äức Pháºt, Äi quanh ba vòng rá»i lui ra. VỠấy thá» trì pháp cá»§a Pháºt, sá»ng cô Äá»c tại nÆ¡i xa vắng, tâm không phóng dáºt, tu hà nh tinh cần. Nhân sá»ng tại nÆ¡i xa vắng, tâm không phóng dáºt, tu hà nh tinh cần, Äạt Äến cứu cánh mà má»t thiá»n nam tá» Äã cạo bá» râu tóc, mặc áo ca-sa, chà tÃn, từ bá» gia Äình, sá»ng không gia Äình, xuất gia há»c Äạo là duy chá» cầu Äắc vô thượng phạm hạnh, ngay trong Äá»i hiá»n tại tá»± tri, tá»± giác, tá»± thân chứng Äắc, thà nh tá»±u an trú, biết má»t cách như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã láºp, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ. Tôn giả Äã biết pháp, Äắc A-la-hán.
Pháºt thuyết như váºy. Các Tỳ-kheo sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli: S.47. 13 Bhikkhu-sutta.
- [02] Ãc-già -chi-la. PÄli: UkkÄcelÄ, má»t ngôi là ng trong xứ Vajji, trên bá» sông Gaá¹ gÄ, trên con ÄÆ°á»ng từ Vương xá Äến Xá-vá». Sau khi Tôn giả Xá-lợi-phất và Mục-kiá»n-liên thá» tá»ch, trong khoảng 15 ngà y, Äức Pháºt trên ÄÆ°á»ng Äi vá» VesÄli, Ngà i ghé lại UkkÄcelÄ thuyết kinh UkkÄcelÄ-sutta (S.47.14). Ngà i nói: âNà y các Tỳ-kheo, khi Xá-lợi-phất và Mục-kiá»n-liên Bát-niết-bà n, Ta thấy chúng há»i nà y giá»ng như trá»ng khôngâ. Bản Hán không Äá» cáºp Äến sá»± kiá»n nà y.