ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
9. PHẨM NHÃN
97. KINH ÄẠI NHÃN[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại Câu-lâu-sấu, á» Kiếm-ma-sắt-Äà m, má»t Äô ấp cá»§a Câu-lâu[02].
Bấy giá», Tôn giả A-nan, má»t mình tÄ©nh tá»a tại má»t nÆ¡i vắng vẻ, tâm nghÄ© như vầy, âKỳ diá»u thay, pháp duyên khá»i nà y! Tháºt là vô cùng sâu sắc và ánh sáng cÅ©ng tháºt là vô cùng sâu sắc[03], nhưng ta quán sát thấy rất nông cạn, rất nông cạn!â[04]
Rá»i và o lúc xế, Tôn giả A-nan rá»i chá» tÄ©nh tá»a, qua Äến chá» Pháºt, Äảnh lá» chân Ngà i, rá»i Äứng sang má»t bên, bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, hôm nay con má»t mình tÄ©nh tá»a tại má»t nÆ¡i thanh vắng, tâm nghÄ© như vầy, âKỳ diá»u thay, duyên khá»i nà y! Tháºt là vô cùïng sâu sắc, nhưng ta quán sát thấy rất nông cạn, rất nông cạn!â
Äức Thế Tôn bảo:
âA-nan, ngươi chá» nghÄ© rằng âDuyên khá»i nà y rất nông cạn, rất nông cạn!â Vì sao? Vì duyên khá»i nà y tháºt là vô cùng sâu sắc và ánh sáng cÅ©ng tháºt là vô cùng sâu sắc.
âNà y A-nan, Äá»i vá»i duyên khá»i nà y, vì không biết như tháºt, thấy như tháºt, không giác ngá», không thấu triá»t, nên khiến chúng sanh ấy dÃnh móc nhau như khung cá»i rá»i ren, như Äám uẩn-mạn[05] má»c chằêng chá»t, tấp náºp huyên náo, Äi từ Äá»i nà y Äến Äá»i kia, từ Äá»i kia Äến Äá»i nà y, qua rá»i lại, lại rá»i qua, không thá» ra khá»i vòng sanh tá». A-nan, cho nên phải biết duyên khá»i nà y tháºt vô cùng sâu sắc và ánh sáng cÅ©ng rất là sâu sắc.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i: âGià và chết có duyên không?â Nên Äáp như vầy, âGià , chết có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i: âGià , chết có duyên gì?â Nên Äáp như vầy: âDuyên nÆ¡i sanh váºyâ.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i: âSanh có duyên không?â Thì nên Äáp rằng: âSanh cÅ©ng có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i rằng: âSanh có duyên gì?â Thì nên Äáp rằng: âDuyên nÆ¡i hữu váºyâ.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i: âHữu có duyên không?â, thì nên Äáp rằng âHữu cÅ©ng có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i: âHữu có duyên gì?â, thì nên Äáp rằng: âDuyên nÆ¡i thá»§[06] váºyâ.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i: âThá»§ có duyên không?â Thì nên Äáp rằng âThá»§ cÅ©ng có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i: âThá»§ có duyên gì?â Thì nên Äáp rằng: âDuyên nÆ¡i ái váºyâ.
âA-nan, Äó là duyên ái có thá»§; duyên thá»§ có hữu; duyên hữu có sanh; duyên sanh có già và chết, duyên già chết có buá»n lo, khóc lóc, buá»n khá», áo não; Äá»u duyên nÆ¡i già chết mà có. Như thế là trá»n Äá»§ toà n khá»i khá» Äau to lá»n.
âA-nan, duyên sanh có già chết. Äây nói duyên sanh có già chết; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên sanh có già chết. A-nan, nếu không sá»± sanh, như cá và loà i cá, chim và loà i chim, muá»i và loà i muá»i, rá»ng và loà i rá»ng, thần và loà i thần, quá»· và loà i quá»·, trá»i và loà i trá»i, ngưá»i và loà i ngưá»i; A-nan, các loà i chúng sanh ấy, chúng sanh ấy, tùy theo những chỠấy, chỠấy; nếu không sá»± sanh, má»i loà i và má»i loà i Äá»u không sanh, thì giả sá» tách rá»i sá»± sanh, có già chết không?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng, nhân cá»§a già chết, táºp cá»§a già chết, bản cá»§a già chết, duyên cá»§a già chết[07], gá»i Äó là sanh. Vì sao? Vì duyên nÆ¡i sanh nên có già chết.
âA-nan, duyên hữu có sanh. Äây nói là duyên hữu có sanh; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên hữu có sanh.
âA-nan, nếu không có hữu, như cá và loà i cá, chim và loà i chim, muá»i và loà i muá»i, rá»ng và loà i rá»ng, thần và loà i thần, quá»· và loà i quá»·, trá»i và loà i trá»i, ngưá»i và loà i ngưá»i. A-nan, các loà i chúng sanh ấy, chúng sanh ấy tùy theo những chỠấy, chỠấy; nếu không có sá»± hữu, má»i loà i và má»i loà i Äá»u không có hữu, thì giả sá» tách rá»i sá»± hữu, có sanh chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a sanh, táºp khá»i cá»§a sanh, bản cá»§a sanh, duyên cá»§a sanh, gá»i Äó là hữu. Vì sao? Vì duyên hữu nên có sanh.
âA-nan, duyên thá»§ có hữu. Äây nói là duyên thá»§ có hữu; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên thá»§ có hữu. A-nan, nếu không có thá»§, má»i loà i và má»i loà i Äá»u không có thá»§, thì giả sá» tách rá»i thá»§, sẽ có hữu chÄng? Thi thiết có hữu chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a hữu, táºp khá»i cá»§a hữu, bản cá»§a hữu, duyên cá»§a hữu, gá»i Äó là thá»§. Vì sao? Vì duyên thá»§ nên có hữu.
âA-nan, duyên ái có thá»§. Äây nói là duyên ái có thá»§; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên ái có thá»§. A-nan, nếu không có ái, má»i loà i và má»i loà i Äá»u không có ái, thì giả sá» tách rá»i ái, sẽ có thá»§ chÄng? Thiết láºp có thá»§ chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a thá»§, táºp khá»i cá»§a thá»§, bản cá»§a thá»§, duyên cá»§a thá»§, gá»i Äó là ái. Vì sao? Vì duyên ái nên có thá»§.
âA-nan, Äó là duyên ái có cầu[08], duyên cầu có lợi, duyên lợi có phân, duyên phân có nhiá» m dục, duyên nhiá» m dục có trưá»c, duyên trưá»c có keo kiá»t, duyên keo kiá»t có bá»§n xá»n, duyên bá»§n xá»n có bảo thá»§[09].
âA-nan, vì duyên bảo thá»§ nên có dao gáºy, Äấu tranh, dua siá»m, lừa gạt, nói láo, nói hai lưỡi, khá»i lên vô lượng pháp ác bất thiá»n. Như váºy là trá»n Äá»§ toà n khá»i khá» Äau to lá»n.
âA-nan, nếu không có bảo thá»§, tất cả Äá»u không có bảo thá»§, thì giả sá» tách rá»i bảo thá»§ sẽ có dao gáºy, Äấu tranh, dua siá»m, lừa gạt, nói láo, nói hai lưỡi, khá»i lên vô lượng pháp ác bất thiá»n chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng dao gáºy, Äấu tranh, dua siá»m, lừa gạt, nói láo, nói hai lưỡi, khá»i lên vô lượng pháp ác bất thiá»n thì nhân cá»§a chúng, táºp khá»i cá»§a chúng, bản cá»§a chúng và duyên cá»§a chúng chÃnh là bảo thá»§ váºy. Vì sao? Vì duyên bảo thá»§ nên có dao gáºy, Äấu tranh, dua ná»nh, lừa gạt, nói láo, nói hai lưỡi, khá»i lên vô lượng pháp ác bất thiá»n. Như váºy là trá»n Äá»§ toà n khá»i khá» Äau to lá»n.
âA-nan, duyên bá»§n xá»n có bảo thá»§. Äây nói là duyên bá»§n xá»n có bảo thá»§; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên bá»§n xá»n có bảo thá»§. A-nan, nếu không có bá»§n xá»n, tất cả Äá»u không có bá»§n xá»n thì giả sá» tách rá»i bá»§n xá»n, có bảo thá»§ chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a bảo thá»§, táºp khá»i cá»§a bảo thá»§, bản cá»§a bảo thá»§, duyên cá»§a bảo thá»§, gá»i Äó là keo kiá»t váºy. Vì sao? Vì duyên keo kiá»t nên có bảo thá»§.
âA-nan, duyên bá»n sẻn có keo kiá»t. Äây nói là duyên bá»n sẻn có keo kiá»t; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên bá»n sẻn có keo kiá»t. A-nan, nếu không có bá»n sẻn, tất cả Äá»u không có bá»n sẻn thì giả sá» tách rá»i bá»n sẻn, có keo kiá»t chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a keo kiá»t, táºp khá»i cá»§a keo kiá»t, bản nguyên cá»§a keo kiá»t, duyên cá»§a keo kiá»t, gá»i Äó là bá»n sẻn. Vì sao? Vì duyên bá»n sẻn nên có keo kiá»t.
âA-nan, duyên Äắm trưá»c có bá»n sẻn. Äây nói là duyên Äắm trưá»c có bá»n sẻn; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên Äắm trưá»c có bá»n sẻn. A-nan, nếu không có Äắm trưá»c, tất cả Äá»u không có Äắm trưá»c, thì giả sá» tách rá»i Äắm trưá»c, có bá»n sẻn chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a bá»n sẻn, táºp khá»i cá»§a bá»n sẻn, bản nguyên cá»§a bá»n sẻn, duyên cá»§a bá»n sẻn, gá»i Äó là Äắm trưá»c. Vì sao? Vì duyên Äắm trưá»c nên có bá»n sẻn.
âA-nan, duyên dục có Äắm trưá»c. Äây nói là duyên dục có Äắm trưá»c; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên dục có Äắùm trưá»c. A-nan, nếu không có dục, tất cả Äá»u không có dục thì giả sá» tách rá»i dục, có Äắm trưá»c chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a Äắm trưá»c, táºp khá»i cá»§a Äắm trưá»c, bản cá»§a Äắm trưá»c, duyên cá»§a Äắm trưá»c, gá»i Äó là dục. Vì sao? Vì duyên dục nên có Äắm trưá»c.
âA-nan, duyên phân biá»t có nhiá» m dục. Äây nói là duyên phân biá»t có nhiá» m dục; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên phân biá»t có nhiá» m dục. A-nan, nếu không có phân biá»t, tất cả Äá»u không có phân biá»t thì giả sá» tách rá»i phân biá»t, có nhiá» m dục chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a nhiá» m dục, táºp khá»i cá»§a nhiá» m dục, bản nguyên cá»§a nhiá» m dục, gá»i Äó là phân. Vì sao? Vì duyên phần nên có nhiá» m dục váºy.
âA-nan, duyên lợi có phân biá»t. Äây nói là duyên lợi có phân biá»t; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên lợi có phân biá»t. A-nan, nếu không có lợi, tất cả Äá»u không có lợi thì giả sá» tách rá»i lợi, có phân biá»t chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a phân biá»t, táºp khá»i cá»§a phân biá»t, bản cá»§a phân biá»t, duyên cá»§a phân biá»t gá»i Äó là lợi. Vì sao? Vì duyên lợi nên có phân biá»t.
âA-nan, duyên cầu có lợi. Äây nói là duyên cầu có lợi; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên cầu có lợi. A-nan, nếu không có cầu, tất cả Äá»u không có cầu, thì giả sá» tách rá»i cầu, có lợi chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, nhân cá»§a lợi, táºp khá»i cá»§a lợi, bản cá»§a lợi, duyên cá»§a lợi, gá»i Äó là cầu. Vì sao? Vì duyên cầu cho nên có lợi.
âA-nan, duyên ái có cầu. Äây nói là duyên ái có cầu; nên biết, Äiá»u ÄÆ°á»£c nói là duyên ái có cầu.
âA-nan, nếu không có ái, tất cả Äá»u không có ái, thì giả sá» tách rá»i ái, có cầu chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a cầu, táºp khá»i cá»§a cầu, bản cá»§a cầu, duyên cá»§a cầu, gá»i Äó là ái. Vì sao? Vì duyên ái nên có cầu.
âA-nan, dục ái và hữu ái, hai pháp nà y nhân thá»[10], duyên thá» ÄÆ°a Äến.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i âThá» có duyên không?â thì nên Äáp rằng âThá» cÅ©ng có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i âThá» có duyên gì?â thì nên Äáp rằng âThá» duyên vá»i xúcâ[11] nên biết rằng: duyên xúc có thá».
âA-nan, nếu không có nhãn xúc, tất cả Äá»u không có nhãn xúc thì giả sá» tách rá»i nhãn xúc sẽ có duyên nhãn xúc mà sanh ra lạc thá», khá» thá», bất khá» bất lạc thá» chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, nếu không có nhÄ©, tá»·, thiá»t, thân, ý xúc, tất cả Äá»u không có ý xúc, thì giả sá» tách rá»i ý xúc sẽ có duyên ý xúc mà sanh ra lạc thá», khá» thá», bất khá» bất lạc thá» chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a thá», táºp khá»i cá»§a thá», bản cá»§a thá», duyên cá»§a thá», gá»i Äó là xúc. Vì sao? Vì duyên xúc nên có thá» váºy.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i âXúc có duyên không?â thì nên Äáp rằng âXúc có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i âXúc có duyên gì?â thì nên Äáp rằng âDuyên danh sắcâ. Nên biết rằng duyên danh sắc có xúc.
âA-nan, sá» hà nh, sá» duyên[12] có danh thân[13]. Rá»i hà nh nà y, ly duyên nà y thì có hữu Äá»i xúc[14] chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, sá» hà nh, sá» duyên có sắc thân. Rá»i hà nh nà y, ly duyên nà y thì có tÄng ngữ xúc chÄng?[15]â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âGiả sá» rá»i danh thân và sắc thân thì sẽ có xúc, thi thiết xúc chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a xúc, táºp khá»i cá»§a xúc, bản cá»§a xúc, duyên cá»§a xúc, gá»i Äó là danh sắc. Vì sao? Vì duyên danh sắc nên có xúc.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i âDanh sắc có duyên chÄng?â thì nên Äáp rằng âDanh sắc có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i âDanh sắc có duyên gì?â thì nên Äáp rằng âDuyên thứcâ. Nên biết rằng duyên thức có danh sắc.
âA-nan, nếu thức không và o thai mẹ mà chá» có danh sắc, thì có thà nh thân nà y chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, nếu thức má»i và o thai, liá»n ra tức khắc thì danh sắc hợp vá»i tinh chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, nếu thức cá»§a trẻ nhá», con trai hay con gái, bá» Äoạn hoại không còn, thì danh sắc tÄng trưá»ng dần ÄÆ°á»£c chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a danh sắc, táºp khá»i cá»§a danh sắc, bản cá»§a danh sắc, duyên cá»§a danh sắc, gá»i Äó là thức. Vì sao? Vì duyên thức nên có danh sắc.
âA-nan, nếu có ngưá»i há»i âThức có duyên chÄng?â thì nên Äáp rằng âThức có duyênâ. Nếu có ngưá»i há»i âThức có duyên gì?â thì nên Äáp rằng âDuyên danh sắcâ. Nên biết rằng duyên danh sắc có thức.
âA-nan, nếu thức không có danh sắc, nếu thức không an láºp, không dá»±a và o danh sắc thì thức có sanh, có già , có bá»nh, có chết chÄng? Có khá» chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên biết rằng nhân cá»§a thức, táºp khá»i cá»§a thức, bản cá»§a thức, duyên cá»§a thức, gá»i Äó là danh sắc. Vì sao? Vì duyên danh sắc nên có thức.
âA-nan, Äó là duyên danh sắc có thức; duyên thức cÅ©ng có danh sắc; do Äó có tÄng ngữ, do tÄng ngữ có truyá»n thuyết, do truyá»n thuyết mà có thá» thi thiết là có, nghÄ©a là thức và danh sắc cùng Äi Äôi váºy[16].
âA-nan, thế nà o là có má»t loại kiến chấp có thần ngã?[17]â
Tôn giả A-nan bạch Äức Thế Tôn:
âThế Tôn là Pháp bản, Thế Tôn là Pháp chá»§, Pháp do Thế Tôn, cúi xin Thế Tôn nói Äiá»u Äó. Con nay nghe xong, ÄÆ°á»£c biết ý nghÄ©a má»t cách rá»ng rãiâ.
Pháºt nói:
âA-nan, hãy lắng nghe kỹ. Hãy khéo tư niá»m kỹ. Ta sẽ phân biá»t cho thầy nghe ý nghÄ©a má»t cách rá»ng rãiâ.
Tôn giả A-nan vâng lá»i dạy, lắng nghe.
Pháºt nói:
âA-nan, Hoặc có kiến chấp thá» là ngã[18]. Hoặc lại có kiến chấp không cho rằng thá» là ngã, nhưng thần ngã có cảm thá», mà tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá». Hoặc lại có kiến chấp không cho rằng thá» là ngã và cÅ©ng không cho rằng ngã có cảm thá», vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá», mà chá» cho rằng ngã không cảm thá» gì cả.
âA-nan, Nếu có ngưá»i cho rằng âthá» là thần ngãâ, thì nên há»i ngưá»i ấy rằng âÃng có ba cảm thá», lạc thá», khá» thá» và không khá» không lạc thá»; trong ba cảm thá» nà y, ông cho thá» nà o là ngã?â A-nan, nên nói tiếp vá»i ngưá»i ấy âNếu lúc có cảm thá» vá» lạc thá», thì ngay lúc ấy hai cảm thá» kia, khá» thá» và không khá» không lạc thá», diá»t mất. Lúc ấy chá» có cảm thá» vá» lạc thá», nhưng lạc thá» là pháp vô thưá»ng, khá», hoại diá»tâ. Nếu khi lạc thá» diá»t rá»i thì ngưá»i ấy há không nghÄ© rằng âChẳng phải là ngã diá»t chÄng?â A-nan, nếu chá» có cảm thá» vá» khá» thá», thì lúc ấy hai cảm thá» kia, lạc thá» và không khá» không lạc thá», diá»t mất. Ngưá»i ấy lúc Äó chá» có cảm thá»Ã¯ vá» khá» thá», nhưng khá» thá» là pháp vô thưá»ng, khá», hoại diá»t. Nếu khá» thá» Äã diá»t thì ngưá»i ấy há không nghÄ© rằng âChẳng phải là ngã diá»t chÄng?â A-nan, nếu chá» có cảm thá» vá» bất khá» bất lạc thá» thì lúc ấy cả hai cảm thá» kia, lạc thá» và khá» thá», diá»t mất. Ngưá»i ấy lúc Äó chá» có cảm giác vá» không khá» không lạc thá», nhưng không khá» không lạc thá» là pháp vô thưá»ng, khá», hoại diá»t. Nếu không khá» không lạc thá» Äã diá»t thì ngưá»i ấy há không nghÄ© rằng âChẳng phải là ngã diá»t chÄng?â A-nan, thá» là pháp vô thưá»ng như váºy, chá» xen lẫn khá», lạc thì lại còn chấp rằng thá» là ngã chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, thá» vô thưá»ng như váºy, chá» xen lẫn khá», lạc thì không nên chấp rằng thá» là ngã.
âA-nan, nếu lại có má»t loại kiến chấp không cho rằng thá» là ngã, nhưng ngã có cảm thá» vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá», thì nên nói vá»i ngưá»i ấy âNếu ông không có thá», thì thá» không thá» có, không thá» nói rằng cái nà y là sá» hữu cá»§a tôiâ. A-nan, ngưá»i kia còn chấp như vầy âThá» không phải là ngã, nhưng ngã có cảm thá», vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá»â nữa chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên ngưá»i kia không nên chấp như vầy âThá» không phải là ngã, nhưng ngã có cảm thá», vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá»â.
âA-nan, nếu lại có má»t loại kiến chấp không cho rằng thá» là ngã, cÅ©ng không cho rằng ngã có cảm thá», vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá», mà chá» chấp rằng ngã không cảm thá» gì cả, thì nên nói vá»i ngưá»i ấy âNếu ông không có cảm thá», hoà n toà n không có cảm thá», nhưng nếu ngã á» ngoà i cảm thá» thì không thá» nói ngã thanh tá»nhâ. A-nan, ngưá»i kia còn chấp âThá» không phải là ngã, cÅ©ng không chấp ngã có cảm thá», tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá», mà chá» chấp ngã hoà n toà n không có cảm thá»â nữa chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, cho nên ngưá»i kia không nên chấp như vầy âThá» không phải là ngã, cÅ©ng không chấp ngã có cảm thá», tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá», mà chá» chấp ngã hoà n toà n không có cảm thá»â. Äó gá»i là má»t loại kiến chấp có ngã.
âA-nan, Thế nà o là có loại kiến chấp không cho rằng có ngã?â
Tôn giả A-nan bạch Äức Thế Tôn:
âThế Tôn là Pháp bản, Thế Tôn là Pháp chá»§, Pháp do Thế Tôn. Cúi xin Thế Tôn nói Äiá»u Äó. Con nay nghe rá»i ÄÆ°á»£c biết ý nghÄ©a rá»ng rãiâ.
Pháºt bảo:
âA-nan, Hãy lắng nghe kỹ. Hãy khéo tư niá»m kỹ. Ta sẽ phân biá»t cho thầy nghe ý nghÄ©a má»t cách rá»ng rãiâ.
Tôn giả A-nan vâng lá»i dạy, lắng nghe.
Pháºt nói:
âA-nan, nếu có ngưá»i không cho rằng âThá» là ngã, cÅ©ng không cho rằng ngã có cảm thá», vì tÃnh cách cá»§a ngã là khả nÄng cảm thá» và cÅ©ng không cho rằng ngã hoà n toà n không có cảm thá»â. Ngưá»i ấy do không chấp như váºy nên không còn thá» sanh á» thế gian nà y. Ngưá»i ấy do không còn thá» sanh nên không còn phiá»n lụy. Do không phiá»n lụy mà Bát-niết-bà n, biết má»t cách như tháºt rằng âSá»± sanh Äã hết, phạm hạnh Äã vững, Äiá»u cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ.
âA-nan, Äó gá»i là tÄng ngữ, do tÄng ngữ có truyá»n thuyết, do truyá»n thuyết mà thi thiết là có. Biết như váºy thì không còn gì Äá» chấp thá»§.
âA-nan, nếu Tỳ-kheo chánh giải thoát như váºy thì không có kiến chấp rằng Như Lai còn hay Như Lai không còn sau khi chết[19]; chấp Như Lai vừa còn, vừa không còn; Như Lai không phải còn hay không còn. Äó gá»i là có má»t loại không thấy có ngã.
âA-nan, Thế nà o là có má»t quan niá»m có thần ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương?
Tôn giả A-nan bạch Pháºt rằng:
âThế Tôn là Pháp bản, Thế Tôn là Pháp chá»§, pháp do Thế Tôn. Cúi xin Thế Tôn nói Äiá»u Äó. Con nay nghe rá»i biết ý nghÄ©a rá»ng rãiâ.
Pháºt bảo:
âA-nan, hãy lắng nghe kỹ. Hãy khéo tư niá»m kỹ. Ta sẽ phân biá»t cho thầy nghe ý nghÄ©a má»t cách rá»ng rãiâ.
Tôn giả A-nan vâng lá»i, lắng nghe.
Pháºt nói:
âHoặc trong má»t giá»i hạn sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương; hoặc trong má»t giá»i hạn không phải sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, nhưng trong má»t giá»i hạn sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương; hoặc trong má»t giá»i hạn không phải sắc nhá» hẹp, cÅ©ng không phải sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, nhưng vá»i giá»i hạn vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương; hoặc không phải trong giá»i hạn sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, cÅ©ng không phải sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, cÅ©ng không phải vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, nhưng trong giá»i hạn vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp cÄn cứ và o giá»i hạn sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương thì ngưá»i ấy trong hiá»n tại vá»i sắc nhá» hẹp nà y mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, và Äá»i vá»i khi thân hoại mạng chung cÅ©ng nói nó như váºy, cÅ©ng thấy nó như váºy. Nếu khi ngã tách ngoà i sắc nhá» hẹp nà y, ngưá»i ấy cÅ©ng suy niá»m như váºy, tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế là có trưá»ng hợp cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, có trưá»ng hợp cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà kiến chấp vá» ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, nhưng cÄn cứ và o vô lượng sắc mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy trong hiá»n tại vá»i vô lượng sắc nà y mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, và Äá»i vá»i khi thân hoại mạng chung cÅ©ng nói nó như váºy, cÅ©ng thấy nó như váºy. Nếu khi ngã tách khá»i vô lượng sắc, ngưá»i ấy cÅ©ng suy niá»m như váºy, tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế, có trưá»ng hợp cÄn cứ và o vô lượng sắc mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i vô lượng sắc mà kiến chấp vá» ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp, cÅ©ng không cÄn cứ và o sắc vô lượng, nhưng cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy, trong hiá»n tại, cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, khi thân hoại mạng chung cÅ©ng nói nó như váºy, cÅ©ng thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i khá»i vô sắc nhá» hẹp, ngưá»i ấy suy niá»m như váºy, tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế có trưá»ng hợp cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy vá»i vô sắc nhá» hẹp mà kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp, cÅ©ng không cÄn cứ sắc vô lượng, cÅ©ng không cÄn cứ vô sắc nhá» hẹp, nhưng cÄn cứ và o vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy trong hiá»n tại, vá»i vô lượng vô sắc mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, khi thân hoại mạng chung cÅ©ng nói nó như váºy, cÅ©ng thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i khá»i vô lượng vô sắc, ngưá»i ấy suy niá»m như váºy, tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế có trưá»ng hợp cÄn cứ và o vô lượng vô sắc mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i vô lượng vô sắc mà kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, như váºy là có má»t loại quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương.
âA-nan, thế nà o là có má»t loại quan niá»m vô ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương?
Tôn giả A-nan bạch Äức Thế Tôn:
âThế Tôn là Pháp bản, Thế Tôn là Pháp chá»§, Pháp do Thế Tôn. Cúi mong Thế Tôn nói Äiá»u Äó. Con nay nghe rá»i ÄÆ°á»£c biết ý nghÄ©a rá»ng rãiâ.
Pháºt bảo:
âA-nan, hãy lắng nghe kỹ. Hãy khéo tư niá»m kỹ. Ta sẽ phân biá»t cho thầy nghe ý nghÄ©a má»t cách rá»ng rãiâ.
Tôn giả A-nan vâng lá»i dạy, lắng nghe.
Pháºt nói:
âA-nan, hoặc có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, cÅ©ng không cÄn cứ và o sắc vô lượng, cÅ©ng không cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp và cÅ©ng không cÄn cứ và o vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy trong hiá»n tại không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, khi thân hoại mạng chung cÅ©ng không nói nó như váºy, cÅ©ng không thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i khá»i sắc nhá» hẹp, ngưá»i ấy không suy niá»m như váºy, cÅ©ng không tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế, có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i không sắc nhá» hẹp mà không kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy, trong hiá»n tại không cÄn cứ và o sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, khi thân hoại mạng chung cÅ©ng không nói nó như váºy, cÅ©ng không thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i sắc vô lượng, ngưá»i ấy không suy niá»m như váºy, cÅ©ng không tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i không sắc vô lượng mà không kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy, trong hiá»n tại không cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, khi thân hoại mạng chung cÅ©ng không nói nó như váºy, cÅ©ng không thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i khá»i vô sắc nhá» hẹp, ngưá»i ấy không suy niá»m như váºy, cÅ©ng không tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o vô sắc nhá» hẹp mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i không vô sắc nhá» hẹp mà không kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, nếu có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương, thì ngưá»i ấy, trong hiá»n tại, không cÄn cứ và o vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Khi thân hoại mạng chung cÅ©ng không nói nó như váºy, cÅ©ng không thấy nó như váºy. Nếu khi ngã rá»i khá»i vô sắc vô lượng, ngưá»i ấy không suy niá»m như váºy, cÅ©ng không tư duy nó như váºy, như váºy. A-nan, như thế có trưá»ng hợp không cÄn cứ và o vô sắc vô lượng mà quan niá»m ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương. Như váºy, vá»i vô sắc vô lượng mà không kiến chấp ngã bá» chấp trưá»c.
âA-nan, Äó gá»i là có má»t loại quan niá»m vô ngã ÄÆ°á»£c chá»§ trương.
âLại nữa, nà y A-nan, có bảy trú xứ cá»§a thức[20] và hai xứ[21]. Thế nà o là bảy trú xứ cá»§a thức? Chúng sanh hữu sắc[22] vá»i các chá»§ng loại thân khác nhau, các chá»§ng loại tưá»ng khác nhau, ấy là loà i ngưá»i và loà i trá»i cõi Dục. Äó là trú xứ thứ nhất cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh hữu sắc vá»i các chá»§ng loại thân khác nhau, nhưng chá» có má»t loại tưá»ng, ấy là Phạm thiên sÆ¡ sanh không yá»u thá»[23]. Gá»i Äó là trụ xứ thứ hai cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh hữu sắc vá»i má»t loại thân nhưng nhiá»u chá»§ng loại tưá»ng, ấy là Hoảng dục thiên[24]. Gá»i Äó là trụ xứ thứ ba cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh hữu sắc vá»i má»t thân, vá»i má»t loại tưá»ng, ấy là Biến tá»nh thiên. Gá»i Äó là trụ xứ thứ tư cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh vô sắc, vượt qua tất cả sắc tưá»ng, diá»t trừ hữu Äá»i tưá»ng, không tư duy các loại tưá»ng, và o vô lượng không xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng không xứ, ấy là Vô lượng không xứ thiên. Gá»i Äó là trụ xứ thứ nÄm cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh vô sắc, vượt qua tất cả vô lượng không xứ, và o vô lượng thức xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng thức xứ, ấy là Vô lượng thức xứ thiên. Gá»i Äó là trụ xứ thứ sáu cá»§a thức.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh vô sắc, vượt qua tất cả vô lượng thức tưá»ng, và o Vô sá» hữu xứ, thà nh tá»±u an trụ Vô sá» hữu xứ, ấy là Vô sá» hữu xứ thiên. Gá»i Äó là trụ xứ thứ bảy cá»§a thức.
âThế nà o là có hai xứ? Chúng sanh hữu sắc không có tưá»ng, không có thá», ấy là Vô tưá»ng thiên. Gá»i Äó là xứ thứ nhất.
âLại nữa, nà y A-nan, chúng sanh vô sắc vượt qua tất cả Vô sá» hữu xứ, và o Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, thà nh tá»±u an trụ Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, ấy là Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng thiên. Gá»i Äó là xứ thứ hai[25].
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ nhất cá»§a thức, chúng sanh hữu sắc vá»i các chá»§ng loại thân, vá»i các chá»§ng loại tưá»ng, là loà i ngưá»i và loà i trá»i cõi Dục; nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± táºp khá»i cá»§a trụ xứ cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, vá» ngá»t, tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo kia có thá» vui thÃch nÆ¡i trụ xứ cá»§a thức ấy, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ ấy cá»§a thức chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ hai cá»§a thức, chúng sanh hữu sắc vá»i các chá»§ng loại thân nhưng má»t chá»§ng loại tưá»ng, là Phạm thiên sÆ¡ sanh không yá»u thá»; nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± táºp khá»i cá»§a trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ ba cá»§a thức, chúng sanh hữu sắc vá»i má»t loại thân nhưng nhiá»u chá»§ng loại tưá»ng, ấy là Hoảng dục thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ tư cá»§a thức, chúng sanh hữu sắc vá»i má»t loại thân, vá»i má»t loại tưá»ng, ấy là Biến tá»nh thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ nÄm cá»§a thức, chúng sanh vô sắc, vượt qua tất cả sắc tưá»ng, diá»t trừ hữu Äá»i tưá»ng, không tư duy các loại tưá»ng, và o vô lượng không xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng không xứ, ấy là Vô lượng không xứ thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, nà y A-nan, vá» Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ sáu cá»§a thức, chúng sanh vô sắc vượt tất cả vô lượng không xứ, và o vô lượng thức xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng thức xứ, ấy là Vô lượng thức xứ thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» an lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ bảy cá»§a thức, chúng sanh vô sắc vượt qua tất cả vô lượng thức tưá»ng, và o Vô sá» hữu xứ, thà nh tá»±u an trụ Vô sá» hữu xứ, ấy là Vô sá» hữu xứ thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, vá» Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ nhất, chúng sanh hữu sắc không có tưá»ng, không có thá», ấy là Vô tưá»ng thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt trụ xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i trụ xứ kia cá»§a thức chÄng?â
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, Äá»i vá»i trụ xứ thứ hai cá»§a thức, chúng sanh vô sắc, vượt qua tất cả Vô sá» hữu xứ, và o Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, thà nh tá»±u an trụ Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, ấy là Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng thiên. Nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt xứ ấy cá»§a thức, biết sá»± diá»t táºn, biết vá» ngá»t, biết tai hoạn, biết xuất yếu, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo ấy có thá» hoan lạc nÆ¡i xứ kia cá»§a thức, kế trưá»c và trụ nÆ¡i xứ kia cá»§a thức chÄng?
âBạch Thế Tôn, khôngâ.
âA-nan, nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt bảy trụ xứ cá»§a thức và hai xứ kia, tâm không nhiá» m trưá»c, ÄÆ°á»£c giải thoát thì gá»i là Tỳ-kheo A-la-hán danh tuá» giải thoát.
âLại nữa, nà y A-nan, có tám giải thoát.
âNhững gì là tám?â
âSắc quán sắc, Äó là giải thoát thứ nhất.
âLại nữa, bên trong không sắc tưá»ng, bên ngoà i quán sắc, Äó là giải thoát thứ hai.
âLại nữa, vá»i tá»nh giải thoát, tá»± thân chứng ngá», thà nh tá»±u an trụ, Äó là giải thoát thứ ba.
âLại nữa, vượt qua tất cả sắc tưá»ng, diá»t trừ hữu Äá»i tưá»ng, không tư duy các loại tưá»ng, và o vô lượng không xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng không xứ, Äó là giải thoát thứ tư.
âLại nữa, vượt qua tất cả vô lượng không xứ, và o vô lượng thức xứ, thà nh tá»±u an trụ vô lượng thức xứ, Äó là giải thoát thứ nÄm.
âLại nữa, vượt qua tất cả vô lượng thức xứ, và o Vô sá» hữu xứ, thà nh tá»±u an trụ Vô sá» hữu xứ, Äó là giải thoát thứ sáu.
âLại nữa, vượt qua tất cả Vô sá» hữu xứ, và o Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, thà nh tá»±u an trụ Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, Äó là giải thoát thứ bảy.
âLại nữa, vượt qua tất cả Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, tưá»ng thá» diá»t giải thoát, tá»± thân chứng ngá», thà nh tá»±u an trụ, Äó là giải thoát thứ tám.
âA-nan, nếu có Tỳ-kheo biết như tháºt vá» bảy trụ xứ cá»§a thức và hai xứ kia, tâm không nhiá» m trưá»c, ÄÆ°á»£c giải thoát, thà nh tá»±u an trụ và vá»i tám giải thoát nà y, thuáºn và nghá»ch mà tá»± thân chứng ngá», thà nh tá»±u an trụ và cÅ©ng do tuá» quán mà diá»t táºn các láºu, thì Äó là Tỳ-kheo A-la-hán, ÄÆ°á»£c gá»i Câu giải thoát[26].â
Pháºt thuyết như váºy. Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Bản Hán, quyá»n 24. Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli : D.15 MahÄ-nidÄna-suttaá¹. Hán, biá»t dá»ch, No.1 (13), No.14, DTK.52.
- [02] Xem các kinh sỠ10, 175, 177.
- [03] Minh diá»c tháºm thâm æ 亦 ç æ·±. PÄli: gambhÄ«rÄvabhÄso; nhưng, avabhÄso lại có thá» hiá»u là âdáng vẻâ nên từ PÄli nà y ÄÆ°á»£c hiá»u là âvẻ sâu sắcâ (PÄli-Engish Dict. PTS.).
- [04] Chà thiá»n chà thiá»n è³ æ·º è³ æ·º. PÄli: (gambhÄ«rÄvabhÄso ca...) me uttÄnauttÄnako viya khÄyati, ta thấy (vẻ sâu xa, xem cht. 3 trên) rất rõ, rất tá» rõ. Trong Äó, uttÄnaka có nghÄ©a âdá» dà ng (như nằm ngữa)â và do Äó, có nghÄ©a âcông khai, minh bạchâ. Bản Hán hiá»u theo nghÄ©a cụ thá» nên nói là ârất nông cạnâ.
- [05] Uẩn-mạn thảo è è è; không rõ, PÄli: muñjapabbaja, cá» muñja (má»t loại sáºy, tên khoa há»c Saccharum munja) và cá» pabbaja, chá» chung lau sáºy.
- [06] Nguyên Hán: thá» å.
- [07] Nhân, táºp, bản, duyên å ç¿ æ¬ ç·£. PÄli: hetu, samudayo, nidÄnaá¹, paccayo. Các bản Äá»u chép lÃ ç¿ (táºp quán), nhưng Äá»i chiếu PÄli, nên hiá»u là é (táºp khá»i).
- [08] Duyên ái hữu cầu ç·£ æ æ æ±. PÄli: taá¹haá¹ paá¹icca pariyesanÄ, duyên ná»i khát ái mà có tầm cầu.
- [09] Lợi, phân, nhiá» m dục, trưá»c, xan, gia, thá»§ å© å æ 欲 è æ ³ å®¶ å®. PÄli: labho (lợi lá»c), vinicchayo (phân biá»t), chandarÄgo (dục tham), ajjhosÄnaá¹ (bám chặt), pariggaho (ôm giữ chặt), macchariyaá¹ (keo lẩn), Ärakkho (bảo thá»§).
- [10] Nguyên Hán: giác 覺.
- [11] Cánh lạc æ´ æ¨.
- [12] Sá» hà nh, sá» duyên æ è¡ æ ç·£. Hà nh tưá»ng hay hình thái hoạt Äá»ng, và Äá»i tượng hoạt Äá»ng. Xem cht. dưá»i.
- [13] PÄli: ÄkÄrehi yehi liá¹ gehi yehi... NÄmakÄyassa paññatti hoti, bá»i những hình thái, những tưá»ng mạo... mà có khái niá»m vá» danh thân.
- [14] Hữu Äá»i cánh lạc æ å° æ´ æ¨; xúc chạm có Äá»i ngại, sá»± xúc chạm gây phản ứng trên các giác quan. Xem Câu-xá 10 (Ch.iii, tụng 30). No.1 (13): tâm xúc. PÄli: paá¹á¹gha-samphassa.
- [15] TÄng ngữ xúc å¢ èª è§¸, tác Äá»ng cá»§a ngôn từ trên nháºn thức. CÅ©ng gá»i là danh mục xúc. No.1(13): thân xúc. PÄli: adhivacana-samphassa.
- [16] Tham chiếu PÄli: ettÄvatÄ...jÄyetha vÄ... cavetha vÄ upapajjetha vÄ ettÄvatÄ adhivacanapatho ettÄvatÄ niruttipatho ettÄvatÄ paññattipatho...ettÄvatÄ vattaá¹ vattati itthattaá¹ paññÄpanÄya yadidam nÄmarÅ«paá¹ saha viññaá¹ena aññamqaññapaccayatÄ pavattati; trong giá»i hạn có thá» sanh, có thá» chết, có thá» tái sanh; trong giá»i hạn ấy có con ÄÆ°á»ng danh ngôn, con ÄÆ°á»ng truyá»n thuyết, con ÄÆ°á»ng khái niá»m; trong giá»i hạn ấy là sá»± lưu chuyá»n từ trạng thái nà y sang trạng thái khác, tức là danh sắc cùng vá»i thức há» tương là m duyên cho nhau...
- [17] Nhất kiến hữu thần ä¸ è¦ æ ç¥. PÄli: kittÄvatÄ... attÄnaá¹ samanupassamÄno samanupassati, cho Äến mức nà o quan niá»m vá» tá»± ngã ÄÆ°á»£c quan niá»m?
- [18] Giác thá» thần 覺 æ¯ ç¥. PÄli: vedanÄ me attÄ, cảm thá» là tá»± ngã cá»§a tôi.
- [19] Như Lai chung bất chung.
- [20] Thất thức trụ ä¸ è ä½. PÄli: satta viññÄá¹aá¹á¹hitiya.
- [21] Nhá» xứ äº è. N.1 (13): nhá» nháºp xứ. PÄli: dve ÄyatanÄni.
- [22] Hữu sắc âvì có sắc uẩnâ (Táºp dá» 17. No.2026, Äại 26, trang 437c).
- [23] Táºp Dá» 17 (Äd): Phạm chúng thiên và o thá»i sáng thế.
- [24] Hoảng dục thiên, tức Quang âm thiên hay Dục quang thiên. PÄli:ÄbhassarÄ.
- [25] Vô tưá»ng thiên và Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ thiên, không ÄÆ°á»£c gá»i là trụ xứ cá»§a thức vì hai nÆ¡i nà y thức không hiá»n khá»i.
- [26] Xem cht.11, Kinh sá» 195.