ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
13. PHẨM CÄN Bá»N PHÃN BIá»T
162. KINH PHÃN BIá»T LỤC GIá»I[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại nưá»c Ma-kiá»t-Äà , trú á» thà nh Vương xá.
Bấy giá» Äức Thế Tôn Äến nhà thợ gá»m[02], nói rằng:
âNà y thợ gá»m, Ta nay muá»n tạm trú á» phòng là m Äá» gá»m má»t Äêm, ông có thuáºn chÄng?â
Thợ gá»m trả lá»i:
âCon chẳng trá» ngại gì, nhưng Äã có má»t Tỳ-kheo trú trong Äó trưá»c rá»i. Nếu vỠấy thuáºn thì xin tùy ýâ.
Lúc ấy, Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi[03] Äã trú á» trong phòng là m Äá» gá»m ấy trưá»c rá»i.
Bấy giá», Äức Thế Tôn ra khá»i nhà thợ gá»m, Äi và o phòng là m gá»m, nói vá»i Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi rằng:
âNà y Tỳ-kheo, Ta nay muá»n tạm trú má»t Äêm á» phòng là m gá»m, thầy có thuáºn chÄng?â
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi Äáp:
âThưa Hiá»n giả, tôi không trá» ngại. Vả lại, á» phòng là m gá»m nà y có chá» ngá»i bằng cá» Äã trải xong, Hiá»n giả muá»n á» lại thì tùy ýâ.
Nghe váºy, Äức Thế Tôn từ phòng là m gá»m Äi ra ngoà i rá»a chân rá»i má»i trá» và o, lấy ni-sư-Äà n trải lên chá» ngá»i bằng cá» mà ngá»i kiết già , suá»t Äêm yên lặng tÄ©nh tá»a, Äá»nh ý.
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi cÅ©ng suá»t Äêm yên lặng tÄ©nh tá»a, Äá»nh ý.
Bấy giá», Äức Thế Tôn suy nghÄ© như vầy: âTỳ-kheo nà y Äi Äứng tá»ch tÄ©nh, tháºt kỳ lạ, tháºt hiếm có. Ta hãy Tỳ-kheo nà y, âThầy cá»§a bạn là ai? Y theo ai mà bạn xuất gia, há»c Äạo, thá» Pháp?â.â NghÄ© như váºy rá»i, Thế Tôn bèn há»i:
âTỳ-kheo, Thầy cá»§a bạn là ai? Y theo ai mà bạn xuất gia, há»c Äạo, thá» Pháp?â
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi Äáp:
âNà y Hiá»n giả, có Sa-môn Cù-Äà m, dòng há» ThÃch, Äã từ bá» tông tá»c, cạo bá» râu tóc, khoác y ca-sa, chà tÃn, lìa bá» gia Äình, sá»ng không gia Äình, há»c Äạo, Äã giác ngá» Vô thượng Chánh táºn giác[04]. VỠấy là Thầy cá»§a tôi. Tôi y theo vỠấy mà xuất gia há»c Äạo, thá» Phápâ.
Thế Tôn lại há»i:
âTỳ-kheo, Äã từng thấy Thầy chưa?â
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi Äáp:
âChưa thấyâ.
Thế Tôn há»i:
âNếu gặp Thầy, bạn có nháºn ra không?â
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi Äáp:
âKhông biết. Nhưng, nà y Hiá»n giả, tôi nghe rằng Thế Tôn là Như Lai, Vô Sá» Trưá»c, Äẳng Chánh Giác, Minh Hạnh Thà nh Tá»±u, Thiá»n Thá», Thế Gian Giải, Vô Thượng SÄ©, Äạo Pháp Ngá»±, Thiên Nhân Sư, Pháºt, Chúng Há»±u. Ngà i là Thầy cá»§a tôi. Tôi y theo Ngà i mà xuất gia, há»c Äạo, thá» Phápâ.
Khi ấy, Thế Tôn lại suy nghÄ© như vầy: âThiá»n nam tá» nà y y theo Ta mà xuất gia, há»c Äạo, thá» Pháp. Ta nay có nên thuyết pháp chÄng?â
Suy nghÄ© như váºy rá»i, Thế Tôn nói vá»i Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi:
âNà y Tỳ-kheo, nay Ta sẽ thuyết pháp cho thầy, phần Äầu toà n thiá»n, phần giữa cÅ©ng toà n thiá»n và phần cuá»i cÅ©ng toà n thiá»n; có nghÄ©a, có vÄn Äầy Äá»§, thanh tá»nh, hiá»n hiá»n phạm hạnh. Äó gá»i là âPhân biá»t sáu giá»iâ[05]. Thầy hãy lắng nghe, khéo suy tư và ghi nhá».
Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi Äáp:
âXin vângâ.
Äức Pháºt bảo rằng:
âNà y Tỳ-kheo, con ngưá»i[06] có sáu giá»i tụ, có sáu xúc xứ, có mưá»i tám ý hà nh, có bá»n trụ xứ. Nếu ai an trú và o Äó sẽ không nghe Äến chuyá»n sầu não[07]. Sau khi không nghe chuyá»n sầu não thì ý không chán ghét, không ưu sầu, không lao nhá»c, không sợ hãi. Như váºy, có sá»± khuyên bảo là Äừng buông lung trà tuá», hãy thá»§ há» chân Äế và trưá»ng dưỡng huá» thÃ[08]. Nà y Tỳ-kheo, hãy há»c vá» tá»i thượng, hãy há»c vá» chà tá»ch[09], như váºy là phân biá»t vá» sáu giá»i.
âNà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có sáu giá»i tụ, nhân gì mà nói như thế? Äó là , giá»i cá»§a Äất, giá»i cá»§a nưá»c, giá»i cá»§a lá»a, giá»i cá»§a gió, giá»i hư không và giá»i cá»§a thức. Nà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có sáu giá»i tụ là nhân Äó mà nói.
âNà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có sáu xúc xứ[10], do nhân gì mà nói như thế? Äó là , nà y Tỳ-kheo, xúc con mắt thấy sắc, xúc tai nghe tiếng, xúc mÅ©i ngá»i mùi, xúc lưỡi nếm vá», xúc thân cảm xúc, xúc ý biết pháp. Nà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có sáu xúc xứ là do nhânn Äó mà nói.
âNà y Tỳ-kheo, nói con ngưá»i có mưá»i tám ý hà nh[11], do nhÆ¡n gì mà nói như thế? Äó là , nà y Tỳ-kheo, mắt thấy sắc, quán[12] sắc rá»i an trú nÆ¡i há»·, quán sắc rá»i an trú nÆ¡i ưu, quán sắc rá»i an trú nÆ¡i xả. CÅ©ng váºy, tai, mÅ©i, lưỡi, thân và ý. à nháºn thức pháp, quán pháp rá»i an trú nÆ¡i há»·, quán pháp rá»i an trú nÆ¡i ưu, quán pháp rá»i an trú nÆ¡i xả. Nà y Tỳ-kheo, như váºy sáu há»· quán[13], sáu ưu quán, sáu xả quán hợp lại là mưá»i tám ý hà nh. Nói rằng con ngưá»i có mưá»i tám ý hà nh là do nhÆ¡n Äó mà nói.
âNà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có bá»n trụ xứ[14], do nhÆ¡n gì mà nói như thế? Là chân Äế trụ xứ, huá» trụ xứ, thà xả trụ xứ và tá»ch tÄ©nh[15] trụ xứ. Nà y Tỳ-kheo, nói rằng con ngưá»i có bá»n trụ xứ là do nhÆ¡n Äó mà nói.
âNà y Tỳ-kheo, thế nà o là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá»? Tỳ-kheo phân biá»t thân giá»i như thế nà y: âNay thân nà y cá»§a ta có ná»i Äá»a giá»i, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình[16]. Ná»i Äá»a giá»i là thế nà o? Là tóc, lông, móng, rÄng, da dà y, da non, thá»t, xương, gân, tháºn, tim, gan, phá»i, lá lách, ruá»t già , bao tá», phá»i, tương tá»± như thế, trong thân nà y còn những thứ khác nữa. Những gì ÄÆ°á»£Ã¯c thâu nhiếp trong thân thuá»c vá» chất cứng, tÃnh cứng á» bên trong, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình là ná»i Äá»a giá»iâ. Nà y Tỳ-kheo, dù là ná»i Äá»a giá»i hay ngoại Äá»a giá»i Äá»u gá»i chung là Äá»a giá»i. Tỳ-kheo Äó dùng trà tuá» quán biết như tháºt rằng âTất cả những cái ấy không phải là sá» hữu cá»§a ta. Ta không phải là sá» hữu cá»§a những cái ấy. Những cái ấy cÅ©ng không phải là tá»± ngã[17]â. Tâm vỠấy không nhiá» m trưá»c Äá»a giá»i ấy. Äó là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá».
âLại nữa, Tỳ-kheo không buông lung trà tuá». Nếu có Tỳ-kheo phân biá»t thân giá»i như thế nà y: âNay thân nà y cá»§a ta có ná»i thá»§y giá»i, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Ná»i thá»§y giá»i là gì? Là não tá»§y[18], nưá»c mắt, má» hôi, nưá»c mÅ©i, má»§, máu, mỡ, tá»§y, nưá»c giải, Äá»m, nưá»c tiá»u, tương tá»± như thế, trong thân nà y còn có nhiá»u thá» khác nữa. Những gì ÄÆ°á»£c thâu nhiếp trong thân, thuá»c vá» chất nưá»c, tÃnh nưá»c nhuần thấm á» bên trong, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình, Äó là ná»i thá»§y giá»iâ. Nà y Tỳ-kheo, ná»i thá»§y giá»i hay ngoại thá»§y giá»i Äá»u gá»i chung là thá»§y giá»i. Tỳ-kheo ấy dùng trà tuá» quán biết như tháºt rằng: âTất cả những cái ấy không phải là sá» hữu cá»§a ta. Ta không phải là sá» hữu cá»§a những cái ấy. Những cái ấy cÅ©ng không phải là tá»± ngãâ. Tâm vỠấy không nhiá» m trưá»c thá»§y giá»i ấy. Äó là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá».
âLại nữa, Tỳ-kheo không buông lung trà tuá». Nếu có Tỳ-kheo nà o phân biá»t thân giá»i như thế nà y: âNay thân nà y cá»§a ta có ná»i há»a giá»i ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Ná»i há»a giá»i là gì? là cái là m cho thân phát nhiá»t, thân nóng, thân phiá»n muá»n, thân âm ấp, là m tiêu Äá» Än thức uá»ng, tương tá»± như thế, trong thân nà y còn những thứ khác nữa, những gì ÄÆ°á»£c thâu nhiếp trong thân thuá»c vá» lá»a, tức lá»a là m nóng á» bên trong, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Äó là ná»i há»a giá»iâ. Nà y Tỳ-kheo, dù ná»i há»a giá»i hay ngoại há»a giá»i Äá»u gá»i chung là há»a giá»i. VỠấy dùng trà tuá» quán biết như tháºt rằng: âTất cả những cái ấy không phải là sá» hữu cá»§a ta. Ta không phải là sá» hữu cá»§a những cái ấy. Những cái ấy cÅ©ng không phải là tá»± ngãâ. Tâm Tỳ-kheo ấy không nhiá» m trưá»c há»a giá»i ấy. Äó là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá».
âLại nữa, Tỳ-kheo không buông lung trà tuá». Nếu có Tỳ-kheo nà o phân biá»t thân giá»i như thế nà y: âNay thân nà y cá»§a ta có ná»i phong giá»i ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Ná»i phong giá»i là thế nà o? Là gió thá»i lên, gió thá»i xuá»ng, gió ngang hông, gió co thắt, gió nhảy lên, gió phi Äạo, gió cá» Äá»ng tay chân, gió á» hÆ¡i thá» ra, thá» và o, tương tá»± như thế, trong thân nà y còn các thứ khác nữa. Những gì ÄÆ°á»£c thâu nhiếp trong thân, thuá»c vá» gió, tánh gió, lưu Äá»ng bên trong, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Äó là ná»i phong giá»iâ. Nà y Tỳ-kheo, dù ngoại phong giá»i hay ná»i phong giá»i Äá»u gá»i là phong giá»i. Tỳ-kheo ấy dùng trà tuá» quán biết như tháºt rằng: âTất cả những cái ấy không phải là sá» hữu cá»§a ta. Ta không phải là sá» hữu cá»§a những cái ấy. Những cái ấy cÅ©ng không phải là tá»± ngãâ. Äó là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá».
âLại nữa, Tỳ-kheo không buông lung trà tuá». Nếu có Tỳ-kheo phân biá»t thân giá»i như thế nà y: âNay thân nà y cá»§a ta có ná»i không giá»i, ÄÆ°á»£c chấp thá» nÆ¡i hữu tình. Ná»i không giá»i là gì? Là lá» trá»ng á» mắt, lá» trá»ng á» tai, lá» trá»ng á» mÅ©i, lá» trá»ng á» miá»ng, cái khiến cho cá» há»ng cá» Äá»ng, tức Äá» cho thức Än ÄÆ°á»£c nhai và nuá»t từ từ Äi qua cá» há»ng, Äi xuá»ng rá»i ra ngoà i, tương tá»± như thế, trong thân nà y có những thứ khác nữa thuá»c vá» hư không. á» chá» hư không ấy không bá» da, thá»t, xương, gân lấp kÃn. Äó là ná»i không giá»iâ. Nà y Tỳ-kheo, dù ná»i không giá»i hay ngoại không giá»i Äá»u gá»i chung là không giá»i. Tỳ-kheo dùng trà tuá» quán biết như tháºt rằng: âTất cả những cái ấy không phải là sá» hữu cá»§a ta. Ta không phải là sá» hữu cá»§a những cái ấy. Những cái ấy cÅ©ng không phải là tá»± ngãâ. Tâm vỠấy không nhiá» m trưá»c không giá»i ấy. Äó là Tỳ-kheo không buông lung trà tuá».
âLại nữa, Tỳ-kheo, nếu Tỳ-kheo nà o biết như tháºt vá» nÄm giá»i nà y, sau khi biết như tháºt, tâm không nhiá» m trưá»c chúng thì ÄÆ°á»£c giải thoát, chá» còn có các thức mà thôi. Äó là những thức nà o? Là thức vá» lạc, thức vá» khá», thức vá» há»·, thức vỠưu và thức vá» xả[19].
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n lạc xúc mà sanh lạc thá»[20], vỠấy cảm giác lạc thá». Khi Äã cảm giác lạc thá», vỠấy biết mình cảm giác lạc thá». Nếu Tỳ-kheo nà o diá»t lạc xúc, sau khi diá»t lạc xúc nà y, nếu có lạc thá» do lạc xúc sanh, lạc thỠấy cÅ©ng diá»t, tÄ©nh chá»; biết như váºy rá»i, mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n khá» xúc sanh ra khá» thá», vỠấy cảm giác khá» thá». Sau khi Äã cảm giác khá» thá», vỠấy biết Äã cảm giác khá» thá». Nếu Tỳ-kheo nà o diá»t khá» xúc, sau khi diá»t khá» xúc, nếu có khá» thá» do khá» xúc sanh, vỠấy cÅ©ng diá»t tÄ©nh chá»; biết như váºy rá»i, mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n há»· xúc sanh ra há»· thá», vỠấy cảm giác há»· thá». Khi Äã cảm giác há»· thá», vỠấy biết Äã cảm giác há»· thá». Nếu Tỳ-kheo nà o diá»t há»· xúc, sau khi diá»t há»· xúc nà y, nếu có há»· thá» do há»· xúc sanh, vỠấy cÅ©ng diá»t, tÄ©nh chá»; biết như váºy rá»i, mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n ưu xúc sanh ra ưu thá», vỠấy cảm giác ưu thá». Khi Äã cảm giác ưu thá», vỠấy biết Äã cảm giác ưu thá». Nếu Tỳ-kheo nà o diá»t ưu xúc, sau khi diá»t ưu xúc nà y, nếu có ưu thá» do ưu xúc sanh, vỠấy cÅ©ng diá»t, tÄ©nh chá»; biết như váºy rá»i, mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n xả xúc sanh ra xả thá», vỠấy cảm giác xả thá». Khi Äã cảm giác xả thá», vỠấy biết Äã cảm giác xả thá». Nếu Tỳ-kheo nà o diá»t xả xúc, sau khi diá»t xả xúc nà y, nếu có xả thá» do xả xúc sanh, vỠấy cÅ©ng diá»t, tÄ©nh chá»; biết như váºy rá»i, mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, nhÆ¡n các xúc ấy sanh ra các thỠấy. Khi Äã diá»t các xúc ấy thì các thỠấy cÅ©ng diá»t. VỠấy biết rằng, thá» nà y từ xúc mà có, lấy xúc là m gá»c, lấy xúc là m táºp khá»i, từ xúc sanh ra, lấy xúc là m Äầu má»i, y cứ nÆ¡i xúc mà hiá»n hà nh.
âNà y Tỳ-kheo, cÅ©ng như má»i lá»a, nhÆ¡n cái dùi, sá»± ná» lá»±c cá»§a ngưá»Ã¸i và sức nóng mà lá»a phát sanh. Nà y Tỳ-kheo, khi các dùi cây ấy tách rá»i nhau thì lá»a mà từ Äó phát sanh, sức nóng cá»§a lá»a và sá»± chấp thá» cá»§a hữu tình, tất cả Äá»u tắt biến, vắng bặt, im lìm và dùi cây ấy trá» nên nguôïi lạnh. CÅ©ng váºy, nà y Tỳ-kheo, các xúc ấy thế nà y hay thế kia, sanh ra các thá» như thế nà y hay thế khác. Diá»t các xúc ấy thì các thỠấy cÅ©ng diá»t. Như váºy là Äã biết thá» nà y từ xúc mà có, lấy xúc là m gá»c, lấy xúc là m táºp khá»i, từ xúc sanh ra, lấy xúc là m Äầu má»i, y cứ nÆ¡i xúc mà hiá»n hà nh.
âNếu Tỳ-kheo nà o không nhiá» m trưá»c ba thá» nà y, mà giải thoát, thì Tỳ-kheo ấy chá» còn có xả cá»±c kỳ thanh tá»nh.
âNà y Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ấy nghÄ© rằng, âTa vá»i xả thanh tá»nh nà y nháºp và o vô lượng không xứ[21]; tu táºp tâm như váºy, y nÆ¡i Äó, an trụ nÆ¡i Äó, xác láºp nÆ¡i Äó, duyên nÆ¡i Äó, buá»c chặt và o Äó. Ta vá»i xả thanh tá»nh nà y nháºp và o vô lượng thức xứ[22], vô sá» hữu xứ, phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, tu táºp tâm như váºy, y nÆ¡i Äó, an trụ nÆ¡i Äó, xác láºp nÆ¡i Äó, duyên nÆ¡i Äó, buá»c chặt và o Äóâ.
âNà y Tỳ-kheo, cÅ©ng như thợ luyá»n kim là nh nghá», dùng lá»a Äá»t thá»i và ng, dát cho tháºt má»ng, rá»i lại bá» và o lò nung, Äá»t lá»a Äá»u Äặn và Äúng Äá», luyá»n kỹ cho Äến lúc tinh ròng, rất má»m mại và có ánh sáng. Nà y Tỳ-kheo, thứ và ng nà y là do thợ và ng Äã Äá»t lá»a Äá»u Äặn và Äúng Äá», luyá»n kỹ tháºt tinh ròng, rất má»m mại và có ánh sáng. Như váºy rá»i, tá»± thợ và ng ấy là m theo ý mình, như là m dây ÄÃnh và o tÆ¡ lụa Äá» trang sức áo má»i, là m nhẫn tay, vòng tay, xuyến, chuá»i, lưá»i tóc... CÅ©ng váºy, nà y Tỳ-kheo, Tỳ-kheo ấy nghÄ© rằng: âTa vá»i xả thanh tá»nh nà y nháºp và o vô lượng không xứ; tu táºp tâm như váºy, y nÆ¡i Äó, an trụ nÆ¡i Äó, xác láºp nÆ¡i Äó, duyên nÆ¡i Äó, buá»c chặt và o Äó. Ta vá»i xả thanh tá»nh nà y nháºp và o Vô lượng thức xứ, Vô sá» hữu xứ, Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, tu táºp tâm như váºy, y nÆ¡i Äó, an trụ nÆ¡i Äó, xác láºp nÆ¡i Äó, duyên nÆ¡i Äó, buá»c chặt và o Äóâ.
âTỳ-kheo ấy lại nghÄ©, âTa vá»i xả thanh tá»nh nà y, mà y và o vô lượng không xứ, như váºy thuá»c pháp hữu vi. Là pháp hữu vi thì vô thưá»ng. Cái gì là vô thưá»ng, cái ấy là khá». Nếu cái gì là khá» thì biết là khá»â. Sau khi biết khá», vỠấy xả, không còn di chuyá»n nháºp vô lượng không xứ nữa.
ââTa vá»i xả thanh tá»nh nà y, mà y và o Vô lượng thức xứ, Vô sá» hữu xứ, Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ, vẫn là thuá»c pháp hữu vi. Là pháp hữu vi thì vô thưá»ng. Cái gì là vô thưá»ng, cái ấy là khá». Nếu cái gì là khá» thì biết là khá»â. Sau khi biết khá», vỠấy xả, không còn di chuyá»n nháºp Vô lượng thức xứ, Vô sá» hữu xứ, Phi hữu tưá»ng phi vô tưá»ng xứ nữa.
âNà y Tỳ-kheo, nếu Tỳ-kheo nà o Äá»i vá»i bá»n xứ nà y bằng tuá» mà quán sát, biết như tháºt, tâm không thà nh tá»±u, không di chuyá»n nháºp, thì bấy giá» vỠấy không cần phải là m gì, và cÅ©ng không có gì Äá» tư niá»m, nghÄ©a là những gì liên há» dến hữu và vô hữu[23]. VỠấy cảm giác vá» thân tá»i háºu chấp thá»[24] thì biết cảm giác vá» thân chấp thá» cuá»i cùng; cảm giác vá» mạng chấp thá» tá»i háºu[25] thì biết cảm giác vá» mạng chấp thá» tá»i háºu; và biết khi thân hoại mạng chung, thá» mạng chấm dứt, những gì ÄÆ°á»£c cảm thá», tất cả Äá»u tá»ch diá»t, tá»ch tá»nh, tÄ©nh chá» và biết là trá» thà nh rất mát lạnh[26].
âNà y Tỳ-kheo, và như Äèn sáng là nhá» dầu và nhá» bấc. Nếu không có ai Äá» thêm dầu, ná»i thêm bấc, như váºy khi dầu và bấc có trưá»c Äã cháy hết mà những cái sau không ÄÆ°á»£c tiếp ná»i sẽ không còn gì Äá» chấp thá» nữa. Tỳ-kheo ấy cÅ©ng thế, cảm giác vá» chấp thá» thân tá»i háºu thì biết cảm giác vá» chấp thá» thân tá»i háºu; cảm giác vá» chấp thá» sanh mạng tá»i háºu thì biết cảm giác vá» chấp thá» sanh mạng tá»i háºu; và biết rằng, khi thân hoại mạng chung, sanh mạng chấm dứt thì tất cả những gì ÄÆ°á»£c cảm thá» thảy Äá»u tá»ch diá»t, tá»ch tá»nh, tÄ©nh chá» và biết là trá» thà nh rất mát lạnh.
âNà y Tỳ-kheo, như thế vỠấy ÄÆ°á»£c gá»i là Tỳ-kheo tá»i thắng chánh tuá», nghÄ©a là Äạt Äến cứu cánh diá»t táºn, láºu táºn. Tỳ-kheo ấy thà nh tá»±u như váºy là thà nh tá»±u tá»i thắng chánh tuá» xứ[27].
âNà y Tỳ-kheo, sá»± giải thoát nà y an trú nÆ¡i chân Äế, không bá» di Äá»ng. Chân Äế là pháp như tháºt. Giả dá»i là pháp hư vá»ng. Tỳ-kheo ấy thà nh tá»±u tá»i thắng chân Äế xứ[28].
âNà y Tỳ-kheo, vá»i thà xả, nếu trưá»c kia có oan gia cá» cá»±u thì bấy giá» vỠấy phóng xả, lìa bá», giải thoát, dứt trừ. Nà y Tỳ-kheo, Äó là Tỳ-kheo tá»i thắng chánh huá» thÃ, là xả ly tất cả má»i sá»± á» Äá»i, hoà n toà n vô dục, tá»ch tÄ©nh, tÄ©nh chá». Nà y Tỳ-kheo, thà nh tá»±u như thế là thà nh tá»±u tá»i thắng huá» thà xứ.
âNà y Tỳ-kheo, Tỳ-kheo nà o tâm bá» dục, nhuế và si là m cho ô uế, không ÄÆ°á»£c giải thoát, Tỳ-kheo ấy táºn diá»t tất cả dâm, ná», si, vô dục, tá»ch tá»nh, tÄ©nh chá», chứng Äắc tá»i thắng, tá»ch tÄ©nh. Nà y Tỳ-kheo, thà nh tá»±u như thế là thà nh tá»±u tá»i thắng tá»ch tÄ©nh xứ.
âNà y Tỳ-kheo, ai nghÄ© rằng âTôi Äang là â, ấy là tá»± Äá» cao[29]. Rằng âTôi sẽ hiá»n hữuâ, ấy là tá»± Äá» cao. Rằng âTôi sẽ không hiá»n hữu, cÅ©ng không phải không hiá»n hữuâ, ấy là tá»± Äá» cao. âTôi sẽ có sắcâ, ấy là tá»± Äá» cao.
âTôi sẽ không có sắcâ, ấy là tá»± Äá» cao. âTôi sẽ có tưá»ngâ, ấy là tá»± Äá» cao. âTôi sẽ không có tưá»ngâ, ấy là tá»± Äá» cao. âTôi sẽ không có tưá»ng, không không có tưá»ngâ, ấy là tá»± Äá» cao. Äó là ø cá»ng cao, là kiêu ngạo, là phóng dáºt.
âNà y Tỳ-kheo, nếu không có tất cả những sá»± tá»± Äá» cao, cá»ng cao, kiêu ngạo, phóng dáºt ấy thì ý tá»ch tÄ©nh.
âNà y Tỳ-kheo, nếu ý tá»ch tÄ©nh thì không chán ghét, không ưu sầu, không lao nhá»c, không sợ hãi. Vì sao? Vì Tỳ-kheo ấy Äã thà nh tá»±u pháp nên không còn chán ghét, không chán ghét thì không ưu tư, không ưu tư thì không sầu não, không sầu não thì không lao nhá»c, không lao nhá»c thì không sợ hãi. NhÆ¡n không sợ hãi nên sẽ Äắc Niết-bà n, biết như tháºt rằng âSá»± sanh Äã Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaââ.
Äức Thế Tôn thuyết pháp nà y xong, Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi viá» n ly trần cấu, phát sanh pháp nhãn và các pháp. Bấy giá», Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi viá» n thấy pháp, Äắc pháp, chứng pháp bạch tá»nh, Äoạn trừ nghi hoặc, không còn ai hÆ¡n, không tùy thuá»c ai nữa, không còn do dá»±, Äã an trú và o quả chứng Äắc; Äá»i vá»i pháp cá»§a Thế Tôn, chứng Äắc vô úy, liá»n từ chá» ngá»i Äứng dáºy, cúi Äầu Äảnh lá» sát chân Pháºt mà bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, con Än nÄn! Bạch Thiá»n Thá», con ngay từ Äầu như ngu, như si, như khá» dại, như không hiá»u biết, không nháºn ra Báºc Lương Äiá»n mà không tá»± biết. Vì sao? Vì con Äã gá»i Như Lai âBáºc Vô Sá» Trưá»c, Äẳng Chánh Giácâ là âHiá»n giả[30]â. Mong Äức Thế Tôn cho con sám há»i. Sau khi sám há»i, con sẽ không còn tái phạm nữaâ.
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y Tỳ-kheo, ngươi quả thá»±c ngu si, quả thá»±c là khá» dại, không hiá»u biết nên Äã gá»i Như Lai, Báºc Vô Sá» Trưá»c, Äẳng Chánh Giác, là âHiá»n giảâ. Nà y Tỳ-kheo, nếu ngươi tá»± sám há»i, Äã thấy và phát lá», gìn giữ không tái phạm nữa, như thế, nà y Tỳ-kheo, Äá»i vá»i pháp luáºt cá»§a báºc Thánh như váºy là tÄng Ãch chứ không tá»n hại, vì Äã tá»± sám há»i, Äã tá»± thấy và phát lá», gìn giữ không tái phạm nữaâ.
Äức Pháºt, thuyết như váºy. Tôn giả Phất-ca-la-sa-lợi viá» n sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Bản Hán, quyá»n 38. Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli, M.140. DhÄtuvibhanga-sutta.
- [02] Thợ gá»m tên là Bhagga trong bản PÄli.
- [03] Phất-ca-la-sa-lợi å¼ è¿¦ é å¨ å©. PÄli: PukkusÄti.
- [04] Tức Vô thượng Chánh Äẳng Chánh giác.
- [05] Lục giá»i å ç. PÄli: ChadhÄturo.
- [06] PÄli: ayaá¹ puriso, con ngưá»i nà y.
- [07] Hán: bất vÄn ưu thÃch sá»± ä¸ è æ æ äº. PÄli: maññussavÄ nappavattanti, các tưá»ng hoan há»· (= vá»ng tưá»ng) không chuyá»n Äá»ng.
- [08] Huá» thÃ; PÄli: cÄga, sá»± thi ân.
- [09] Chà tá»ch è³ å¯. PÄli: santi: sá»± tá»ch tÄ©nh, sá»± bình an; Äá»ng nghÄ©a Niết-bà n.
- [10] Lục xúc xứ å 觸 è. PÄli: chaphassÄyatano.
- [11] Tháºp bát ý hà nh å å « æ è¡. PÄli: AtthÄdasamanopavicÄro. CÅ©ng nói là mưá»i tám ý cáºn hà nh æ è¿ è¡ (phạm vi hoạt Äá»ng cá»§a ý), gá»m sáu há»· cáºn hà nh, sáu ưu cáºn hà nh và sáu xả cáºn hà nh. Xem giải thÃch Táºp Dá» 15 (No.2026, Äại 26, trang 430).
- [12] Quán è§,Äá»ng nghÄ©a cáºn hà nh, Äi sát, hay chạy theo; PÄli: upavicarati; trong Äó, vicÄra, hà nh (Äi), và cÅ©ng thưá»ng dá»ch là tứ (má»t thiá»n chi thuá»c SÆ¡ thiá»n) mà bản Hán nà y thưá»ng dá»ch là quán (th.d.: hữu giác hữu quán, Pl. savitakka, savicÄra) Táºp Dá» (Äd): âMắt sau khi thấy, nó tùy theo trú xứ cá»§a há»· mà Äi sát (hay Äi gần, cáºn hà nh) vá»i sắcâ. PÄli: CakkhunÄ rÅ«pam disvÄ somanassaá¹á¹hÄnÄ«yam rupaá¹ upavicarati.
- [13] Há»· quán, tức há»· cáºn hà nh.
- [14] Tứ trụ xứ å ä½ è. PÄli: caturÄdhiá¹á¹hÄno, bá»n sá»± xác láºp.
- [15] Nguyên Hán: tức trụ xứ æ¯ ä½ è. PÄli: upasamÄdiá¹á¹hÄna.
- [16] ThỠư sanh å æ¼ ç, ÄÆ°á»£c hiá»u là âduy trì sanh mạng cá»§a các loà i hữu tìnhâ. Thá», PÄli: upÄdi, thá»§ hay chấp thá»§.
- [17] Hán: phi thần é ç¥. PÄli: nâetaá¹ mama, nâeso âham asmi. na me sattÄ, âcái nà y không là cá»§a tôi; tôi không là cái nà y; cái nà y không là tá»± ngã cá»§a tôiâ.
- [18] Bản Cao-li: não mạc.
- [19] PÄli: sukhan ti pi vijÄnÄti, dukkhan ti pi vijÄnÄtiâ¦, nháºn biết rằng âÄây là lạcâ, nháºn biết rằng âÄây là khá»ââ¦
- [20] Nguyên Hán: nhân lạc canh lạc cá» sanh lạc giác å æ¨ æ´ æ¨ æ ç æ¨ 覺; PÄli: sukhavedanÄ«yaá¹â¦ phassaá¹ paá¹icca uppajjati sukhÄ vedanÄ, do xúc chạm vá»i Äá»i tượng Äáng ưa mà phát sinh cảm giác lạc.
- [21] Nháºp vô lượng không xứ, tức nháºp Hư không vô biên xứ, Äá»i tượng thứ nhất cá»§a bá»n Vô sắc giá»i Äá»nh. PÄli: ÄkÄsÄnañcÄyatanaá¹ upasaá¹hareyyaá¹.
- [22] Vô lượng thức xứ, hay Thức vô biên xứ. PÄli: viññÄá¹aññcÄyatanaá¹.
- [23] Hán: bất phục hữu vi diá»c vô sá» tư, vá» hữu cáºp vô ä¸ å¾© æ çº äº¦ ç¡ æ æ, è¬ æ å ç¡. PÄli: so neva taá¹ abhisaá¹kharoti na abhisaá¹cetayati bhavÄya vÄ vibhavÄya vÄ, vỠấy không hà nh trì cÅ©ng không tư duy vá» hữu hay phi hữu.
- [24] Thá» thân tá»i háºu å 身 æ å¾, thân ÄÆ°á»£c chấp thá», hay chấp thá»§, cuá»i cùng. PÄli: kÄyapariyantika.
- [27] Äá» nhất chánh huá» xứ; PÄli: paramapaññÄdiá¹á¹hÄna.
- [25] Mạng tá»i háºu å å½ æ å¾. PÄli: jÄ«vitapariyantika.
- [26] PÄli: sabbavedayitÄni abhinanditÄni sÄ«tibhavissanti, âtất cả những gì ÄÆ°á»£c cảm thá» Äầy há»· lạc Äá»u trá» thà nh mát mẻâ.
- [28] Äá» nhất chân Äế xứ; PÄli: paramasaccÄdiá¹á¹hÄna.
- [29] Hán: tá»± cá» èª è, nghÄ©a là kiêu mạn (PÄli: mÄna). Trong bản PÄi: maññita, vá»ng tưá»ng.
- [30] Tức Äã gá»i Pháºt là âbạnâ. PÄli: ÄvusovÄdena.