ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
8. PHẨM UẾ
88. KINH CẦU PHÃP[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa nưá»c Câu-tát-la[02] cùng Äại chúng Tỳ-kheo, qua Äến phÃa Bắc là ng NgÅ© sa-la[03], trong rừng Thi-nhiếp-hòa vá»i hà ng Äại Äá» tá» Trưá»ng lão, Thượng tôn, danh Äức, như các ngà i: Tôn giả Xá-lê Tá», Tôn giả Äại Mục-kiá»n-liên, Tôn giả Ca-diếp, Tôn giả Äại Ca-chiên-diên, Tôn giả A-na-luáºt, Tôn giả Lá»-viá»t[04], Tôn giả A-nan và các Äại Äá» tá» Trưá»ng lão Thượng tôn danh Äức khác ngang hà ng như váºy cÅ©ng có mặt tại là ng NgÅ© sa-la. Tất cả Äá»u á» gần bên cạnh ngôi nhà lá cá»§a Pháºt.
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo các thầy Tỳ-kheo:
âCác ngươi nên thá»±c hà nh sá»± cầu pháp[05], Äừng thá»±c hà nh sá»± cầu ẩm thá»±c. Vì sao? Vì Ta thương tưá»ng các Äá» tá», muá»n các Äá» tá» nên thá»±c hà nh sá»± cầu pháp, chứ không thá»±c hà nh sá»± cầu ẩm thá»±c. Nếu các ngươi thá»±c hà nh cầu ẩm thá»±c, không thá»±c hà nh sá»± cầu pháp, không những các ngươi tá»± xấu xa, mà Ta cÅ©ng không ÄÆ°á»£c danh dá»± gì. Nếu các thầy thá»±c hà nh sá»± cầu pháp, chứ không thá»±c hà nh sá»± cầu ẩm thá»±c, không những các thầy Äã tá»± tá»t Äẹp mà Ta cÅ©ng ÄÆ°á»£c danh dá»±.
âThế nà o là các Äá» tá» vì cầu ẩm thá»±c mà theo Pháºt tu hà nh, chứ không phải vì cầu pháp? Sau khi Ta Än no, bữa Än Äã xong, còn lại Äá» Än dư; sau Äó có hai Tỳ-kheo Äến, Äói khát, sức lá»±c hao mòn, Ta nói vá»i há» rằng: âSau khi Ta Än no, bữa Än Äã xong, còn lại Äá» Än dư, các ngươi muá»n Än thì lấy mà Än. Nếu các ngươi không lấy thì Ta sẽ mang Äá» nÆ¡i Äất sạch, hoặc Äá» trong nưá»c không có trùngâ.
âTrong hai ngưá»i ấy, Tỳ-kheo thứ nhất suy nghÄ© như vầy, âÄức Thế Tôn Än rá»i, bữa Än Äã xong, còn lại Äá» Än dư, nếu ta không lấy tất nhiên Äức Thế Tôn sẽ mang Äá» nÆ¡i Äất sạch, hoặc trong nưá»c không có trùng. Váºy ta hãy lấy mà Änâ. Tỳ-kheo ấy liá»n lấy mà Än. Tuy ÄÆ°á»£c má»t ngà y má»t Äêm an á»n khoái lạc, nhưng vì Tỳ-kheo ấy nháºn lấy Äá» Än dư Äó nên không vừa ý Pháºt[06]. Vì sao? Vì Tỳ-kheo Äó nháºn lấy Äá» Än Äó nên không thá» thiá»u dục, không thá» tri túc, không thá» dá» nuôi, không thá» dá» thá»a mãn, không thá» biết thá»i, không thá» biết tiết Äá», không thá» tinh tấn, không thá» tÄ©nh tá»a, không thá» có tá»nh hạnh, không thá» sá»ng viá» n ly, không ÄÆ°á»£c nhất tâm, không ÄÆ°á»£c tinh cần, cÅ©ng không thá» chứng Äắc Niết-bà n. Vì váºy, do bá»Ã¹i Tỳ-kheo nháºn lấy Äá» Än dư mà không vừa ý Pháºt. Như thế, gá»i là các Äá» tá» vì cầu ẩm thá»±c mà theo Pháºt tu hà nh, chứ không phải vì cầu pháp.
âThế nà o là các Äá» tá» thá»±c hà nh sá»± cầu pháp, chứ không thá»±c hà nh cầu ẩm thá»±c? Trong hai ngưá»i ấy, Tỳ-kheo thứ hai suy nghÄ© như vầy, âÄức Thế Tôn Än rá»i, bữa Än Äã xong, còn lại Äá» Än dư. Nếu ta không lấy thì tất nhiên Äức Thế Tôn sẽ mang Äá» nÆ¡i Äất sạch, hoặc trong nưá»c không có trùng. Nhưng Äức Thế Tôn có dạy rằng: âÄiá»u thấp kém nhất trong viá»c Än uá»ng là Än Äá» Än dư[07].â Váºy ta không nên nháºn lấy Äá» Än Äóâ. NghÄ© như thế rá»i, Tỳ-kheo ấy không nháºn lấy Äá» Än. Tỳ-kheo kia không nháºn lấy Äá» Än Äó, tuy suá»t má»t ngà y má»t Äêm khá» sá», không ÄÆ°á»£c an á»n, nhưng nhân vì Tỳ-kheo ấy không nháºn lấy Äá» Än Äó nên ÄÆ°á»£c vừa lòng Pháºt. Vì sao? Tỳ-kheo ấy do bá»i không nháºn lấy Äá» Än dư nên ÄÆ°á»£c sá»± thiá»u dục, ÄÆ°á»£c sá»± tri túc, ÄÆ°á»£c sá»± sá»ng dá» nuôi, dá» thá»a mãn, biết thá»i, có tiết Äá», có tinh tấn, có thá» tÄ©nh tá»a, có tá»nh hạnh, có thá» sá»ng viá» n ly, ÄÆ°á»£c nhất tâm, ÄÆ°á»£c tinh cần và cÅ©ng có thá» chứng Äắc Niết-bà n. Cho nên, do bá»i Tỳ-kheo ấy không nháºn lấy Äá» Än nà y mÃ ÄÆ°á»£c vừa lòng Pháºt. Như thế, gá»i là các Äá» tá» vì cầu pháp mà theo Pháºt tu hà nh, chứ không phải vì cầu ẩm thá»±câ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn nói vá»i các Äá» tá»:
âNếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, mà Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó không có Ãch gì cho má»i ngưá»i, không mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, không phải là vì thương xót thế gian, cÅ©ng không phải là mong sá»± thiá»n lợi, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»i.
âNếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, mà Äá» tá» báºc trung và báºc hạ cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó không Ãch gì cho má»i ngưá»i, không mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, không phải là vì thương xót thế gian, cÅ©ng không phải là mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»i.
âNếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, mà Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng cá»§a vỠấy cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó có Ãch cho má»i ngưá»i, mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, là vì thương xót thế gian, mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i và loà i ngưá»i.
âNếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» báºc trung và báºc hạ cá»§a vỠấy cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó có Ãch cho má»i ngưá»i, mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, là báºc thương xót thế gian, mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho trá»i, ngưá»iâ.
Bấy giá» Tôn giả Xá-lê Tá» cÅ©ng hiá»n diá»n trong chúng. Äức Thế Tôn bảo Tôn giả rằng:
âXá-lê Tá», thầy hãy nói pháp như pháp cho các Tỳ-kheo nghe. Ta bá» Äau lưng, nay Ta muá»n nghá» má»t látâ.
Tôn giả Xá-lê Tá» liá»n vâng lãnh lá»i Pháºt:
âKÃnh vâng, bạch Thế Tônâ.
Rá»i Äức Thế Tôn gấp tư y Ưu-Äa-la-tÄng trải trên giưá»ng, cuá»n y TÄng-già -lê là m gá»i, nằm nghiêng hông bên phải, hai chân chá»ng lên nhau, khá»i quang minh tưá»ng[08], chánh niá»m, chánh trà và chuyên niá»m vá» dục khá»i tưá»ng[09].
Bấy giá» Tôn giả Xá-lê Tá» nói vá»i các Tỳ-kheo:
âNà y chư Hiá»n, nên biết, Äức Thế Tôn vừa nói pháp sÆ¡ lược rằng: âNếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly mà Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó không có Ãch gì cho má»i ngưá»i, không mang lại an ạc cho má»i ngưá»i, không phải là vì thương xót thế gian, không phải là mong cầu thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»i. Nếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly mà Äá» tá» báºc trung và hạ cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó không có Ãch gì cho má»i ngưá»i, không mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, không phải là vì thương xót thế gian, cÅ©ng không phải là mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»i. Nếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly và Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng cá»§a vỠấy cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó có Ãch cho má»i ngưá»i, mang lại an lạc cho má»i ngưá»i, là vì thương xót thế gian, mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»i. Nếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» báºc trung và báºc hạ cá»§a vỠấy cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì pháp luáºt Äó có Ãch cho má»i ngưá»i, mang lại sá»± an lạc cho má»i ngưá»i, là vì thương xót thế gian, mong cầu sá»± thiá»n lợi và hữu Ãch, mong cầu an á»n khoái lạc cho loà i trá»i, loà i ngưá»iâ.
âNhưng Äức Thế Tôn nói pháp nà y hết sức sÆ¡ lược, các thầy thấu hiá»u nghÄ©a Äó như thế nà o và phân biá»t rá»ng rãi như thế nà o?â
Bấy giỠtrong chúng, hoặc có Tỳ-kheo nói như thế nà y:
âBạch Tôn giả Xá-lê Tá», nếu các Trưá»ng lão Thượng tôn tuyên bá» rằng âTa Äã chứng Äắc cứu cánh trÃ, biết má»t cách như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, Äiá»u cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ, thì các vá» phạm hạnh khi nghe vá» Tỳ-kheo tá»± tuyên bá» âTa Äã chứng Äắc cứu cánh trÃâ, bèn ÄÆ°á»£c hoan há»·â.
Lại có Tỳ-kheo nói như thế nà y:
âBạch Tôn giả Xá-lê Tá», nếu có Äá» tá» báºc trung, báºc hạ có ưá»c nguyá»n vô thượng Niết-bà n, các ngưá»i phạm hạnh thấy vá» Tỳ-kheo kia Äã thá»±c hà nh theo, nên ÄÆ°á»£c hoan há»·.â
Như váºy, các Tỳ-kheo ấy giải thÃch ý nghÄ©a Äó như váºy mà không hà i lòng Tôn giả Xá-lê Tá».
Tôn giả Xá-lê Tá» nói vá»i các thầy Tỳ-kheo ấy rằng:
âNà y chư Hiá»n, hãy lắng nghe, tôi sẽ giải thÃch cho các thầy.
âNà y chư Hiá»n, nếu má»t Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, mà hà ng Äá» tá» trưá»ng thượng cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì ngưá»i Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng ấy có ba Äiá»u Äáng chê.
âNhững gì là ba? Tôn sư thÃch an trú viá» n ly mà Äá» tá» hà ng trưá»ng thượng không há»c theo hạnh viá» n ly. Vá» Äá» tỠấy vì váºy mà Äáng chê. Nếu Tôn sư dạy những pháp phải Äoạn trừ mà Äá» tá» trưá»ng thượng không Äoạn trừ pháp ấy. Vá» Äá» tá» nà y vì váºy mà Äáng chê. Vá»i những Äiá»u có thá» thá»§ chứng mà Äá» tá» trưá»ng thượng lại từ bá» phương tiá»n[10]. Vá» Äá» tá» nà y vì váºy mà Äáng chê. Nếu báºc Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly mà Äá» tá» trưá»ng thượng cá»§a vỠấy không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly thì ngưá»i Äá» tỠấy có ba Äiá»u Äáng chê trách nà y.
âNà y chư Hiá»n, nếu Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly mà Äá» tá» báºc trung và hạ không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì Äá» tá» trung và hạ ấy có ba Äiá»u Äáng chê.
âNhững gì là ba? Tôn sư thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» trung và hạ không há»c theo hạnh viá» n ly, những Äá» tá» nà y vì váºy mà Äáng chê. Nếu Tôn sư dạy những pháp phải Äoạn trừ mà Äá» tá» trung và hạ không Äoạn trừ những pháp ấy, những Äá» tá» nà y vì váºy mà Äáng chê. Vá»i những Äiá»u có thá» thá»§ chứng, mà Äá» tá» trung và hạ lại từ bá» phương tiá»n, những Äá» tá» nà y vì váºy mà Äáng chê. Nếu Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, mà Äá» tá» trung và hạ không thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì những Äá» tỠấy có ba Äiá»u Äáng chê nà y.
âNà y chư Hiá»n, nếu Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly và Äá» tá» trưá»ng thượng cá»§a vỠấy cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì Äá» tá» trưá»ng thượng nà y có ba Äiá»u Äáng tán thưá»ng.
âNhững gì là ba? Tôn sư thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» trưá»ng thượng cÅ©ng há»c theo hạnh viá» n ly. Vá» Äá» tá» nà y vì váºy Äáng ÄÆ°á»£c tán thưá»ng. Nếu Tôn sư dạy những pháp phải Äoạn trừ và Äá» tá» trưá»ng thượng Äoạn trừ những pháp ấy. Vá» Äá» tá» trưá»ng thượng nà y vì váºy Äáng tán thưá»ng. Vá»i những Äiá»u có thá» thá»§ chứng thì Äá» tá» trưá»ng thượng tinh tấn cầu há»c, không bá» phương tiá»n. Vá» Äá» tá» nà y vì váºy Äáng ÄÆ°á»£c tán thưá»ng. Nếu báºc Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly và Äá» tá» trưá»ng thượng cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly thì những Äá» tỠấy có ba Äiá»u Äáng tán thưá»ng nà y.
âNà y chư Hiá»n, nếu Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» trung và hạ cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly, thì những Äá» tỠấy có ba Äiá»u Äáng tán thưá»ng.
âNhững gì là ba? Tôn sư thÃch an trú viá» n ly, Äá» tá» trung và hạ cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly. Những Äá» tá» nà y vì váºy Äáng ÄÆ°á»£c tán thưá»ng. Nếu Tôn sư dạy những pháp phải Äoạn trừ thì Äá» tá» trung và hạ Äoạn trừ những pháp ấy. Những Äá» tá» nà y vì váºy Äáng ÄÆ°á»£c tán thưá»ng. Vá»i những Äiá»u có thá» thá»§ chứng thì Äá» tá» trung và hạ tinh tấn, cầu há»c, không bá» phương tiá»n. Những Äá» tá» nà y vì váºy Äáng ÄÆ°á»£c tán thưá»ng. Nếu báºc Tôn sư có pháp luáºt, thÃch an trú viá» n ly và Äá» tá» trung và hạ cÅ©ng thÃch Äá»i sá»ng viá» n ly thì những Äá» tỠấy có ba Äiá»u Äáng tán thưá»ng nà yâ.
Tôn giả Xá-lê Tá» lại nói vá»i các Tỳ-kheo:
âNà y chư Hiá»n, có con ÄÆ°á»ng giữa, nhá» Äó có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và cÅ©ng chứng Äắc Niết-bà n.
âNà y chư Hiá»n, thế nà o là có má»t con ÄÆ°á»ng giữa, có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và chứng Äắc Niết-bà n?
âNà y chư Hiá»n, niá»m tham dục là ác pháp, ghét bá» niá»m tham dục cÅ©ng là ác pháp[11]. Ngưá»i ấy Äoạn trừ niá»m tham dục và cÅ©ng Äoạn trừ sá»± ghét bá» niá»m tham dục. CÅ©ng váºy, sân nhuế, oán kết, bá»n sẻn, ganh tá», dá»i trá, vô tà m, vô quý, mạn, tá»i thượng mạn, cá»ng cao, phóng dáºt, hà o quý, tÄng tránh[12].
âNà y chư Hiá»n, tham cÅ©ng là pháp ác mà Äắm trưá»c cÅ©ng là pháp ác. Ngưá»i ấy Äoạn trừ tham và cÅ©ng Äoạn trừ Äắm trưá»c.
âNà y chư Hiá»n, Äó là có má»t con ÄÆ°á»ng giữa, có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và cÅ©ng chứng Äắc Niết-bà n.
âNà y chư Hiá»n, lại có má»t con ÄÆ°á»ng giữa khác có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và cÅ©ng chứng Äắc Niết-bà n. Chư Hiá»n, thế nà o là có má»t con ÄÆ°á»ng giữa khác có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và cÅ©ng chứng Äắc Niết-bà n? Chư Hiá»n, Äó là Thánh Äạo tám chi, từ chánh kiến Äến chánh Äá»nh, ấy là tám. Chư Hiá»n, Äó là má»t con ÄÆ°á»ng giữa khác có thá» ÄÆ°á»£c tâm trú, ÄÆ°á»£c Äá»nh, ÄÆ°á»£c an lạc, thuáºn pháp, thứ pháp, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và chứng Äắc Niết-bà nâ.
Bấy giá» Äức Thế Tôn Äã qua cÆ¡n Äau vÃ ÄÆ°á»£c an á»n, từ chá» nằm trá» dáºy, ngá»i kiết già , Ngà i tán thán Tôn giả Xá-lê Tá»:
âLà nh thay! Là nh thay! Xá-lê Tá» nói pháp như pháp cho các Tỳ-kheo nghe. Xá-lê Tá», từ nay vá» sau, thầy hãy nói pháp như pháp cho các Tỳ-kheo nghe nữa. Xá-lê Tá», thầy nên luôn luôn nói pháp như pháp[13] cho các Tỳ-kheo ngheâ.
Rá»i Äức Thế Tôn nói vá»i các Tỳ-kheo:
âCác ngươi phải cùng nhau vâng lãnh pháp như pháp, hãy tụng táºp, chấp trì. Vì sao? Vì pháp như pháp nà y có pháp, có nghÄ©a, là cÄn bản phạm hạnh, ÄÆ°á»£c trà thông, ÄÆ°á»£c giác ngá» và cÅ©ng chứng Äắc Niết-bà n. Các thiá»n nam tá» cạo bá» râu tóc, mặc áo ca-sa, chà tÃn, từ bá» gia Äình sá»ng không gia Äình, xuất gia há»c Äạo thì phải khéo léo thá» trì pháp như pháp nà yâ.
Pháºt thuyết như váºy. Tôn giả Xá-lê Tá» và các Tỳ-kheo nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli M.3 DhammadÄyÄda-suttam.
- [02] Bản PÄli: Pháºt tại SÄvatthi.
- [03] NgÅ© Sa-la äº å¨ ç¾ . PÄli: PañcasÄla.
- [04] Lá»-viá»t tức Revata mà chá» khác cÅ©ng bản Hán nà y, âm là Li-viá»t-Äa. Xem chú thÃch Kinh sá» 184.
- [05] Hà nh cầu pháp è¡ æ± æ³ (...). PÄli: DhammadÄyÄdÄ me bhavatha mà ÄmisadayÄdÄ hãy là những kẻ thừa tá»± Pháp cá»§a Ta, chá» Äừng là kẻ thừa tá»± tà i váºt.
- [06] Bất khả Pháºt ý ä¸ å¯ ä½ æ.
- [07] Bản PÄli: Thế Tôn dạy: Hãy là kẻ thừa tá»± Pháp...
- [08] Xem cht.11, Kinh 83.
- [09] Xem cht.12, Kinh 83.
- [10] Xả phương tiá»n, nên hiá»u là từ bá» sá»± ná» lá»±c.
- [11] Niá»m dục ác, á» niá»m dục diá»c ác 念 欲 æ¡, æ¡ å¿µ 欲 亦 æ¡, á» Äây muá»n nói trung Äạo vượt qua hai tâm niá»m Äó. PÄli có hÆ¡i khác: lobho ca pÄpako doso ca pÄpako, lobhassa ca pahÄnÄya dossa ca pahÄnÄya atthi majjhimÄ paá¹ipadÄ, tham là ác, sân là ác; có con ÄÆ°á»ng giữa Äá» Äoạn trừ tham và sân.
- [12] Hà o quý 豪 è²´ và tÄng tránh æ è«; có lẽ PÄli: thambo (ngạo mạn) và sÄrambho (nóng nảy, hay gây gá»). Liá»t kê các tÃnh xấu, theo bản PÄli: kodho (phẫn ná»), upanÄho (oán háºn), makkho (Äạo Äức giả), palÄso (ác ý), issÄ (bá»§n xá»n), maccheram (keo kiá»t), mÄyÄ (dá»i trá), sÄá¹heyyam (giảo hoạt), thambho (ngạo mạn), sÄrambho (hay gây sá»±), mÄno (mạn), atimÄno (tá»± cao), mado (nghiá»n ngáºp), pamÄdo (phóng túng).
- [13] Pháp như pháp, ÄÆ°á»£c hiá»u là pháp và tùy pháp (PÄli: dhammÄnudhamma).