ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
7. PHẨM TRƯá»NG THá» VÆ¯Æ NG
75. KINH Tá»NH BẤT Äá»NG ÄẠO[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Äức Pháºt du hóa tại Câu-lâu-sấu, á» Kiếm-ma-sắt-Äà m, má»t Äô ấp cá»§a Câu-lâu[02].
Bấy giá» Äức Thế Tôn bảo các Tỳ-kheo rằng:
âDục là vô thưá»ng, hư ngụy, giả dá»i[03]. Äã là pháp giả dá»i thì huyá» n hóa, khi cuá»ng, ngu si[04]. Dầu là dục cá»§a Äá»i nay hay là dục cá»§a Äá»i sau[05], tất cả Äá»u là cảnh giá»i cá»§a ma, là miếng má»i cá»§a ma. Nhân những thứ ấy má»i sanh ra vô lượng pháp ác bất thiá»n, tham lam[06], sân nhuế và Äấu tranh[07], là m chưá»ng ngại cho sá»± tu há»c cá»§a Thánh Äá» tá».
âÄa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như vầy, âThế Tôn nói rằng dục là vô thưá»ng, hư ngụy, giả dá»i, huyá» n hóa, khi cuá»ng, ngu si. Dù là dục cá»§a Äá»i nà y hay dục cá»§a Äá»i sau, dù là sắc cá»§a Äá»i nà y hay sắc cá»§a Äá»i sau, tất cả Äá»u là cảnh giá»i cá»§a ma, là miếng má»i cá»§a ma. Nhân những thứ ấy, tâm má»i sanh ra vô lượng pháp ác bất thiá»n, tham lam, sân nhuế và Äấu tranh, là m chưá»ng ngại sá»± tu há»c cá»§a Thánh Äá» tá»â.
âRá»i vỠấy có thá» suy nghÄ© như vầy: âTa có thá» chứng Äắc Äại tâm, thà nh tá»±u và an trú, nhiếp phục thế gian, nhiếp trì tâm ấy. Nếu ta chứng Äắc Äại tâm, thà nh tá»±u và an trú, nhiếp phục thế gian, nhiếp trì tâm ấy thì tâm như thế không sanh ra vô lượng pháp ác bất thiá»n, tham lam, sân nhuế và Äấu tranh, là m chưá»ng ngại sá»± tu há»c cá»§a Thánh Äá» tá»â.
âVỠấy bằng sá»± hà nh nà y, bằng sá»± há»c nà y, như váºy mà tu táºp Äá» phát triá»n rá»ng lá»n, liá»n á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi tâm Äã minh tá»nh á» nÆ¡i xứ, Tỳ-kheo ấy, hoặc nhá» Äó mà nháºp và o bất Äá»ng[08], hoặc do tuá» mà giải thoát[09]. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy[10], chắc chắn Äạt Äến bất Äá»ng. Äó gá»i là thuyết Tá»nh bất Äá»ng Äạo[11] thứ nhất.
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âNhững gì là sắc, tất cả những sắc ấy là bá»n Äại và bá»n Äại tạo thà nh. Bá»n Äại ấy là pháp vô thưá»ng, khá» và diá»tâ. VỠấy bằêng sá»± hà nh nà y, bằng sá»± há»c nà y, như váºy mà tu táºp Äá» phát triá»n rá»ng lá»n, liá»n á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi tâm Äã minh tá»nh á» nÆ¡i xứ, Tỳ-kheo ấy, hoặc nhá» Äó mà nháºp và o bất Äá»ng, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến bất Äá»ng. Äó gá»i là thuyết Tá»nh bất Äá»ng Äạo thứ hai.
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âDù là dục cá»§a Äá»i nà y hay dục cá»§a Äá»i sau, dù là sắc Äá»i nà y hay sắc Äá»i sau, dù là dục tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay dục tưá»ng cá»§a Äá»i sau, dù là sắc tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay sắc tưá»ng cá»§a Äá»i sau, tất cả tưá»ng ấy Äá»u là pháp vô thưá»ng, khá» và diá»tâ. VỠấy bằêng sá»± hà nh nà y, bằng sá»± há»c nà y, như váºy mà tu táºp Äá» phát triá»n rá»ng lá»n, liá»n á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi tâm Äã minh tá»nh á» nÆ¡i xứ, Tỳ-kheo ấy, hoặc nhá» Äó mà nháºp và o bất Äá»ng, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến bất Äá»ng. Äó gá»i là thuyết Tá»nh bất Äá»ng Äạo thứ ba.
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán thế nà y: âDù là dục tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay dục tưá»ng cá»§a Äá»i sau, dù là sắc tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay sắc tưá»ng cá»§a Äá»i sau, và bất Äá»ng tưá»ng, tất cả tưá»ng Äá»u là pháp vô thưá»ng, khá» và diá»tâ. VỠấy bấy giá» Äắc Vô sá» hữu xứ tưá»ng. VỠấy bằêng sá»± hà nh nà y, bằng sá»± há»c nà y, như váºy mà tu táºp Äá» phát triá»n rá»ng lá»n, liá»n á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi tâm Äã minh tá»nh á» nÆ¡i xứ, Tỳ-kheo ấy, hoặc nhá» Äó mà nháºp và o bất Äá»ng, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến bất Äá»ng. Äó là gá»i là thuyết Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo thứ nhất[12].
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âThế gian nà y là không, quá»· thần không, sá» hữu cá»§a quá»· thần không, cái hữu thưá»ng không, cái hữu hằng không, cái trưá»ng tá»n không, cái không biến dá»ch khôngâ. VỠấy hà nh như váºy, há»c như váºy, tu táºp và phát triá»n như váºy thì á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh, Tỳ-kheo ấy hoặc nhá» Äó mà tâm nháºp Vô sá» hữu xứ, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến Vô sá» hữu xứ. Äó là trưá»ng hợp thứ hai ÄÆ°á»£c gá»i là Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo.
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âTa không phải ÄÆ°á»£c tạo ra vì cái khác, cÅ©ng không phải ÄÆ°á»£c tạo ra vi chÃnh mình[13]â. VỠấy hà nh như váºy, há»c như váºy, tu táºp và phát triá»n như váºy, thì á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh, Tỳ-kheo ấy hoặc nhá» Äó mà nháºp Vô sá» hữu xứ, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến vô sá» hữu xứ. Äó là trưá»ng hợp thứ ba ÄÆ°á»£c gá»i là Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo.
âLại nữa, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âDù là dục cá»§a Äá»i nà y hay dục cá»§a Äá»i sau, dù là sắc cá»§a Äá»i nà y hay sắc cá»§a Äá»i sau, dù là dục tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay dục tưá»ng cá»§a Äá»i sau, dù là sắc tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay sắc tưá»ng cá»§a Äá»i sau và bất Äá»ng tưá»ng, vô sá» hữu xứ tưá»ng, tất cả tưá»ng ấy Äá»u là pháp vô thưá»ng, khá» và diá»tâ. Bấy giá» vỠấy Äắc Vô tưá»ng. VỠấy hà nh như váºy, há»c như váºy, tu táºp và phát triá»n như váºy, thì á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh. Sau khi á» nÆ¡i xứ mà tâm ÄÆ°á»£c minh tá»nh, Tỳ-kheo ấy hoặc nhá» Äó mà nháºp vô tưá»ng, hoặc do tuá» mà giải thoát. Vá» sau, khi thân hoại mạng chung, nhân tâm ý Äã có sẵn ấy, chắc chắn Äạt Äến vô tưá»ng xứ. Äó là nói vá» Äá»nh vô tưá»ng Äạo[14]â.
Bấy giá», Tôn giả A-nan Äang cầm quạt Äứng hầu Äức Pháºt. Tôn giả hưá»ng vá» Pháºt mà bạch rằng:
âBạch Äức Thế Tôn, nếu có Tỳ-kheo nà o thá»±c hà nh như vầy, âKhông có ta, không có sá» hữu cá»§a ta; ta sẽ không tá»n tại, sá» hữu cá»§a ta sẽ không tá»n tại; những gì có trưá»c kia, bèn ÄÆ°á»£c xả sạchâ. Bạch Thế Tôn, Tỳ-kheo ấy thá»±c hà nh như thế, có chứng Äắc cứu cánh Niết-bà n chÄng?â
Äức Pháºt nói rằng:
âNà y A-nan, sá»± kiá»n ấy không nhất Äá»nh. Hoặc có ngưá»i chứng Äắc, hoặc có ngưá»i không chứng Äắcâ.
Tôn giả A-nan lại thưa:
âBạch Thế Tôn, Tỳ-kheo ấy hà nh như thế nà o mà không chứng Äắc Niết-bà n?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y A-nan, Tỳ-kheo nà o hà nh như vầy, âKhông có ta, không có sá» hữu cá»§a ta; ta sẽ không tá»n tại, sá» hữu cá»§a ta sẽ không tá»n tại; những gì có trưá»c kia, bèn ÄÆ°á»£c xả sạchâ. Nhưng nà y A-nan, nếu Tỳ-kheo ấy vui thÃch vá»i sá»± xả bỠấy, Äắm trưá»c nÆ¡i sá»± xả bỠấy, trú và o sá»± xả bỠấy, Tỳ-kheo như thế chắc chắn không chứng Äắc Niết-bà nâ.
Tôn giả A-nan bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, Tỳ-kheo nà o nếu có chá» chấp thá»§ sẽ không Äắc Niết-bà n chÄng?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y A-nan, nếu Tỳ-kheo nà o có chá» chấp thá»§ thì chắc chắn không Äắc Niết-bà nâ.
Tôn giả A-nan bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, Tỳ-kheo ấy bá» chấp thá»§ bá»i những gì?â
Äức Thế Tôn Äáp:
-Nà y A-nan, còn hữu dư á» trong hà nh[15] Äó là hữu tưá»ng vô tưá»ng xứ, báºc nhất trong các hữu mà Tỳ-kheo ấy chấp thá»§â.
Tôn giả A-nan bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, Tỳ-kheo ấy còn chấp thá»§ và o hà nh nà o khác nữa chÄng?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âÄúng như thế, Tỳ-kheo ấy còn chấp thá»§ và o hà nh khác nữaâ.
Tôn giả A-nan bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, Tỳ-kheo phải hà nh như thế nà o thì chắc chắn Äắc Niết-bà n?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y A-nan, Tỳ-kheo nà o hà nh như vầy, âKhông có ta, không có sá» hữu cá»§a ta; ta sẽ không tá»n tại, sá» hữu cá»§a ta sẽ không tá»n tại; những gì có trưá»c kia, bèn ÄÆ°á»£c xả sạchâ. Và nà y A-nan, nếu Tỳ-kheo ấy không vui thÃch vá»i sá»± xả bỠấy, không Äắm trưá»c sá»± xả bỠấy, không trú và o sá»± xả bỠấy, thì nà y A-nan, Tỳ-kheo thá»±c hà nh như thế, chắc chắn chứng Äắc Niết-bà nâ.
Tôn gả A-nan há»i rằng:
âBạch Thế Tôn, nếu Tỳ-kheo nà o không chấp thá»§ và o Äâu cả thì chắc chắn chứng Äắc Niết-bà n chÄng?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y A-nan, nếu Tỳ-kheo nà o không chấp thá»§ và o Äâu cả thì chắc chắn chứng Äắc Niết-bà nâ.
Bấy giá» Tôn giả A-nan chắp tay hưá»ng vá» Pháºt, bạch rằng:
âBạch Thế Tôn, Thế Tôn Äã thuyết vá» Tá»nh bất Äá»ng Äạo, Äã thuyết vá» Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo, Äã thuyết vá» Tá»nh vô tưá»ng xứ Äạo, Äã thuyết vá» Vô dư Niết-bà n. Bạch Thế Tôn, thế nà o là sá»± giải thoát cá»§a báºc Thánh?â
Äức Thế Tôn Äáp:
âNà y A-nan, Äa vÄn Thánh Äá» tá» nên quán như thế nà y: âDù là dục cá»§a Äá»i nà y hay dục cá»§a Äá»i sau, dù là sắc cá»§a Äá»i nà y hay là sắc cá»§a Äá»i sau, dù là dục tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay là dục tưá»ng cá»§a Äá»i sau, dù là sắc tưá»ng cá»§a Äá»i nà y hay là sắc tưá»ng cá»§a Äá»i sau và bất Äá»ng tưá»ng, vô sá» hữu tưá»ng, vô tưá»ng tưá»ng, tất cả các tưá»ng ấy Äá»u là pháp vô thưá»ng, khá» và diá»t, Äó là hữu thân[16]. Nếu là hữu thân thì Äó là sanh, Äó là già , Äó là bá»nh, Äó là chết.
âNà y A-nan, nếu có pháp nà y thì diá»t trừ tất cả, không Äá» lưu dư, không Äá» có trá» lại. Như váºy thì không sanh, không già , không bá»nh, không chết.
âBáºc Thánh quán như váºy. Nếu có thì chắc chắn Äó là pháp giải thoát. Nếu có Vô dư Niết-bà n thì gá»i là cam lá»[17]. Vá» nà o quán như váºy, chắc chắn tâm giải thoát dục láºu, tâm giải thoát hữu láºu và vô minh láºu. Äã giải thoát liá»n biết Äã giải thoát, biết như tháºt rằng âSá»± sanh Äã dứt, phạm hạnh Äã vững, viá»c cần là m Äã là m xong, không còn tái sanh nữaâ.
âNà y A-nan, Ta nay Äã nói cho ngươi nghe vá» Tá»nh bất Äá»ng Äạo, vá» Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo, vá» Tá»nh vô tưá»ng Äạo, vá» Vô dư Niết-bà n, vá» sá»± giải thoát cá»§a báºc Thánh. Như báºc Tôn sư vá»i tâm Äại bi, Äoái tưá»ng, thương xót, mong cầu phưá»c lợi và thiá»n Ãch, cầu an á»n và khoái lạc cho Äá» tá», những Äiá»u ấy Ta nay Äã là m xong. Các ngươi hãy tá»± mình là m. Hãy Äi Äến nÆ¡i rừng vắng, Äến dưá»i gá»c cây, chá» yên tÄ©nh, trá»ng vắng, ngá»i tÄ©nh tá»a mà tư duy, chá» có phóng dáºt, Äừng Äá» vá» sau phải há»i háºn. Äó là lá»i khuyến giáo cá»§a Ta, Äó là huấn thá» cá»§a Taâ.
Pháºt thuyết như váºy. Tôn giả A-nan và các Tỳ-kheo sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli M.106 ÄneñjasappÄya-suttam.
- [02] Kiếm-ma-sắt-Äà m Câu-lâu. PÄli: KammÄsadhammaá¹ nÄma kurÅ«naá¹ nigamo, tại thá» trấn KammÄsadhamma cá»§a ngưá»i Kuru. Xem cht.3, Kinh sá» 10.
- [03] Hán: Dục... vá»ng ngôn. PÄli: aniccÄ... KÄmÄ tucchÄ musÄ mosadhammÄ, dục là pháp trá»ng rá»ng, giả dá»i, ngu si.
- [04] Thá» huyá» n ngôn... ngu si. PÄli: mayÄkataá¹ etaá¹... bÄlalÄpanaá¹, Äó là phiếm luáºn cá»§a ngưá»i ngu ÄÆ°á»£c tạo ra bằng sá»± hư huyá» n.
- [05] Dục, và sắc. PÄli: kÄmÄ, kÄmasaññÄ: dục và dục tưá»ng.
- [06] Hán: tÄng tứ å¢ ä¼º. PÄli: abhijjhÄ, tham lam, thưá»ng chá» ham muá»n, dòm ngó cá»§a ngưá»i khác.
- [07] Äấu tránh 鬥 è«. PÄli: Äarambha, nóng tÃnh, hay phẫn ná», hay gây gá».
- [08] Nháºp bất Äá»ng å ¥ ä¸ å. PÄli: Äneñjaá¹ samÄpajjati, nháºp Äá»nh vá»i trạng thái bất Äá»ng.
- [09] DÄ© tuá» vi giải 以 æ § çº è§£. PÄli: paññÄya adhimuccati, do tuá» mà có quyết Äá»nh. CÅ©ng có thá» hiá»u, do tuá» mà quyết Äá»nh giải thoát.
- [10] Nhân bản ý å æ¬ æ. PÄli: saá¹vattanikaá¹ viññaá¹aá¹, thức Äã ÄÆ°á»£c Äá»nh hưá»ng.
- [11] Tá»nh bất Äá»ng Äạo æ·¨ ä¸ å é. PÄli: ÄneñjasappayÄ paá¹ipadÄ, sá»± thá»±c hà nh ÄÆ°a Äến lợi Ãch cá»§a bất Äá»ng.
- [12] Tá»nh vô sá» hữu xứ Äạo. PÄli: ÄkiñcaññÄyatanasappayÄ paá¹ipadÄ, sá»± thá»±c hà nh ÄÆ°a Äến lợi Ãch cá»§a Vô sá» hữu xứ.
- [13] Phi vá» tha... Phi vá» tá»± nhi hữu sá» vi. PÄli: nÄhaá¹ kvacani kassaci kiñcanatasmiá¹, na mama kvacani kismiñci kiñcanaá¹ natthÄ«âti, tôi không hiá»n hữu bất cứ á» Äâu, cho bất cứ ai, trong bất cứ cái gì. Sá» hữu cá»§a tôi không hiá»n hữu bất cứ á» Äâu, cho bất cứ ai, trong bất cứ cái gì.
- [14] Tá»nh vô tưá»ng Äạo. PÄli: nevasaññÄnÄsaññÄyatanasappayÄ paá¹ipadÄ, sá»± thá»±c hà nh ÄÆ°a Äến lợi Ãch cá»§a Phi tưá»ng phi phi tưá»ng xứ.
- [15] Hà nh trung hữu dư; Hữu á» Äây ÄÆ°á»£c ká» trong 12 nhân duyên.
- [16] Tá»± ká»· hữu, cÅ©ng nói là tá»± thân, hay hữu thân, vá» sá»± chắc tháºt cá»§a nÄm uẩn. PÄli: sakkÄya.
- [17] Cam lá», cÅ©ng hiá»u là bất tá». PÄli: amata.