ä¸ é¿ å« ç¶ KINH TRUNG A HÃM Hán Dá»ch: Pháºt Ãà Da Xá & Trúc Pháºt Niá»m, Viá»t Dá»ch & Hiá»u Chú: ThÃch Tuá» Sỹ |
17. PHẨM BÃ-ÄA-LỢI
208. KINH TIá»N MAO (II)[1]
Tôi nghe như vầy:
Má»t thá»i Pháºt du hóa tại thà nh Vương xá, á» Trúc lâm vưá»n Ca-lan-Äa cùng Äại chúng Tỳ-kheo má»t ngà n hai trÄm nÄm mươi ngưá»i, an cư mùa mưa.
Bấy giá», trải qua Äêm, lúc vừa sáng, Thế Tôn mang y cầm bát và o thà nh Vương xá Äá» khất thá»±c. Khất thá»±c xong, thu dá»n y bát, rá»a chân tay, Ngà i khoác ni-sư-Äà n trên vai và Äi Äến vưá»n Dá» há»c, trong rừng Khá»ng tưá»c. Tại rừng Khá»ng tưá»c, trong vưá»n Dá» há»c, bấy giá» có má»t ngưá»i Dá» há»c tên là Tiá» n Mao là má»t danh Äức, báºc tông chá»§, ÄÆ°á»£c má»i ngưá»i tôn là m thầy, có tiếng tÄm lá»n, má»i ngưá»i kÃnh trá»ng, thá»ng lãnh Äá» chúng Äông Äảo, ÄÆ°á»£c nÄm trÄm vá» dá» há»c tôn trá»ng. Vá» nà y á» giữa má»t Äại chúng Äang á»n à o, nhiá» u loạn, nói nÄng lá»n tiếng, bà n luáºn Äá»§ má»i vấn Äá» súc sanh, tức là vấn Äá» vua chúa, vá» giặc, vá» viá»c Äấu tranh, viá»c Än uá»ng, vá» y phục, vá» Äà n bà , vá» con gái, vá» dâm nữ, vá» thế gian, vá» Äá»ng trá»ng, vá» dưá»i biá»n và viá»c nưá»c, viá»c dân. Những ngưá»i ấy cùng nhau nhóm há»p ngá»i bà n luáºn vá» những vấn Äá» như súc sanh váºy.
Dá» há»c Tiá» n Mao thấy Pháºt từ xa Äến, dặn Äá» chúng cá»§a mình rằng: âNà y các ông, hãy ngá»i im lặng. Ngưá»i Äang Äến kia là Sa-môn Cù-Äà m, Äá» chúng cá»§a ông ấy im lặng, thưá»ng ưa sá»± im lặng, khen ngợi sá»± im lặng. Ãng ấy nếu thấy chúng ta im lặng, có thá» Äến thÄm.
Dá» há»c Tiá» n Mao dặn Äá» chúng im lặng, chÃnh mình cÅ©ng im lặng mà ngá»i.
Thế Tôn Äi Äến chá» Dá» há»c Tiá» n Mao. Dá» há»c Tiá» n Mao liá»n từ chá» ngá»i Äứng dáºy, trá»ch vai áo, chắp tay hưá»ng vá» Pháºt bạch rằng:
âKÃnh chà o Sa-môn Cù-Äà m, Sa-môn Cù-Äà m Äã lâu không Äến Äây, má»i Ngà i ngá»i xuá»ng chá» nà y.â
Thế Tôn liá»n ngá»i xuá»ng chá» ngá»i Tiá» n Mao Äã trải sẵn. Dá» há»c Tiá» n Mao và Thế Tôn, sau khi cùng nhau chà o há»i, rá»i lui ngá»i má»t bên.
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, các ông vừa bà n luáºn những gì? Do viá»c gì mà cùng nhau ngá»i há»p á» Äây? Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, xin bá» qua vấn Äá» nà y, vấn Äá» nà y không hay ho gì. Sa-môn Cù-Äà m muá»n nghe vấn Äá» nà y Äá» sau nà y nghe cÅ©ng không khó gì.â
Thế Tôn há»i như váºy ba lần rằng:
âÆ¯u-Äà -di, vừa bà n luáºn những gì? Do viá»c gì mà nhóm há»p ngá»i Äây?â
Dá» há»c Tiá» n Mao cÅ©ng Äáp lại ba lần rằng:
âBạch Cù-Äà m, xin bá» qua vấn Äá» nà y, nó không hay ho gì, Sa-môn Cù-Äà m nếu muá»n nghe, sau nà y nghe cÅ©ng không khó. Nhưng nếu Sa-môn Cù-Äà m ba lần muá»n nghe, nay tôi phải nói.[02]
âBạch Cù-Äà m, tôi có sách lá»±, có tư duy; trụ trong trạng thái sách lá»±, trụ trong trạng thái tư duy, có trà tuá», có biá»n tà i, khi nghe có ngưá»i nói: âTháºt sá»± có Tát-vân-nhiên, [03] thấy tất cả, biết tất cả, không cái gì không biết, không cái gì không thấy. Tôi liá»n vấn sá»± vỠấy, nhưng vỠấy không biết. Bạch Cù-Äà m, tôi nghÄ© như vầy, âÄây là những ai?â.â
Thế Tôn há»i rằng:
âNà y Ưu-Äà -di, ông có sách lá»±, có tư duy; trụ trong trạng thái sách lá»±, trụ trong trạng thái tư duy, có trà tuá», có biá»n tà i, nhưng ai nói, âTháºt sá»± có Tát-vân-nhiên, biết tất cả, thấy tất cả, không có gì không biết, không có gì không thấyâ nhưng khi ông Äến vấn sá»±, thì vỠấy không biết?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, Äó là Bất-lan Ca-diếp. Vì sao? Bạch Cù-Äà m, vì Bất-lan Ca-diếp tá»± cho là tháºt có Tát-vân-nhiên, biết tất cả, thấy tất cả, không gì không biết, không gì không thấy. Tôi có sách lá»±, có tư duy, trụ trong sách lá»±, trụ trong tư duy có trà tuá», có biá»n tà i; tôi Äến vấn sá»±. Nhưng vỠấy không biết. Bạch Cù-Äà m, váºy nên tôi nghÄ© thế nà y, âÄây là những ai?â
âMa-tức-ca-lợi Cù-xá-lợi Tá», Bà -nhã Bá»-la-trì Tá», Ni-kiá»n Thân Tá», Ba-phù Ca-chiên, A-di-Äa Kê-xá Kiếm-bà -lợi, các vá» nà y cÅ©ng váºy. Bạch Cù-Äà m, A-di-Äa Kê-xá Kiếm-bà -lợi tá»± cho tháºt sá»± có Tát-vân-nhiên, biết tất cả thấy tất cả, không cái gì không biết, không cái gì không thấy. Tôi có sách lá»±, có tư duy, trú trong sách lá»±, trú trong tư duy, có trà tuá», có biá»n tà i, tôi Äến vấn sá»± những vỠấy không biết. Bạch Cù-Äà m, váºy nên tôi khá»i ý nghÄ© rằng, âÄây là những ai?â
âBạch Cù-Äà m, váºy nên tôi lại suy nghÄ©, âNhư váºy ta phải Äến chá» Sa-môn Cù-Äà m Äá» há»i những viá»c quá khứ. Sa-môn Cù-Äà m ắt có thá» Äáp những viá»c quá khứ cá»§a ta. Ta phải Äến chá» Sa-môn Cù-Äà m, há»i những viá»c vá» lai, Sa-môn Cù-Äà m ắt sẽ Äáp những viá»c vá» lai cá»§a ta. Lại nữa, ta tùy những viá»c mà há»i cùng Sa-môn Cù-Äà m, ắt Sa-môn Cù-Äà m cÅ©ng tùy mà trả lá»i những viá»c ta há»i.â
Thế Tôn Äáp rằng:
âÆ¯u-Äà -di! Thôi! Thôi, ông luôn luôn có dá» kiến, dá» nhẫn, dá» lạc, dá» dục, dỠý, nên không thấu triá»t ý nghÄ©a những Äiá»u Ta nói. Ưu-Äà -di, Ta có Äá» tá», có nhân, có duyên, nhá» ÄÆ°á»£c vô lượng Äá»i sá»ng vá» trưá»c, trong quá khứ, nghÄ©a là má»t Äá»i, hai Äá»i, trÄm Äá»i, ngà n Äá»i, thà nh kiếp, bại kiếp, vô lượng thà nh bại kiếp, Än uá»ng như váºy, thá» khá» vui như váºy, sá»ng lâu như váºy, trụ lâu như váºy, chết như váºy, từ Äây sanh tá» ra kia, từ kia sanh tá» ra Äây. Ta sanh tại Äây, há» như váºy, tên như váºy, sá»ng như váºy, Än uá»ng như váºy, thá» khá» lạc như váºy, sá»ng lâu như váºy, trú lâu như váºy, thá» chung như váºy. VỠấy Äến há»i ta viá»c quá khứ, Ta Äáp viá»c quá khứ cho vỠấy. Ta cÅ©ng Äến há»i viá»c quá khứ, vỠấy cÅ©ng Äáp viá»c quá khứ cho Ta. Ta tùy theo sá»± viá»c Äó mà há»i, vá» Äó cÅ©ng tùy theo viá»c Ta há»i mà Äáp.
âLại nữa, Ưu-Äà -di, Ta có Äá» tá» thanh tá»nh thiên nhãn, vượt quá ngưá»i thưá»ng, thấy chúng sanh nà y, khi sanh khi chết, sắc Äẹp sắc xấu, sắc diá»u hay bất diá»u, qua lại chá» thiá»n hay bất thiá»n, tùy theo sá»± thá» nghiá»p cá»§a chúng mà thấy Äúng như tháºt. Nếu chúng sanh nà y thà nh tá»±u thân ác hạnh, thà nh tá»±u khẩu và ý ác hạnh, vu báng Thánh nhân, tà kiến, thà nh tá»±u nghiá»p tà kiến, ngưá»i ấy do nhân duyên nà y, khi thân hoại mạng chung ắt Äến chá» dữ, sanh và o trong Äá»a ngục. Nếu chúng sanh nà y thà nh tá»±u thân diá»u hạnh, thà nh tá»±u khẩu và ý diá»u hạnh, không vu báng Thánh nhân, chánh kiến, thà nh tá»±u nghiá»p chánh kiến; ngưá»i ấy do nhân duyên nà y, khi thân hoại mạng chung ắt sanh lên chá» thiá»n, ÄÆ°á»£c sanh lên trá»i. Ngưá»i Äó Äến há»i Ta viá»c vá» lai, Ta Äáp viá»c vá» lai cho há»; ta cÅ©ng há»i viá»c vá» lai nÆ¡i há», há» cÅ©ng Äáp viá»c vá» lai cho ta; ta tùy theo viá»c ngưá»i ấy há»i mà Äáp, ngưá»i ấy cÅ©ng tùy theo viá»c ta há»i mà Äáp.â
Dá» há»c Tiá» n Mao bạch rằng:
âBạch Cù-Äà m, nếu như váºy, tôi cà ng trá» thà nh không biết, không thấy, cà ng trá» thà nh ngu si, rá»t và o ngu si. NghÄ©a là vì Sa-môn Cù-Äà m nói như vầy, âÆ¯u-Äà -di! Thôi! Thôi! Ãng luôn luôn dá» kiến, dá» nhân, dá» lạc, dá» dục và dỠý, nên không thấu triá»t ý nghÄ©a những Äiá»u ta nói. Ưu-Äà -di, Ta có Äá» tá», có nhân có duyên, nhá» ÄÆ°á»£c vô lượng Äá»i sá»ng vá» trưá»c trong quá khứ, nghÄ©a là má»t Äá»i, hai Äá»i, trÄm Äá»i, ngà n Äá»i, thà nh kiếp, bại kiếp, vô lượng thà nh kiếp, vô lượng bại kiếp, Än uá»ng như váºy, thá» khá» vui như váºy, sá»ng lâu như váºy, trụ lâu như váºy, mạng chung như váºy, từ Äây sanh tá» ra kia, từ kia sanh tá» ra Äây, ta sanh tại Äây, há» như váºy, tên như váºy, sá»ng lâu như váºy, Än uá»ng như váºy, thá» khá» lạc như váºy, trú lâu như váºy, mạng chung như váºy. VỠấy Äến há»i ta viá»c quá khứ, ta Äáp viá»c quá khứ cho vỠấy; ta cÅ©ng Äến há»i vỠấy viá»c quá khứ, vỠấy cÅ©ng Äáp viá»c quá khứ cho ta. Ta theo sá»± viá»c ngưá»i Äó há»i mà Äáp, ngưá»i Äó cÅ©ng tùy theo sá»± viá»c ta há»i mà Äáp. Lại nữa, Ưu-Äà -di, Ta có Äá» tá» thanh tá»nh thiên nhãn, vượt quá ngưá»i thưá»ng, thấy chúng sanh nà y khi sanh khi tá», sắc Äẹp sắc xấu, sắc diá»u hay bất diá»u, qua lại chá» thiá»n hay chá» bất thiá»n, tùy theo sá»± tạo nghiá»p cá»§a chúng sanh nà y mà thấy như tháºt. Nếu chúng sanh nà y thà nh tá»±u thân ác hạnh, thà nh tá»±u khẩu, ý ác hạnh, vu báng Thánh nhân, tà kiến, thà nh tá»±u nghiá»p tà kiến, ngưá»i ấy do nhân duyên nà y khi thân hoại mạng chung, ắt Äến chỠác, sanh trong Äá»a ngục. Nếu chúng sanh nà y thà nh tá»±u thân diá»u hạnh, khẩu, ý diá»u hạnh, không vu báng Thánh nhân, chánh kiến, thà nh tá»±u nghiá»p chánh kiến, ngưá»i ấy do nhân duyên nà y khi thân hoại mạng chung ắt sanh lên chá» thiá»n, ÄÆ°á»£c sanh lên trá»i. Ngưá»i Äó Äến há»i ta viá»c vá» lai, ta Äáp viá»c vá» lai cho há». Ta cÅ©ng há»i viá»c vá» lai nÆ¡i vỠấy, vỠấy cÅ©ng Äáp viá»c vá» lai cho ta. Ta tùy theo viá»c ngưá»i ấy há»i mà Äáp, ngưá»i ấy cÅ©ng tùy viá»c ta há»i mà Äápâ.
âBạch Cù-Äà m, tôi Äá»i vá»i Äá»i sá»ng nà y là m những gì Äã là m, ÄÆ°á»£c những gì Äã ÄÆ°á»£c, nhưng vẫn không thá» nhá» huá»ng gì có thá» nhá» ÄÆ°á»£c sá»± viá»c trong vô lượng Äá»i sá»ng vá» trưá»c, có nhân có duyên sao? Bạch Cù-Äà m, tôi còn không thá» thấy con quá»· Phiêu phong[04] thì là m gì mÃ ÄÆ°á»£c thiên nhãn thanh tá»nh vượt qua ngưá»i thưá»ng, thấy chúng sanh nà y khi chết, khi sá»ng, sắc tá»t, sắc xấu, Äẹp hoặc không Äẹp, ÄÆ°a Äến chá» thiá»n hoặc chá» bất thiá»n tùy sá»± tạo nghiá»p cá»§a chúng sanh nà y, thấy Äó như tháºt.
âBạch Cù-Äà m, tôi lại nghÄ© như vầy, âNếu Sa-môn Cù-Äà m há»i ta vấn Äá» theo Thầy há»c pháp, hoặc giả có thá» Äáp khiến Ngà i vừa ý.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, ông theo Thầy há»c những pháp gì?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ngưá»i Äó nói, âSắc vượt quá sắc, sắc kia tá»i thắng, sắc kia tá»i thượng.[05]â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, sắc là gì?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, nếu sắc nà o không có sắc khác tá»i thượng hÆ¡n, tá»i diá»u hÆ¡n là tá»i thắng hÆ¡n; váºy sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượng.â
Thế Tôn bảo rằng:
âÆ¯u-Äà -di, cÅ©ng như có ngưá»i nói như vầy, âNếu trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, ta muá»n ÄÆ°á»£c ngưá»i con gái Äóâ. Nếu có ngưá»i há»i ngưá»i Äó như vầy, âÃng biết trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, nhưng có biết tên gì, há» gì, sanh sá»ng như thế nà o? Là cao hay thấp, thô hay tế, trắng hay Äen, hoặc không trắng không Äen, là con gái Sát-Äế-lợi, con gái Phạm chÃ, Cư sÄ©, hay ngưá»i thợ, á» phương Äông, phương Tây, phương Nam, phương Bắc?â Ngưá»i Äó Äáp, âTôi không biếtâ. Ngưá»i kia lại hòi, âÃng không biết, không thấy trong nưá»c có ngưá»i con gái rất Äẹp, tên há» như váºy, sanh sá»ng như váºy, dà i, ngắn, thô, tế, trắng, Äen, không trắng không Äen, con gái Sát-lợi, con gái Phạm chÃ, Cư sÄ©, hay ngưá»i thợ, á» phương Äông, phương Tây, phương Nam hay phương Bắc, mà lại nói như vầy, âTa muá»n ÄÆ°á»£c ngưá»i con gái Äó ÄÆ°á»£c ưâ?â
âCÅ©ng váºy, Ưu-Äà -di, ông nói như vầy, âNgưá»i Äó nói sắc vượt quá sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thắng. Nhưng khi há»i sắc Äó thì ông lại không biết.â
Dá» há»c Tiá» n Mao thưa rằng:
âBạch Cù-Äà m, cÅ©ng như tinh và ng tá» ma là thứ cá»±c diá»u, ngưá»i thợ và ng khéo mà i dÅ©a, sá»a sang khiến cho trong suá»t, nhá» dùng tấm lụa trắng Äem giữa nắng, sắc cá»§a nó cá»±c diá»u, ánh sáng chiếu sáng lấp lánh. CÅ©ng váºy, bạch Cù-Äà m, tôi nói, âSắc Äó vượt hÆ¡n sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượngâ.â
Thế Tôn bảo rằng:
âÆ¯u-Äà -di, nay Ta há»i ông, tùy theo chá» hiá»u mà Äáp. Ưu-Äà -di, ý ông nghÄ© sao? Và ng ròng tá» ma nhá» dùng lụa trắng, Äá» giữa nắng mà sắc cá»§a nó cá»±c diá»u chiếu sáng lấp lánh, và ánh sáng con Äom Äóm trong Äêm tá»i chiếu sáng lấp lánh, trong hai ánh sáng Äó, cái nà o tá»i thượïng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng con Äom Äóm Äá»i vá»i ánh sáng cá»§a và ng ròng tá» ma thì ánh sáng Äom Äóm tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng lấp lánh cá»§a Äom Äóm trong Äêm tá»i và ánh sáng lấp lánh cá»§a Äèn dầu trong Äêm tá»i, trong hai ánh sáng Äó, cái nà o tá»i thượng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng Äèn dầu Äá»i vá»i ánh sáng Äom Äóm, thì ánh sáng Äèn dầu tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng Äèn dầu trong Äêm tá»i và lá»a Äá»ng cây lá»n trong Äêm tá»i, trong hai ánh sáng Äó, cái nà o tá»i thượng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng lá»a cây lá»n Äá»i vá»i ánh sáng Äá»t Äèn dầu thì ánh sáng lá»a Äá»ng cây lá»n tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, ý ông thế nà o? Ãnh sáng chiếu cá»§a lá»a Äá»ng cây lá»n, trong Äêm tá»i và ánh sáng chiếu cá»§a sao Thái bạch và o buá»i sáng, trá»i không u ám, hai ánh sáng ấy, ánh sáng nà o tá»i thượng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng cá»§a saoThái bạch Äá»i vá»i ánh sáng cá»§a lá»a Äá»ng cây lá»n, thì ánh sáng cá»§a sao Thái bạch tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i rằng:
âNà y Ưu-Äà -di, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng chiếu tá»a cá»§a sao Thái bạch và o buá»i sáng trá»i không u ám và ánh sáng tá»a chiếu cá»§a mặt trÄng ná»a Äêm không u ám, trong ánh sáng ấy, cái nà o tá»i thượng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng cá»§a mặt trÄng Äá»i vá»i ánh sáng cá»§a sao Thái bạch thì ánh sáng cá»§a mặt trÄng tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn há»i rằng:
âNà y Ưu-Äà -di, ý ông nghÄ© sao? Ãnh sáng chiếu tá»a cá»§a mặt trÄng ná»a Äêm trá»i không u ám, và ánh sáng chiếu tá»a cá»§a mặt trá»i và o mùa thu, Äứng ngay giữa bầu trá»i trong suá»t, không u ám, trong hai ánh sáng ấy cái nà o tá»i thượng, tá»i thắng?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, ánh sáng mặt trá»i so vá»i ánh sáng mặt trÄng thì ánh sáng mặt trá»i tá»i thượng, tá»i thắng.â
Thế Tôn bảo rằng:
âNà y Ưu-Äà -di, có rất nhiá»u chư Thiên; mà nay ánh sáng cá»§a mặt trá»i và ánh sáng cá»§a mặt trÄng nà y, tuy có Äại như ý túc, có Äại oai Äức, có Äại phưá»c há»±u, có Äại oai thần, nhưng ánh sáng Äó cÅ©ng không bằng ánh sáng cá»§a chư Thiên. Ta ngà y xưa Äã cùng vá»i chư Thiên tụ táºp luáºn sá»±, nhưng những Äiá»u ta nói Äá»u vừa ý chư Thiên ấy, tuy váºy Ta không nói: âSắc vượt quá sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượngâ. Nà y Ưu-Äà -di, còn ông Äá»i vá»i ánh lá»a Äom Äóm, lá»a sâu bá», sắc rất tá», rất xấu mà nói âSắc Äó vượt quá sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượng,â và khi ÄÆ°á»£c há»i lại không biết.â
Dá» há»c Tiá» n Mao thưa rằng:
âBạch Cù-Äà m, con xin há»i lá»i vá» lá»i nói nà y. Bạch Thiá»n Thá», con xin há»i lá»i vá» lá»i nói nà y.â [06]
Thế Tôn há»i rằng:
âNà y Ưu-Äà -di, ý ông nghÄ© sao mà nói như vầy, âBạch Thế Tôn, con xin há»i lá»i vá» lá»i nói Äó, bạch Thiá»n Thá», con xin há»i lá»i vá» lá»i nói Äó?â.â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp:
âBạch Cù-Äà m, con nói như vầy, âSắc kia vượt quá sắc, sắc Äó tá»i thắng, sắc Äó tá»i thượngâ. Sa-môn Cù-Äà m nay khéo tra xét tôi, khéo dạy dá» và khéo quá» trách, khiến sá»± hư vá»ng cá»§a tôi không còn nữa. Bạch Cù-Äà m, váºy nên con nói như vầy. âBạch Thế Tôn, con xin há»i lá»i vá» lá»i nói nà y. Bạch Thiá»n thá» con xin há»i lá»i vá» lá»i nói nà yâ.â
Dá» há»c Tiá» n Mao lại thưa rằng:
âBạch Cù-Äà m, âÄá»i sau tuyá»t Äá»i lạc [07], có má»t Äạo tÃch Äá» chứng Äắc [08] thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, thế nà o gá»i là háºu thế tuyá»t Äá»i lạc? Thế nà o là có má»t Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, giả sá» có má»t ngưá»i xa lìa sát sanh, Äoạn trừ sát sanh; xa lìa trá»m cắp tà dâm, nói láo; cho Äến, xa lìa tà kiến ÄÆ°á»£c chánh kiến. Bạch Cù-Äà m, Äó gá»i là Äá»i sau tuyá»t Äá»i lạc, Äó gá»i là chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Thế Tôn lại bảo rằng:
âÆ¯u-Äà -di, nay Ta há»i ông, theo sá»± hiá»u biết mà Äáp. Nà y Ưu-Äà -di, ý ông nghÄ© thế nà o? Nếu có má»t ngưá»i xa lìa sát sanh, Äoạn trừ sát sanh, ngưá»i ấy là tuyá»t Äá»i lạc, hay là há»n tạp khá» [09]?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, là há»n tạp khá».â
âNếu có má»t ngưá»i xa lìa trá»m cắp, tà dâm, nói láo, cho Äến xa lìa tà kiến có chánh kiến, ngưá»i ấy là tuyá»t Äá»i lạc, hay là há»n tạp khá»?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBaÃch Cù-Äà m, là há»n tạp khá».â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, há không phải rằng há»n tạp khá» lạc như váºy là Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp:
âBạch Cù-Äà m, há»n tạp khá» lạc như váºy là Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i váºy.â
Dá» há»c Tiá» n Mao lại thưa rằng:
âBạch Thế Tôn, con há»i lá»i lá»i nói nà y. Bạch Thiá»n Thá», con há»i lá»i lá»i nói nà y.â
Thế Tôn há»i rằng:
âÆ¯u-Äà -di, ông nghÄ© thế nà o mà nói như vầy, âBạch Thế Tôn, con há»i lá»i lá»i nói nà y. Bạch Thiá»n Thá», con há»i lá»i lá»i nói nà y?â
Dá» há»c Tiá» n Mao Äáp rằng:
âBạch Cù-Äà m, con vừa nói, âÄá»i sau tuyá»t Äá»i lạc, có má»t Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạcâ. Nay Sa-môn Cù-Äà m khéo tra xét con, khéo dạy dá» và khéo quá» trách, khiến cho sá»± hư vá»ng cá»§a con không còn nữa. Bạch Cù-Äà m, do Äó con nói như vầy, âBạch Thế Tôn, con há»i lá»i lá»i nói nà y. Bạch Thiá»n Thá», con há»i lá»i lá»i nói nà yâ.â
Thế Tôn bảo rằng:
âÆ¯u-Äà -di, Äá»i quả có tuyá»t Äá»i lạc, có má»t Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Dá» há»c Tiá» n Mao há»i rằng:
âBạch Cù-Äà m, thế nà o là Äá»i quả có tuyá»t Äá»i lạc? Thế nà o là có má»t Äạo tÃch chứng Äắc tuyá»t Äá»i lạc?â
Thế Tôn Äáp rằng:
âÆ¯u-Äà -di, nếu khi Như Lai xuất thế, Vô Sá» Trưá»c, Äẳng Chánh Giác, Vô Thượng SÄ©, Äạo Pháp Ngá»±, Thiên Nhân Sư, Pháºt Chúng Há»±u; ngưá»i ấy Äoạn trừ nÄm triá»n cái, là thứ là m tâm tạp uế, tuá» yếu kém, ly dục, ly ác bất thiá»n pháp; có giác, có quán, há»· lạc do ly dục sanh, chứng SÆ¡ thiá»n, thà nh tá»±u an trụ, cùng vá»i chư Thiên kia tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm, vá» kiến váºy. VỠấy giác quán Äã dứt, ná»i tâm tá»ch tÄ©nh, không giác, không quán, há»· lạc do Äá»nh sanh, chứng Äá» Nhá» thiá»n, thà nh tá»±u an trụ, cùng vá»i chư Thiên kia tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm, và vá» kiến váºy. Vá» Äó ly há»· dục, an trú xả, vô cầu, chánh niá»m chánh trÃ, thân giác lạc, Äiá»u mà báºc Thánh nói lÃ ÄÆ°á»£c Thánh xả, có niá»m, an trú lạc, chứng Tam thiá»n thà nh tá»±u an trú, cùng vá»i chư Thiên tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm và vá» kiến váºy. Ưu-Äà -di, Äó gá»i là thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Dá» há»c Tiá» n Mao há»i:
âBạch Cù-Äà m, Trong Äá»i, tuyá»t Äá»i lạc chá» cùng cá»±c là thế chÄng?â
Thế Tôn nói:
âTrong Äá»i, tuyá»t Äá»i lạc không chá» cùng cá»±c là thế. Ưu-Äà -di, còn có Äạo tÃch nữa chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Dá» há»c Tiá» n Mao há»i:
âBạch Cù-Äà m, thế nà o là có Äạo tÃch nữa chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc?â
Thế Tôn Äáp:
âÆ¯u-Äà -di, Tỳ-kheo ly dục, ly ác bất thiá»n pháp; có giác, có quán, há»· lạc do ly dục sanh, chứng SÆ¡ thiá»n, thà nh tá»±u an trụ, cùng vá»i chư Thiên kia tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm, vá» kiến váºy. VỠấy giác quán Äã dứt, ná»i tâm tá»ch tÄ©nh, không giác, không quán, há»· lạc do Äá»nh sanh, chứng Äá» Nhá» thiá»n, thà nh tá»±u an trụ, cùng vá»i chư Thiên kia tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm, và vá» kiến váºy. Vá» Äó ly há»· dục, an trú xả, vô cầu, chánh niá»m chánh trÃ, thân giác lạc, Äiá»u mà báºc Thánh nói lÃ ÄÆ°á»£c Thánh xả, có niá»m, an trú lạc, chứng Tam thiá»n thà nh tá»±u an trú, cùng vá»i chư Thiên tương Äá»ng vá» giá»i, vá» tâm và vá» kiến váºy. Ưu-Äà -di, Äó gá»i là thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc.â
Dá» há»c Tiá» n Mao há»i rằng:
âBạch Cù-Äà m, phải chÄng Äá» tá» cá»§a Sa-môn Cù-Äà m vì thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc, và vì Äạo tÃch chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc ấy mà theo Sa-môn Cù-Äà m há»c phạm hạnh chÄng?â
Thế Tôn Äáp rằng:
âÄá» tá» cá»§a Ta không phải chá» vì thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc và vì chứng Äắc thế giá»i tuyá»t Äá»i lạc ấy mà theo há»c phạm hạnh. Nhưng còn có sá»± tá»i thắng, tá»i diá»u, tá»i thượng khác Äá» chứng Äắc nữa.â
Bấy giá» cả Äại chúng nà y cùng lá»n tiếng nói:
âCái ấy là tá»i thượng, tá»i diá»u, tá»i thắng; vì Äá» chứng Äắc cái ấy mà Äá» tá» Sa-môn Cù-Äà m theo Sa-môn Cù-Äà m há»c phạm hạnh.â
Sau khi là m cho Äại chúng cá»§a mình im lặng rá»i, Phạm chà Tiá» n Mao lại thưa rằng:
âBạch Cù-Äà m, cái gì là tá»i thượng, tá»i diá»u, tá»i thắng, vì Äá» chứng Äắc như váºy, mà Äá» tá» Sa-môn Cù-Äà m theo Sa-môn Cù-Äà m há»c phạm hạnh?â
Thế Tôn Äáp rằng:
âÆ¯u-Äà -di, Tỳ-kheo diá»t lạc, diá»t khá», và ưu, há»· Äã có từ trưá»c cÅ©ng diá»t, không khá» không lạc, xả niá»m thanh tá»nh, chứng Äắc Tứ thiá»n, thà nh tá»±u an trụ. Ưu-Äà -di, Äó gá»i là tá»i thượng tá»i diá»u, tá»i thắng, vì Äá» chứng Äắc như váºy mà Äá» tá» Ta theo há»c phạm hạnh.â
Bấy giá» Dá» há»c Tiá» n Mao liá»n từ chá» ngá»i Äứng dáºy, muá»n cúi Äầu sát chân Pháºt. Ngay lúc Äó các Äá» tá» dá» há»c phạm hạnh cá»§a Dá» há»c Tiá» n Mao thưa vá»i Dá» há»c Tiá» n Mao rằng: âTôn giả nay Äáng là m báºc Thầy mà muá»n là m Äá» tá» Sa-môn Cù-Äà m ư? Khi nà o Tôn giả không Äáng là m Thầy, rá»i hãy là m Äá» tá» Sa-môn Cù-Äà m váºy.â
Äó là các Äá» tá» cá»§a Dá» há»c Tiá» n Mao là chưá»ng ngại cho Dá» há»c Tiá» n Mao Äá»i vá»i sá»± tu há»c phạm hạnh.
Pháºt thuyết như váºy. Dá» há»c Tiá» n Mao sau khi nghe Pháºt thuyết, hoan há»· phụng hà nh.
-ooOoo-
Chú thÃch:
- [01] Tương ÄÆ°Æ¡ng PÄli: M.79. Cūḷa-SakuludÄyi-sutta.
- [02] Toà n cả Äoạn trên, giá»ng Kinh 208.
- [03] Tát-vân-nhiên è© äº ç¶; PÄli: sabaññu, hoặc âm là tá-bà -nhã: vá» Nhất thiết trÃ; ngưá»i hay Äấng Toà n trÃ.
- [04] Phiêu phong quá»· é£ é¢¨ 鬼; PÄli: PamsupisÄcaka, âquá»· bùnâ, môt loại tì-xá-xà .
- [05] PÄli: ayaá¹ paramo vaá¹á¹o ayaá¹ paramo vaá¹á¹o ti, âsắc nà y là tá»i thượng, sắc nà y là tá»i thượngâ. Sắc (vaá¹á¹a) á» Äây có nghÄ©a mà u sắc hay mà u da.
- [06] Thế Tôn, há»i quá thá» thuyết. PÄli: acchidaá¹ BhagavÄ kathaá¹, Thế Tôn Äã cắt Äứt vấn Äá».
- [07] Háºu thế nhất hưá»ng lạc å¾ ä¸ ä¸å æ¨. PÄli: ekantasukho loko, thế giá»i nhất hưá»ng lạc.
- [08] PÄli: atthi ÄkÄravatÄ« paá¹ipadÄ... sacchikiriyÄyÄti, có ÄÆ°á»ng lá»i có cÆ¡ sá» Äá» thá»±c chứng bản thân.
- [09] Tạp khá» é è¦. PÄli: sukhadukkhÄ«, vừa sưá»ng vừa khá».